Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 132

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái gì? Chị em đào chính Phi Yến Hợp Đức muốn đi?

Ngày Trùng Cửu mùng chín tháng chín, mọi

người trong thành ngoài thành đều đang vội vã rủ bạn bè đi dạo vườn dạo

hồ, ngắm cúc uống rượu, bên trong Bách Linh Các lại một lần nữa gọi toàn bộ mọi người ra, người ra đi dầu tiên là hai tỷ muội, càng khiến người

ta cảm thấy nhân tình thê thảm như cuối mùa thu. Tiểu Ngư hôm qua mới

nói nếu có người muốn đi, nàng tuyệt đối không ngăn cản, sáng sớm nay,

tỷ muội Phi Yến Hợp Đức là một trong số các thành viên lâu đời nhất của

Bách Linh Các không ngờ lại muốn rời đi đầu tiên, mọi người bên dưới

nhất thời ồ lên.

Ai cũng biết, ba năm này Đông gia đối với hai tỷ muội này có bao nhiêu tín nhiệm và giúp đỡ, tuy nói cơ hội chia

đều, người có tài mới có thể đảm nhiệm việc quan trọng, những người khác cũng không thiếu cơ hội cạnh tranh vai chính, nhưng xét về thông minh

và thiên phú thì không ai sánh được với hai tỷ muội này cả. Cũng vì như

thế, Bách Linh Các phàm là có vở diễn nào mới, hầu như đều là hai tỷ

muội cùng diễn vai chính, Phi Yến đóng vai tiểu sinh (vai nam chính),

Hợp Đức diễn vai hoa đán (vai nữ chính). Bách Linh Các càng ngày càng

phất lên, đôi tỷ muội xinh đẹp này cũng từ trong đội ngũ bán nghệ đông

đảo mà nhảy lên thành người nổi tiếng đứng đầu bảng.

Có thể nói, không có Tiểu Ngư, không có

Bách Linh Các, thì sẽ không có hai tỷ muội ngày hôm nay. Huống chi, Tiểu Ngư từ trước đến nay đều đối xử vô cùng tử tế với người trong gánh hát, ngoại trừ tiền lương bình thường và phần trăm trích hàng tháng, nếu có

khách nào thưởng riêng cho đào kép, Tiểu Ngư chẳng những không bao giờ

giống như chủ gánh hát khác cắt xén hơn phân nửa, thậm chí không đụng

đến một chút nào, toàn bộ đều về tay nghệ nhân hết. Hiện giờ hai tỷ muội đều đề nghị ra đi, đối với mọi người đều ghi nhận sâu sắc ơn Tiểu Ngư

thu nhận truyền nghề mà nói, không khác gì một cơn sóng lớn.

Lập tức, dười đài đều truyền đến đủ loại

chỉ trích, ánh mắt mọi người cũng từ tôn kính và hâm mộ trước đây nhất

tề chuyển thành khinh thường và phẫn nộ.

“Đông gia, hai người tỷ muội chúng tôi

đều nhờ có Đông gia giúp đỡ, những năm này mới có chốn dung thân ở kinh

thành, hơn nữa có được địa vị hôm nay. Đại ơn đại đức đó tỷ muội chúng

tôi vĩnh viễn không quên…” Cũng như hai tỷ muội nổi danh trong lịch sử

kia, trong hai tỷ muội lấy tên mỹ nữ cổ đại làm nghệ danh này, muội muội Hợp Đức ăn nói tốt nhất, một tay nàng nắm chặt tay tỷ tỷ đã thẹn đến

muốn chui xuống đất, một mặt thần sắc ung dung nói một loạt cảm tạ, sau

đó chuyển đề tài, uyển chuyển bày tỏ tỷ muội hai người hiện giờ đã mười

tám mười chín tuổi nhưng còn chưa có nơi có chốn, bởi vậy rất muốn quay

về quê tìm một gia đình mà sống.

Yêu cầu này tất nhiên là vô cùng hợp tình hợp lý, hơn nữa mặc dù nàng không đề cập đến chuyện hôm qua, nhưng mọi

người đều biết Tang gia sẽ không chịu dừng tay như vậy, những tiếng chỉ

trích không khỏi đều nhỏ lại.

Tại thế giới lấy nam tử làm trời này, nữ

tử dù có làm gì, cuối cùng cũng phải lấy chồng, nếu qua tuổi cập kê chậm chạm chưa lập gia đình, dù bên ngoài có tốt thế nào, cũng tránh không

được sẽ bị người chỉ trỏ, bàn tán, nhất là nghề nghiệp đào kép thế này,

lại càng khiến người ta khinh thường.

“Cho dù như vậy, cũng không thể đợi sau

chuyện này thì hẵng đi chứ?!” Dưới đài im lặng một chốc, mới lại truyền

lên một tiếng nói nhỏ.

“Đúng vậy, hiện giờ đi rồi, kịch của

chúng ta làm sao bây giờ? Ngưu Lang Chức Nữ vừa mới diễn được một ngày.” Không có diễn viên sẽ không thể trình diễn, không thể trình diễn thì

không có thu nhập, liên quan đến lợi ích của mỗi cá nhân và cả tập thể,

thanh âm của mọi người lại dần dần ồn ào lên.

Lúc này, Tiểu Ngư ở trên đài vẫn chưa

nói lời nào, mới nhẹ nhàng khoát tay, tiếp đó nhận lấy cái hộp La Đản

bên cạnh đưa đến, mở ra ngay trước mặt mọi người, lấy ra bản hợp đồng

của hai tỷ muội, để hai tỷ muội tiến lên xem rõ thật giả, sau đó bàn tay trắng nõn tách ra, xé bản hợp đồng thành hai nửa.

Dưới đài nhất thời ồn lên một trận.

Tiểu Ngư cầm bản hợp đồng đã bị xé nát,

tùy tay giơ lên, những mẩu giấy như hoa tuyết bay tứ tán xuống dưới đài, ánh mắt nàng đảo qua mọi người, thanh âm bình tĩnh như nước nói: “Mỗi

người đều có chí hướng riêng, ta không muốn miễn cưỡng, Liễu trưởng ban, ông tính xem nên trả cho Phi Yến Hợp Đức bao nhiêu…”

Liễu Viên Thanh lập tức tiến lên một

bước, lấy ra một cuốn sổ, cầm bàn tính gõ lạch xạch, sau đó cung kính

nói: “Trước đây mỗi tháng đều trả tiền lương đúng hạn, dựa theo hợp

đồng, nếu chưa tới cuối năm đã từ chức, tiền lãi cuối năm sẽ trừ đi một

nửa. Hơn nữa hiện giờ mới đến đầu tháng chín, tương đương với trừ bỏ một phần ba, lại thêm tiền lương tháng tám, tổng cộng mỗi người chưa đến

sáu quan.”

“Cứ tính mỗi người sáu quan đi.” Tiểu Ngư thản nhiên nói, ra hiệu cho Liễu trưởng ban mở cái hòm vẫn đặt trên đài ra, ngay tại chỗ đếm mười hai quan tiền trả cho hai tỷ muội. Nàng không muốn cắt xén, cũng không muốn hào phóng lung tung, vẫn là tính toán cho rõ ràng thì hơn.

Thấy Tiểu Ngư thật sự tính đủ thù lao cho hai tỷ muội, lại xem cái hòm bên trong đựng đầy tiền kia, mọi người

không khỏi đều hai mặt nhìn nhau, về phần trong đầu là ghen tỵ, là hâm

mộ, là bất bình hay là khinh bỉ, cũng chỉ có mỗi người tự biết lấy.

“Không có bữa tiệc nào không tàn, mọi

người nếu hảo tụ cũng nên hảo tán, hy vọng sau này mọi người có thể sống tốt.” Tiểu Ngư phất tay bảo hai tỷ muội đang rơi lệ bái biệt đứng dậy,

thản nhiên nói, rồi chuyển mắt về phía mọi người: “Còn ai muốn đi, cũng

có thể đề nghị ngay bây giờ.”

Dưới đài im lặng.

“Mọi người không phải sợ ta lật lọng, đưa tiền lại giữ lại người chứ? Yên tâm, ta không phải loại người như vậy.” Tiểu Ngư mỉm cười.

“Hợp Đức / Phi Yến bái biệt Đông gia! Đa

tạ Đông gia.” Hợp Đức đã thành người ngoài, kéo tỷ tỷ, xách theo túi

tiền và tay nải đi về phía cửa lớn đã mở rộng.

“Chờ một chút!” Ngay khi hai tỷ muội đã

gần như bước ra khỏi đại sảnh, chợt một giọng nam hô lên. Mọi người

chuyển mắt, nhìn thấy chính là một nam tử tuổi còn trẻ, trong mắt mọi

người nhất thời đều hiện lên rõ ràng.

“Cung đại ca!” Hai tỷ muội kinh ngạc quay đầu nhìn gương mặt thanh tú kia, nam tử này chính là nhạc sư Cung Hòa

hôm qua thay thế Nghiêm tiên sinh.

“Ta và hai người cùng đi.” Gương mặt

trắng nõn của Cung Hòa hơi ửng đỏ, bỗng nhiên khom người chắp tay hướng

Tiểu Ngư: “Tại hạ cũng xin ra đi, xin Đông gia cho phép.”

“Có thể hỏi một chút, Cung tiên sinh tại sao muốn đi?” Tiểu Ngư bình tĩnh hỏi.

Cung Hòa miệng há ra, tựa hồ có chút xấu

hổ, nhưng do dự một chút, cuối cùng vẫn dũng cảm nói: “Tại hạ vốn là

người lưu lạc thiên nhai, không nơi không chốn, các nàng hai vị cô nương quê hương xa xôi cách nơi này ngàn dặm, tại hạ.. tại hạ lo lắng hai vị

nữ nhân yếu đuối độc thân đi đường nguy hiểm, vậy nên xin rời khỏi cũng

tiện hộ tống hai vị cô nương về nhà.”

“Cung đại ca, điều này sao có thể?” Phi

Yến da mặt mỏng lập tức mặt ửng đỏ, vừa mừng vừa sợ, nhưng Hợp Đức bên

cạnh lại lãnh đạm nói: “Đa tạ ý tốt của Cung đại xa, tỷ muội chúng tôi

xin ghi nhận, nhưng chúng tôi không thân không thích, việc ngàn dặm hộ

tống này, thật sự không dám phiền toái.”

Phi Yến vừa thẹn vừa gấp, vừa định kéo

tay muội muội một chút, lặng lẽ ám chỉ, Cung Hòa kia đã vội nói: “Không, không phiền toái, không phiền toái… Hợp Đức cô nương, cô để tôi bảo vệ

hai người đi! Bất kể thế nào, hai người dù sao cũng là cô nương gia,

luôn luôn có nhiều bất tiện.”

Thấy ánh mắt hắn không hề đặt trên người

mình chút nào, giống như trong mắt chỉ có muội muội, gương mặt điềm đạm

đáng yêu của Phi Yến nhất thời cứng đờ, đột nhiên nhớ tới mỗi lần Cung

Hòa lén nhìn trộm nàng, hình như đều là lúc nàng và muội muội ở cùng một chỗ, mà mấy lần nàng cố ý ở một mình thì đều không gặp nhau như ý

nguyện.

Thừa nhận này nhất thời khiến huyết sắc

trên mặt Phi Yến biến mất, da mặt nàng vốn mỏng, ngay cả ái mộ trong

lòng cũng chưa từng nói ra miệng, nhưng tự hiểu vẻ mặt ban nãy sớm đã

khiến mọi người hiểu rõ lòng nàng, trong lúc xấu hổ chỉ thầm muốn nhanh

chóng rời khỏi nơi này, cố vững giọng nói: “Muội muội, chúng ta đi

thôi!”

Nhưng không ngờ Hợp Đức không chịu nhích

chân, ngược lại nhìn chằm chằm về phía Cung Hòa, tay chân Phi Yến đột

ngột lạnh toát. Chẳng lẽ muội muội cũng thích hắn sao?

“Đông gia?” Thấy Hợp Đức đứng bất động,

vẻ mặt Cung Hòa không khỏi trở nên vui vẻ, đang lo lắng lập tức khởi

sắc: “Xin Đông gia thành toàn.”

“Còn có ai muốn đi, cũng đứng ra đi!” Tiểu Ngư không trả lời hắn mà nhìn về phía mọi người.

Dưới đài, mọi người nhìn nhau, rốt cuộc không còn ai đứng ra nữa.

Theo lương tâm mà nói, mỗi người nơi này, bất kể là ai, trước đây khi chưa tới Bách Linh Các, đã chịu đủ cuộc

sống gian khổ và sự kỳ thị của thế tục, căn bản đều nghĩ bản thân hiện

giờ có thể sống yên ổn như hôm nay là nhờ Đông gia. Người không phải cây cỏ vô tình, càng huống cho lấy thân phận và địa vị của bọn họ, mở mắt

nhìn khắp toàn bộ kinh thành, còn có nơi nào để đi tốt hơn Bách Linh các sao?

Bơi vậy, mặc kệ bởi vì ân tình hay tư

lợi, đại bộ phận mọi người đều lựa chọn ở lại, còn lại ngẫu nhiên có

người tâm động, thấy người khác không mở miệng, cũng không cảm thấy do

dự nữa.

“Ta đếm đến mười, nếu không còn ai đưa ra muốn đi, vậy thì coi như tất cả mọi người đều muốn ở lại.” Đợi một lát, Tiểu Ngư bắt đầu đếm.

Mười tiếng đếm xong, những ai do dự cuối cùng đều lựa chọn im lặng, không người nào muốn đi.

“Cám ơn mọi người ủng hộ.” Tiểu Ngư đứng

dậy, trịnh trọng khom lưng cúi chào mọi người, sau đó ánh mắt phóng tới

Cung Hòa: “Ta muốn hỏi Cung tiên sinh một chút. Ngươi sở dĩ muốn rời

khỏi Bách Linh các, chính là vì muốn giúp đỡ tỷ muội Hợp Đức sao?”

“Đúng vậy, tại hạ thật lòng muốn hộ tống

Hợp Đức cô nương và Phi Yến cô nương về nhà, nếu Đông gia thành toàn,

Cung Hòa xin cảm kích suốt đời.” Nghĩ đến Hợp Đức đã muốn ngầm đồng ý,

Cung Hòa mặt mày rạng rỡ.

“Vậy sao?” Tiểu Ngư gật đầu, nháy mắt sau đó, giọng nói đột ngột trở nên lạnh như băng: “Nếu ngươi đã thích Hợp

Đức cô nương như vậy, tại sao còn muốn cấu kết với Tang gia mưu hại

nàng? Chẳng lẽ ngươi không biết giọng nói của Hợp Đức chính là mạng của

nàng sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...