Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 64

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhanh sang phòng bếp, tìm vải ướt bịt kín miệng mũi lại.”

Phạm Đại chắn trước mọi người quát, tiện

tay gạt mấy mũi tên bắn vào từ cửa sổ. Những mũi tên cháy rừng rực này

tuy rằng rơi trên mặt đất không gây ra hỏa hoạn, nhưng không có cách nào ngăn được những mũi tên lửa khác đang bắn chi chít lên tường, nóc nhà

và những phòng bên.

Ngôi nhà này vốn dĩ phần lớn đều kết cấu

từ gỗ, lại đã khá cũ kỹ, những mũi tên tẩm dầu trẩu* cháy rực vừa găm

vào, thế lửa lập tức lan tràn, cháy rừng rực đỏ cả phòng.

Tiểu Ngư cảm thấy tim mình đập mạnh liên

hồi, thân thể cũng tự ý thức được kéo tay Phạm Bạch Thái, thuận tay rút

ra hai cái áo cúi mình chạy vào phòng bếp, La Đản cũng gấp gáp kéo Không Sắc chạy sát theo phía sau.

Cố sức xé rách áo, nhanh chóng nhúng vào

vại nước cho ướt, Tiểu Ngư trước tiên dùng bàn tay run rẩy mà vững vàng

của mình giúp Phạm Bạch Thái đang sợ hãi nhưng không rên một tiếng bịt

kín miệng mũi lại, rồi mới bịt lại cho mình, bên cạnh La Đản cũng nhanh

chóng bảo vệ tốt cho mình và cả Không Sắc lúc này đã sợ đến mức răng va

vào nhau lập cập.

“Đại ca, sao bây giờ? Chúng ta tìm một hướng xông ra ngoài hay để ta bắt tên khốn kia lại đây trước?”

Tình hình thế này, phòng thủ trước sau

đều không còn sử dụng được, hai anh em nhà họ Phạm trước tạm canh giữ

bên cạnh ba đứa trẻ.

“Bọn chúng người đông thế mạnh, chúng ta

không thể cứng đối cứng, thế này đi, Tiểu Ngư mang theo Đông Đông, Đản

Nhi mang theo tiểu sư phụ Không Sắc, đệ đi phía trước mở đường, ta chặn

phía sau, trước hết nghĩ cách thoát ra rồi nói sau.” Trong lúc khẩn cấp, Phạm Thông không còn sự cổ hủ và nhũn nhặn thường ngày đâu nữa, đưa cho Phạm Đại một cái túi da: “Mũi tên bằng gỗ này uy lực không lớn, đến gần hãy bắn.” (có lẽ trong túi da dó đựng mũi tên)

“Không, để đệ chặn sau.”

“Lúc nào rồi còn tranh với ta!” Phạm

Thông quát to, đồng thời dùng một tay nắm lấy cánh cửa, ném cho Phạm

Đại, lại nhìn về phía Không Sắc bị dọa đã gần như không còn phản ứng,

nghiêm nghị nói: “Không Sắc sư phụ, chuyện đêm nay ngươi đều thấy được.

Nếu ngươi muốn còn sống, đợt lát nữa nhất định phải dùng hết sức mà chạy trốn.”

Không Sắc thở hổn hển, làm sao còn nói nổi nửa câu, chỉ còn cách dốc sức gật đầu.

“Đông Đông, đệ cầm cái này che mình lại.” Tiểu Ngư tuy rằng rất nghi ngờ hứa hẹn của Không Sắc, nhưng hiện giờ

cũng không thể bận tâm thêm, lập tức cầm cái nồi đưa cho Phạm Bạch Thái, còn mình thì chọn con dao chặt củi, La Đản cũng nhanh trí cầm lấy một

cái ang nước.

“Về phía tây, đi!”

Theo tiếng quát khẽ của Phạm Thông, Phạm

Đại khua cánh cửa nhảy lên tường trước tiên rồi nhảy xuống, đồng thời

ngăn cản tên lửa từ phía trước đang không ngừng phóng tới. Tiểu Ngư gọi

Bối Bối, ôm lấy thắt lưng Phạm Bạch Thái, đột ngột đề khí nhảy tới. La

Đản khinh công còn kém hơn Tiểu Ngư một chút, mang theo Không Sắc người

yếu xìu vẫn phải cố sức một chút, may có Phạm Thông ở phía sau trợ giúp

một tay, cũng nhảy xuống dưới tường. Bốn phía quanh nhà củi bốc cháy dữ

dội, ánh lửa đỏ rực khắp tiểu viện. Hành động của họ tất nhiên đã rơi

vào mắt Cảnh Đạo Sơn, chỉ nghe một tiếng hô, hắc y nhân bốn phía lập tức lao nhanh đến.

“Chạy! Bất kể chuyện gì cũng không được

dừng lại!” Sau lưng đeo cương đao Phạm Đại cướp được lúc trước, Phạm

Thông lại quát, đồng thời cầm cung trong tay, lui sang một bên rất nhanh rút tên lắp cung bắn ra, lại rút tên lại bắn ra.. Hầu như mỗi mũi tên

bắn ra lại đổi được một tiếng hét thảm, tên lửa phía sau đều bị đẩy lui

kịp thời.

Tiểu Ngư không cách nào suy xét tình hình đang xảy ra, chính mình nên phản kích thế nào, cũng không nghĩ đến mình vốn chỉ là một cô gái bình thường, sao lại đến được nơi giang hồ đẫm

máu như thế, lại càng không lo lắng xem chính mình liệu có thể bị tên

bắn trúng hay không… Giây phút này, trong đầu nàng vừa lộn xộn kỳ lạ lại vừa thanh tỉnh đến khác thường, tay trái nhất nhất nắm chắc tay Phạm

Bạch Thái, gắt gao theo sát sau Phạm Đại, thẳng hướng về một đầu vòng

vây phía trước, đồng thời tai và mắt dường như càng thêm linh mẫn, nửa

giây cũng không dám xem nhẹ những tiếng tên lửa rít lên và lao tới từ

phía vòng vây.

Vòng vây rất nhỏ, cách sân chỉ có mấy

chục thước, bọn họ dùng tấm ván cửa làm tấm mộc xông đến, gần như sẽ lập tức đánh giáp lá cà với ba hắc y nhân đầu tiên.

Ngay khi cách đối phương còn có hơn hai

thước, Phạm Đại hét to một tiếng, ném mạnh ván cửa, lập tức liền đụng

trúng hai hắc y nhân gần nhất, không đợi bọn chúng giương cung vung đao, trên tay cũng không biết dùng cái gì ném ra ngoài tiếp, nhất thời lại

có ba hắc y nhân nữa ôm một chỗ trên thân mình rú lên thảm thiết.

Phạm Đại hay tay không ngừng lại, tiếp đó cho tay vào túi, ám khí bắn ra, lập tức miễn cưỡng chọc ra được một lỗ

hổng, đồng thời mũi chân vung lên, đá trúng cổ tay một gã hắc y nhân,

mạnh đến mức cương đao của người nọ nhất thời không khống chế được văng

lên không. Phạm Đại với tốc độ gần như không thể nhìn thấy đã tiếp được, cắm ngược ra sau lưng, đồng thời hai tay duỗi ra cùng lúc nắm lấy tay

Tiểu Ngư và La Đản, vận lực đẩy hai người về phía trước.

“Muốn chạy? Không đơn giản như thế đâu!”

Bốn thân hình cao thấp nương theo lực đẩy của Phạm Đại chạy được hơn mười thước, thanh âm Cảnh Đạo Sơn đã như

bóng theo hình vang lên phía trước, dưới ánh sáng trăng hòa lẫn ánh lửa

đỏ quỷ dị, chỉ thấy một thân ảnh như quỷ dạ xoa vọt tới trước Tiểu Ngư

đang chạy dẫn đầu vươn tay quỷ.

Tiểu Ngư chỉ cảm thấy máu toàn thân đang

chảy gấp gáp trong chốc lát đột ngột dừng lại, nàng căn bản không kịp

nghĩ gì, dao rựa trong tay đã lập tức chém ra.

“Ồ!” Tay Cảnh Đạo Sơn lập tức lui lại,

không đợi hắn phát ra âm thanh thứ hai, mấy tiếng xé gió rất nhỏ đã lao

vụt tới. Cảnh Đạo Sơn kia cũng thật sự bản lĩnh, có thể đang lúc thu sức để tấn công lần thứ hai mà vẫn có thể ép thân mình nghiêng đi một chút. Mà chỉ một cái nghiêng mình đó, Tiểu Ngư đã ổn định lại bước chân, kéo

dài khoảng cách ra khỏi ông ta.

“Lại có thể xuống tay với một đứa trẻ,

tiền bối ngài chẳng lẽ không thấy có lỗi với hiệp danh một đời hay sao?” Phạm Thông đến cứu kịp thời giận dữ nói, rốt cuộc cũng ném cung mà rút

đạo, như mãnh hổ phát uy, trong nháy mắt đã bức Cảnh Đạo Sơn tách ra

khỏi bốn người Tiểu Ngư một khoảng cách an toàn.

“Tiền bối cái rắm, có thể ti tiện đến ức

hiếp cả trẻ con, hắn căn bản không bằng cả một con súc sinh!” Phạm Đại

vì mới phát xong lực mà bị chậm mất nửa nhịp lại vung ám khí ra, đám hắc y nhân bị ám khí của hắn dọa sợ, nhất thời đều có phần do dự không dám

tiến lên, Phạm Đại vội thừa dịp này giữ chặt tay Tiểu Ngư và La Đản, hô: “Đại ca, ta đưa bọn trẻ đi trước.”

“Được! Đi mau!” Phạm Thông cũng hô lớn, vệt sáng sắc lạnh trong tay như tia chớp đánh về phía Cảnh Đạo Sơn.

Tiểu Ngư chỉ kịp thoáng thấy Phạm Thông

chặn đứng Cảnh Đạo Sơn lại, còn chưa kịp lo lắng cho Phạm Thông, giây

tiếp theo đã bị Phạm Đại lôi đi, không kịp suy nghĩ gì chạy về phía núi

rừng đen thẳm, thậm chí cũng không còn thời gian để quay đầu lần nữa

nhìn lại Phạm Thông đang một mình hăng hái chiến đấu.

Nghĩ đến Phạm Thông sẽ rất nhanh bị đám

hắc y nhân vây kín, một cảm xúc bi tráng đột nhiên dậy lên trong cơn xúc động phức tạp khó có thể nói thành lời, khiến Tiểu Ngư cắn chặt môi.

Nhưng nàng biết, trong thời khắc mấu chốt này, bất luận do dự gì đó, lo

lắng gì đó, la lên gì đó… đều là vô ích, hơn nữa cũng là thêm trói buộc, muốn giúp người cha ruột thịt này của mình và Đông Đông, cách duy nhất

chính là tiếp tục chạy trốn, chạy càng xa càng an toàn càng tốt.

May mắn chính là, Phạm Bạch Thái nàng nắm chặt trong tay tuy rằng không học võ, nhưng cũng học được sơ sơ một

chút khinh công, hiện giờ bị đột biến đêm nay kích phát tiềm năng, dưới

bàn tay của nàng dùng toàn lực kéo đi, trong nhất thời không bị tụt lại

chút nào.

Nhưng Phạm Bạch Thái tuy rằng có thể tự

mình chạy cũng không chứng tỏ Không Sắc, vốn dĩ muốn đến cầu cứu ngược

lại khiến chính mình lâm vào nguy hiểm chết người trước thời hạn, cũng

có thể chạy được.

Đối với Không Sắc mà nói, ban ngày bị

vạch trần thân phận, sau đó hoảng sợ và lẩn trốn đã rút đi của hắn không ít sức lực, sau đó nửa đêm lần mò đến nhà Tiểu Ngư lại mất đi một phần

sức nữa, càng đừng nói đến sau đó bị chấn động sợ hãi vì bị cuốn vào

trận ân oán này, hiện giờ cánh tay mặc dù được La Đản giữ chặt nhưng hai chân di chuyển lại hầu như hoàn toàn dựa vào bản năng muốn sống mà cầm

cự, làm sao còn có thể giống được Phạm Bạch Thái hiểu chuyện phát huy

tốc độ khác thường? Gần như đã chạy ra khỏi vòng vây nhưng còn chưa đến

chỗ an toàn, đột nhiên hắn loạng choạng, không chỉ chính mình té xuống

còn hại La Đản cũng gần như bị hắn kéo ngã.

“Thật sự là phiền phức, Đông Đông, vứt

cái nồi đi, Đản Nhi, con và Tiểu Ngư cùng dắt Đông Đông!” Phạm Đại mắng

một tiếng, một mạch lôi Không Sắc dậy ném lên lưng mình, lại trừng mắt

hướng Tiểu Ngư đang vì chuyện này mà dừng lại nhìn quanh: “Ngẩn ra đó

làm gì, còn không chạy mau!”

Tiểu Ngư cắn răng một cái, đợi La Đản nắm được tay Phạm Bạch Thái, chân lại không ngừng chạy tiếp, chóp mũi đã cay xè.

Cha à, cha nhất định phải bình an tìm được chúng con.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...