Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 205

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết ngủ được bao lâu, bỗng nhiên cánh cửa lối thông ra ban công chợt vang lên tiếng gõ nhè nhẹ.

Tiểu Ngư thoáng mở mắt.

“Tiểu Ngư.” Phía sân thượng truyền đến tiếng nói rất nhỏ, không phải là cái gã Đăng đồ tử nào đó sao? (Đăng đồ tử: gã háo sắc)

Tiểu Ngư mím môi, không nói gì.

“Tiểu Ngư.” Đinh Triệt lại gọi một tiếng, ôn nhu nói: “Ta biết nàng đã tỉnh, mau mở cửa, để cho ta nhìn nàng một chút.”

Người này..! Thật sự nửa đêm vẫn còn có mặt mũi ghé thăm? Trong bóng tối, mặt Tiểu Ngư phút chốc đỏ bừng, nàng ngồi dậy thấp giọng mắng: “Đêm hôm khuya khoắt, cậu tới đây làm gì?”

“Ta muốn thấy nàng.” Đinh Triệt cúi đầu nói.

“Cậu muốn nhưng tôi không muốn. Cậu mau về đi, tôi ngủ đây.” Tiểu Ngư sẵng giọng, muốn tới thì tới sớm chút, làm chi mà phải nửa đêm mới lén lút chứ?

“Nương tử đại nhân, tiểu sinh đã ở bên ngoài đợi cả buổi rồi, lẽ nào nàng nỡ nhẫn tâm khiến tiểu sinh thê thảm quay về vậy sao?” Đinh Triệt đầy bụng ủy khuất nói.

“Xì, ai là nương tử đại nhân của cậu? Ai bảo cậu đợi đâu?” Tiểu Ngư phỉ nhổ, trong lòng lại nghi hoặc, sao lại phải đợi cả buổi?

“Đương nhiên là có người bảo rồi.” Đinh Triệt thở dài, tiện đà nịnh nọt: “Tiểu Ngư thân yêu, nàng mau mau mở cửa đi, mở ra rồi ta nói với nàng, nếu không, ta cũng có thể tự mình xông vào được.”

“Đừng có vậy!” Tiểu Ngư vội vàng nhỏ giọng hô lên. Nhưng nàng cũng hiểu, người này nếu thật sự muốn vào, cánh cửa bình thường phòng mình không chắn giữ được hắn. Nghĩ một chút, nàng không còn cách nào khác, đành bất đắc dĩ khoác thêm áo, chỉnh trang y phục xong, mới ra mở cửa.

“Tiểu Ngư.” Ngay vừa lúc cửa hé ra một khe nhỏ, người nào đó đã lập tức đã vụt tiến đến, một giây sau lại biến thành tảng đá, tư thế giữ nguyên chân trước bên trong, chân sau còn kẹt ở ngoài cửa trông rất buồn cười.

“Tiểu Ngư.” Đinh Triệt gọi một tiếng, giọng nói cực kỳ vô tội, toàn thân chỉ có một đôi ánh mắt sáng rập rình và cái miệng còn nói được.

“Mệt cho cậu xuất thân con cháu thế gia, lẽ nào không từng học qua lễ nghi liêm sỉ?” Tiểu Ngư cố nén cười, liếc mắt trừng hắn, “Lại dám đêm khuya xông vào khuê phòng con gái nhà lành, mưu đồ gây rối. Lá gan cậu thật là to đó?!”

“Trời cao chứng giám, tiểu sinh không có nửa phần ác ý, mà thành tâm thành ý thỉnh cầu được gặp. Cô nương thật là oan uổng tiểu sinh lắm lắm!” Đinh Triệt luôn miệng kêu oan, đôi mắt trong bóng đêm vẫn sáng rực bừng lửa nóng nhìn Tiểu Ngư.

Hai người đều tập võ, tuy nói không thể nhìn thấy rõ mọi thứ trong đêm đen, nhưng trong ánh sáng mông lung như hiện giờ, lại có thể thấy rõ mắt nhau.

“Tôi không tin cậu đâu!” Tiểu Ngư hừ một tiếng, vờ như không cảm giác thấy sự khác thường trong ánh mắt hắn: “Cậu vừa nói đợi cả buổi là chuyện gì xảy ra?”

“Aizz.. Cô nương thanh lệ thoát tục, kiều mị khiến lòng người rung động, lại thông minh thanh khiết, dĩ nhiên có rất nhiều người ái mộ. Tiểu sinh tuy rằng thành tâm thành ý, một lòng muốn nhanh chóng đến đây chiêm ngưỡng dung nhan xinh đẹp của cô nương, bất đắc dĩ lại có người gần quan được lộc, chỉ có thể kiềm nén nôn nóng trong lòng, đợi thời cơ tốt.”

“Cậu lại chua thêm bài điếu nữa, tôi sẽ đá cậu ra ngoài đó.” Nghe không nổi một câu tiểu sinh, hai câu tiểu sinh của hắn nữa, Tiểu Ngư không khỏi bực mình nói.

Đinh Triệt lập tức ngậm chặt miệng lại, sau đó đầy vẻ thương cảm nói: “Cũng tại sư đệ kia của nàng, cứ đứng mãi ở trong góc nhìn về bên này, hại ta căn bản không thể đến gần.”

“Hả?” Tiểu Ngư nhỏ giọng thốt lên, nhất thời vừa sững người vừa thấy lúng túng, không biết nên nói gì.

“Ta biết, rất nhiều người thích nàng, ngoài La Đản, còn có cái tên hòa thượng giả kia cũng thích nàng.” Đinh Triệt thở dài, thần sắc trong mắt lại trở nên nghiêm nghị, “Ta không tức giận, vì ta biết nàng đáng giá bọn họ thích, nhưng ta không thể nào không đố kỵ. Nghĩ đến có thể mỗi đêm hắn đều lén lút nhìn nàng như vậy, thực sự cảm thấy vô cùng khó chịu, hận không thể lập tức mang nàng cách xa khỏi tầm nhìn của hắn.”

“Cậu ta là sư đệ tôi, cũng là người nhà của tôi.” Tiểu Ngư trừng mắt khinh bỉ, trong lòng lại có chút ngọt ngào, nhưng nghĩ đến tình cảm lặng thầm của La Đản, lại cảm thấy nặng nề.

“Ta biết, cho nên ta không thể làm gì hắn, nhưng ta cũng sẽ không cho hắn thừa cơ hội nào hết.” Đinh Triệt nhìn nàng, trong ánh mắt lộ ra kiên định không thể từ chối.

Tiểu Ngư không nói gì.

Thấy nàng bối rối, Đinh Triệt nói sang chuyện khác: “Tiểu Ngư, hiện giờ nàng đã hiểu, vì sao ta đến muộn rồi chứ? Nàng vẫn không buông cửa ra sao?”

“Có ý gì? Lẽ nào là tôi luôn chờ cậu hay sao?” Nhớ tới ban nãy mình còn ngờ vực lung tung, Tiểu Ngư còn chưa nhận ra mình đã bị phát hiện, có chút thẹn quá thành giận: “Tôi điểm huyệt của cậu, là vì cậu đang đêm xâm nhập khuê phòng con gái, không hợp lễ, cho nên mới cho cậu một giáo huấn.”

“Được được được, là ta sai rồi, nhưng nàng một ngày đêm không để ý đến ta, khi đó chẳng phải ta cũng là bất đắc dĩ?” Đinh Triệt ủy khuất nhận sai.

“Tôi sẽ thả cậu ra, cậu có đảm bảo sẽ không làm càn không?” Tiểu Ngư đỏ mặt nói.

“Được, ta đảm bảo. Ta tuyệt đối sẽ không bất quản đến sự phản đối của nàng mà làm càn.” Người nào đó lắm miệng ồn ào.

Tiểu Ngư hừ một tiếng, giải huyệt đạo cho hắn.

“Tiểu Ngư…” Người nào đó lập tức giơ tay.

Tiểu Ngư lui ra sau một bước: “Cậu đã nói không làm càn.”

Đinh Triệt than thở: “Ta không làm càn, ta chỉ là muốn ôm nàng một cái thôi, từ buổi trưa hôm trước đến giờ, đã mười lăm canh giờ ta không chạm vào nàng một đầu ngón tay.”

Đinh Triệt dừng trước nàng, giơ hai tay, ôn nhu dỗ dành: “Qua đây, để ta ôm một chút, chỉ một chút thôi, ta đồng ý với nàng, tuyệt đối sẽ không xằng bậy.”

“Tôi không tin.” Mặt Tiểu Ngư càng đỏ thêm, hắn coi nàng là trẻ con sao? Nhất là biết bên trong cái vẻ bề ngoài lừa người kia là một trái tim sắc lang điên cuồng, chỉ ôm một chút mới là lạ.

Đinh Triệt lại than thở: “Lẽ nào nàng muốn cứ dùng dằng như vậy mãi sao? Hôm nay nàng đã bận cả ngày trời, ta cũng muốn để nàng nghỉ ngơi sớm một chút, chỉ là thật sự nhịn không được, mới lén lút đến xem nàng một lần, tin tưởng ta, được không?”

Người này… Không chỉ bộ dạng soái chết người không đền mạng, hơn nữa cả lời nói cũng đầy dụ hoặc, mê chết người không đền mạng.

Tiểu Ngư rất muốn kiên quyết không nhượng bộ, nhưng không thể làm trái cảm xúc của mình, nhẹ nhàng bước tới vùi sâu mình vào lòng hắn, đưa tay ôm chặt thắt lưng hắn.

Đinh Triệt hai tay siết lại, ôm chặt nàng, cằm tựa trên vai nàng, ngón tay nhẹ nhàng khẽ vuốt mái tóc nàng, hít sâu một hơi rồi thở dài thỏa mãn.

Hơi thở đó giống như một tảng đá, rầm một tiếng rơi sâu vào mặt hồ trái tim của Tiểu Ngư, làm nảy lên tầng tầng lớp sóng rung động ngọt ngào.

Hai người lẳng lặng ôm nhau một lúc, đều mải mê lưu luyến sự ấm áp của đối phương, ai cũng không muốn rời khỏi. Cuối cùng, lại là Đinh Triệt thu tay lại, nhẹ nhàng đặt trên vai nàng, giọng khàn khàn: “Ta về đây, nàng nghỉ ngơi cho tốt.”

“Uhm.” Tiểu Ngư giọng nhỏ xíu như muỗi đáp lại, đưa mắt nhìn hắn, hai đôi mắt cùng sáng lấp lánh, rạng ngời trong bóng tối.

“Đừng nhìn ta như vậy, nếu không ta sẽ nhịn không được mà làm bừa đấy.” Đinh Triệt mắt nhìn nàng, giọng trầm thấp.

“Vậy cậu đi nhanh đi.” Tiểu Ngư nhất thời xấu hổ, một tay đẩy hắn ra cửa phía ban công.

Đinh Triệt thuận theo nàng, lui dần ra cửa, rồi một chân lại để ở cánh cửa như lúc mới tới, thấp giọng nói: “Để ta hôn một cái, chỉ một cái thôi, được không?”

“Đinh Triệt, cậu đừng có được voi đòi tiên.” Tiểu Ngư cắn môi, vung tay.

“Được rồi, được rồi, ta đi.” Đinh Triệt ai oán nhìn nàng một cái, sau đó không đành lòng mà rụt tay lại, Tiểu Ngư lập tức đóng cửa lại, dùng lưng chặn đứng cánh cửa.

Đinh Triệt vuốt vuốt cái mũi suýt chút nữa bị cửa đụng, bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng hắn biết nàng vẫn ở ngay phía bên kia cánh cửa.

“Ta đi thật đây!”

“Đi nhanh đi, nam tử hán đại trượng phu, đừng có lề mề.” Tiểu Ngư sẵng giọng nói nhỏ.

Cô nhóc nhẫn tâm này! Đinh Triệt nhắm mắt, cười khổ một chút, trong nụ cười lại pha chút thỏa mãn, nhưng càng nhiều hơn là bất mãn, khẽ đáp qua lan can, nhẹ nhàng rơi xuống, vài bước sau, lại nhảy lên tường bao quanh sân, biến mất phía sau bức tường.

Hắn đi thật! Không ngờ hắn thật sự chỉ dám ôm một chút.

Nửa ngày sau, Tiểu Ngư mới bước chân lại về cái giường, nghiêng mình ngã vào chăn, khẽ nhếch miệng cười ngọt ngào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 205
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...