Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ra khỏi chùa, lên núi, khi đã tiến vào trong rừng, Tiểu Ngư mới cảm

thấy hưng phấn trong người chậm rãi bình ổn lại, nhớ lại sự ngốc nghếch

của mình ban nãy, không khỏi lắc đầu cười, ha ha, thực không nghĩ bản

thân mình cũng có lúc kích động hí hửng như vậy. Nhưng nói thật, cũng

chỉ có vị tác gia, chính trị gia, sử gia, nhà thơ Âu Dương Tu trứ danh,

một nhân vật vĩ đại, mới có thể khiến nàng, một “người trưởng thành” đến từ thế giới khác mất hết phong độ như vậy, không phải nói, giả như hôm

nay dù có nhìn thấy tiểu hoàng đế Nhân Tông đương triều, chỉ sợ biểu

hiện của nàng cũng sẽ không hưng phấn như thế.

Lấy lại bình tĩnh, Tiểu Ngư xách giỏ bắt đầu tìm kiếm mục tiêu: những bụi hoa đỗ quyên* đang nở màu tím hồng rực rỡ vô cùng xinh đẹp.

Kiếp trước của nàng, có một thời gian trào lưu dùng hoa tươi làm đồ

ăn rất được ưa chuộng, trà hoa quả lại càng đa dạng phong phú nhiều

loại, có điều phần lớn đều từ nước ngoài du nhập vào, thời đại này đương nhiên không có, nàng chỉ có thể tìm được một vài loại hoa cỏ truyền

thống bản địa có sẵn mà thôi, những bụi hoa đỗ quyên trước mắt này là

một trong số đó, nhưng nếu sắc hoa có màu vàng hoặc trắng thì nhất định

không thể ăn được, vì trong hoa hai loại này có chứa độc tố.

Tiểu Ngư cầm kéo rảo bước trong rừng, thấy đóa hoa nào màu sắc rực rỡ cánh hoa còn nguyên không bị hư hại gì liền cắt xuống, chợt nghe phía

sau tựa hồ có động tĩnh, thoắt quay đầu lại, liền trông thấy một đôi

mắt, không khỏi ngạc nhiên: “Đản Nhi, sao đệ không đọc sách lại chạy lên núi làm gì?”

“Ta.. ta vừa mới đi pha trà, tình cờ trông thấy tỷ lên núi, liền đi

đến.” Thân hình cao lớn của La Đản bước ra từ sau gốc cây, trên khuôn

mặt tuấn tú ửng lên chút sắc hồng, ánh mắt không biết là không dám nhìn

thẳng vào nàng hay là cảm thấy hứng thú với bụi hoa phía trước, nói

lảng: “Sư tỷ, tỷ hái hoa này làm gì? Có cần ta giúp không?”

La Đản không dám nói thực ra hôm nay mình căn bản không có tâm tình

đọc sách, mà tràn ngập trong óc đều là hình ảnh của một thiếu nữ nào đó, cuối cùng tâm phiền ý loạn đi ra ngoài một chút, đang định đến trước

tượng Phật ngồi, không ngờ lại vừa vặn thấy Tiểu Ngư mang theo giỏ chạy

ra khỏi chùa.

“À, hôm nay Không Hữu sư phụ bị ốm, trong chùa lại có khách, trụ trì

nhờ ta giúp làm đồ ăn chay, ta đang nghĩ hái ít hoa về làm.” Tiểu Ngư

không nghi ngờ gì hắn, thuận miệng trả lời, lại cúi người lựa ra một đóa hoa.

“Ồ.” La Đản cũng đáp lại, thấy nàng nghiêng người, ánh mắt lại không

kìm chế được chuyển đến gương mặt nàng. Ánh mặt trời xuyên qua những

tầng lá rừng, vừa vặn dừng lại trên vầng trán nhẵn mịn của nàng, có thể

nhìn thấy rõ dưới ánh sáng những sợi tóc mai và tơ nhung nhỏ mảnh, khiến hắn dâng lên một niềm xúc động muốn nhẹ nhàng chạm đến.

“À, đúng rồi..!” Tiểu Ngư đột nhiên quay lại, La Đản trong lòng hụt hẫng, không khỏi lùi về sau một bước.

Tiểu Ngư nghi ngờ nhìn hắn, có điều không truy vấn, mà nói: “Đản Nhi, đệ xuống dưới chân núi hái ít lá linh lăng* non về, ừm, hái một rổ đi,

đợi lát nữa ta cần dùng.”

“Được.” La Đản có chút bối rối đáp lời, xoay người bước đi, không cẩn thận đâm sầm ngay vào thân cây phía sau, nhất thời mặt mày đỏ ửng, sao

còn dám quay đầu lại, Tiểu Ngư lo lắng hỏi cũng chỉ dám ngập ngừng đáp

lại một tiếng rồi nhanh chóng chạy ra khỏi rừng.

Thật là lạ, La Đản này gần đây thật sự là vô cùng không bình thường,

Tiểu Ngư nhíu mày, nhớ lại những phản ứng của La Đản dạo này, thật giống như… Trước kia nàng đã từng đọc được trong sách, giống như nam sinh

đang đi học mới biết thầm mến… Mối tình đầu? Tiểu Ngư nhất thời hoảng

sợ, suýt nữa thì cắt phải tay, không thể nào? Chẳng lẽ La Đản có cảm

tình với nàng?

Không, sẽ không!

Tiểu Ngư theo bản năng lắc đầu phủ nhận, cúi đầu nhìn lại thân hình

của mình, dáng người mới bắt đầu dậy thì còn dẹp lép, nghĩ mãi không

hiểu được, ngoại trừ gương mặt còn có thể, bản thân mình còn có lực hấp

dẫn gì của phụ nữ nữa chứ? Nhưng bộ dạng ngây ngốc kia của La Đản…Toát

mồ hôi, hy vọng không phải là thật, tuy rằng người cổ đại đều kết hôn

sớm, nhưng nàng thì lại không có ý định yêu sớm đâu.

Hơn nữa, gọi là Đản Nhi đã nhiều năm như vậy, trong lòng nàng vẫn xem La Đản như cậu em trai nhỏ của mình, nhưng nếu như, nếu như đó là thật, vậy thì thật là quái dị.

Tiểu Ngư vừa vừa miên man suy nghĩ vừa cắt hoa đỗ quyên, vô tình phát hiện mình cư nhiên lại đi cắt một đóa hoa có cánh bị sâu ăn lỗ chỗ, vội nhanh tay ném xuống kiểm tra lại trong giỏ, toát mồ hôi phát hiện trong giỏ còn mấy bông nữa bị như vậy, vội lựa lại, nhặt ra, điều chỉnh lại

tâm trạng, không để mình nghĩ miên man nữa. Loại chuyện cảm tình thế

này, từ trước đến nay nàng đều cho rằng thuận theo tự nhiên mới là lâu

dài bền vững nhất, nếu bản thân mình và tên ngốc La Đản kia tương lai

thật sự có duyên, chấp nhận cũng không sao cả, nếu như ở chung lâu mà

vẫn không có cảm giác, thì bản thân mình “không biết” mới là cách bảo vệ hắn tốt nhất.

Gạt đi tâm tư bị nhiễu loạn, Tiểu Ngư bước đến một bụi đỗ quyên khác, lúc này quan trong nhất là làm đồ ăn chay thật ngon cho thần tượng của

mình, cho dù nàng không tính muốn làm quen với thần tượng, nhưng suy

nghĩ cho tương lai một chút, nàng từng làm một bữa cơm chay cho vị đại

văn hào này, cũng rất thú vị. Uhm, có điều vì Đông Đông, có nên nhân cơ

hội này tạo một mối quan hệ không nhỉ?

Tiểu Ngư liền bắt đầu thật sự suy nghĩ về vấn đề này.

“Được rồi, đồ ăn của họ đã làm xong, mang đi thôi!” Khoảng một canh

giờ bận bịu, Tiểu Ngư nhảy từ trên ghế xuống. Bếp của nhà chùa vừa cao

vừa lớn, hiện giờ nàng còn chưa đủ chiều cao, ngay cả xào rau cũng chỉ

có thể đứng trên ghế để xào.

“Hoa này không để làm đồ ăn sao?” Không Đạo chỉ vào rổ hoa đỗ quyên và thạch trúc* đã được rửa sạch, hỏi.

“Có chứ, nhưng không phải để bọn họ ăn, muốn ăn món ngon lại chạy lên núi làm gì chứ, hại tất cả mọi người vì mình mà bận rộn.” Tiểu Ngư bĩu

môi, hướng Không Đạo cười cười, “Tôi làm cho người khác ăn, tức chết bọn họ.”

Không Đạo nhất thời nổi hắc tuyến: “Nhưng tiểu thí chủ, nếu bị mấy đại nhân kia biết..”

“Sợ gì chứ, chỉ cần chúng ta không nói, bọn họ cũng không biết còn có món này.”

“Nhưng mà, hoa này tiểu thí chủ định làm cho ai ăn vậy?”

Tiểu Ngư cười thản nhiên: “Đương nhiên là làm cho người xứng đáng

rồi! Đúng rồi, phiền sư phụ có thể giúp đi gọi đệ đệ của tôi lại đây

được không?”

Nàng đã nghĩ rồi, tuy rằng Âu Dương Tu là đại văn hào tương lai, có

điều nếu là thần tượng, vẫn nên đứng từ xa ngắm thì tốt hơn, không tất

yếu nhất định phải tiếp cận, có điều nàng phải tạo một cơ hội cho Đông

Đông, về phần Đông Đông có thể làm quen với đại nhân vật thế này hay

không, xem duyên phận giữa bọn họ vậy.

Không Đạo sư phụ sờ sờ cái đầu trọc bóng loáng, muốn nói gì lại thôi, đành bước đi.

“Tỷ tỷ, tỷ tìm đệ sao?” Phạm Bạch Thái bước chân thình thịch chạy

đến, đúng lúc Tiểu Ngư vừa làm xong món rau linh lăng trộn, lại đặt vào

trong đĩa ba đóa hoa đỗ quyên bên cạnh trang trí.

“Thật là nhiều hoa.. Ơ, tỷ tỷ, sao tỷ không đem hoa xào lên như lần trước vậy?” Phạm Bạch Thái khó hiểu hỏi.

“Hoa đó phải ngâm rửa mấy ngày, loại bỏ hết vị đắng chát đi thì xào

lên ăn mới ngon, hiện giờ không đủ thời gian, chỉ có thể làm như vậy

thôi.” Tiểu Ngư tiếc nuối nói, lúc đó nàng hái hoa xong trở về, tăng

nhân trong nhà bếp tò mò hỏi cách làm, nàng mới nhớ ra trong lúc hưng

phấn đã quên béng mất rằng, muốn những món từ hoa dại này được ngon còn

cần tốn nhiều công sức, vậy nên không còn cách nào khác đành dùng làm

trang trí.

“À, vậy đệ đi cùng các sư phụ đây.” Phạm Bạch Thái vui vẻ bưng đĩa

rau linh lăng, đi theo sau các hòa thượng, bước đến cửa quay đầu lại

nói: “Đúng rồi, tỷ tỷ, thúc thúc và cha đâu?”

Đúng vậy, Phạm Đại và Phạm Thông đâu rồi? Phạm Đại từ khi sai hắn đi

kiếm cuốc đào thuốc hình như vẫn chưa thấy trở về, Phạm Thông thì ngay

cả bóng người cũng chưa thấy, không biết có đến chùa không nữa.

Chờ Phạm Bạch Thái đi rồi, Tiểu Ngư vội vàng đi hỏi thăm mấy nhà sư

khác, mọi người đều nói không nhìn thấy Phạm Thông. Lão cha này của nàng nhất định lại là nửa đường gặp chuyện gì khiến lòng nhiệt tình dâng

trào rồi, Tiểu Ngư bất đắc dĩ lắc đầu, lại đi tìm Không Sắc, muốn hỏi

hắn xem có gặp Phạm Đại không.

Hỏi thăm được Không Sắc ở ngay trong thiên điện, Tiểu Ngư liền lập tức đi thẳng đến đó.

Mới đến cửa đại điện, còn chưa kịp bước vào, liền thấy một hòa thượng nhảy dựng khỏi bồ đoàn, bật một bước dài vọt đến trước tượng Phật, quay lưng về phía Tiểu Ngư gõ mõ.

“Ủa, Không Sắc sư phụ, ngài làm cái gì thế?” Tiểu Ngư ngạc nhiên hỏi, tiểu hòa thượng xinh đẹp này sao lại có bộ dáng bối rối hoảng hốt như

vậy nhỉ?

“Là nữ thí chủ à?!!” Không Sắc rõ ràng là thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng nhìn ra hướng cửa.

Người quái dị, Tiểu Ngư trong lòng nói thầm, có điều chuyện của tiểu

hòa thượng nàng cũng lười quản, liền hỏi Không Sắc có thấy Phạm Đại

không. Không Sắc lắc đầu, tỏ vẻ vẫn chưa gặp lại Phạm Đại, cũng không

thấy có ai đem cuốc đào thuốc về.

Nói như vậy, Phạm Đại vẫn chưa trở về? Hắn sẽ không đem cuốc đào

thuốc của Không Sắc đi đào châu báu đấy chứ? Tiểu Ngư trong lòng buồn

cười nói thầm, cũng không nghĩ nhiều nữa, nhưng vẫn quyết định đi tìm

hắn, dù sao buổi sáng hắn mới ăn có vài cái bánh bao, nhất định là sẽ bị đói bụng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...