Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Bách Linh Các, Phi Yến đang dựa vào vai Hợp Đức khóc nức nở.

“Đông gia, tôi đã theo như ngài phân phó

cho Cung Hòa viết hết sự tình đã xảy ra và ấn dấu vân tay, đồng thời còn để những người khác làm chứng, mặt khác tôi cũng đã cho tạm dừng biểu

diễn sáng nay, nhưng vở diễn buổi chiều thì làm sao đây?” Vừa vào cửa,

Liễu Viên Thanh tiến lên đón.

“Được, ta đã biết.” Tiểu Ngư đi về phía mọi người. “Nghiêm tiên sinh, thân thể ngài thế nào?”

Nghiêm tiên sinh vội đứng dậy, cảm kích

nói: “Đông gia, tôi không sao, ngài yên tâm, bộ xương già này của tôi

còn sức lực, còn có thể gắng thêm tám mười năm nữa.”

Nói xong, lão ưỡn ngực, làm tư thế kéo đàn, chỉ là trong mắt lại giấu không được sự đau lòng.

“Ha ha…” Mọi người biết lão nhạc sư già

muốn bầu không khí căng thẳng dịu đi một chút, đều phối hợp bật cười,

chỉ là Cung Hòa còn đang co người ở đó, sự phản bội của hắn chung quy là sự thật, bởi vậy tiếng cười nhanh chóng lặng xuống. Mọi người đều nhìn

về phía Tiểu Ngư, chờ đợi sự an bài của nàng.

“Nếu Nghiêm tiên sinh không sao, vậy buổi diễn chiều vẫn tiến hành. Hợp Đức, chỗ ngươi không có vấn đề gì chứ?”

Tiểu Ngư nhìn về phía Hợp Đức.

“Không vấn đề gì, chỉ là…” Hợp Đức gật nhẹ đầu, ánh mắt lại nhìn về phía tỷ tỷ.

Mọi người đã sớm được Liễu Viên Thanh

giải thích hai tỷ muội hôm nay muốn rời đi chỉ là diễn kịch, bởi vậy

nghe Hợp Đức nói muốn ở lại cũng không tỏ vẻ gì kinh ngạc.

“Được, về phần Phi Yến, hôm nay cứ nghỉ

ngơi cho tốt.” Hợp Đức không nói Tiểu Ngư cũng biết, với tính tình yếu

đuối nhu nhược của nàng ta, tràng đả kích không ngừng thế này không phải chỉ một chốc một lát là có thể khôi phục, liền quyết đoán ra lệnh. Đồng thời ánh mắt cũng lướt qua vài thiếu nữ khác trong ban, cuối cùng nhìn

một người học tập chăm chỉ siêng năng nhất trong đó, mỉm cười nói: “Họa

Mi, cô chuẩn bị một chút, buổi diễn chiều nay cô sẽ diễn vai Chức Nữ.”

“A.. Cám ơn Đông gia. Cám ơn Đông gia,

Họa Mi nhất định không phụ sự mong đợi của Đông gia.” Họa Mi thụ sủng

nhược kinh, vội vàng đứng dậy hành lễ, nghĩ đến cuối cùng có thể lên

đóng vai hoa đán mình từng ao ước, cảm động gần như bật khóc.

“Không cần cảm ơn ta, ta đã từng nói, ở

Bách Linh các, cơ hội đều ngang nhau, chỉ cần cố gắng nỗ lực và có thiên phú, ta đều cho mọi người cơ hội.” Tiểu Ngư gật đầu, ánh mắt chuyển tới Cung Hòa dưới sân khấu, hiện giờ đang co người lại, cố gắng muốn làm

cho bản thân trở thành vô hình.

“Đông gia, ngài xem, Cung nhạc sư nên xử

lý thế nào?” Liễu Viên Thanh tiến lên một bước, nhìn Cung Hòa, trong mắt có oán giận cũng có tiếc hận.

“Liễu trưởng ban, ta nhớ rõ lúc trước Cung Hòa là ông giới thiệu vào đúng không?” Tiểu Ngư hơi đăm chiêu nói.

Liễu Viên Thanh nhất thời sợ hãi cúi đầu nói: “Là tiểu nhân có mắt không tròng.”

“Ông không cần hiểu lầm, ta chỉ muốn nhắc nhở ông, sau này Bách Linh Các chúng ta nhận người, phải cẩn thận nhiều hơn, như loại người không có phẩm hạnh này, tuyệt đối không thể lại trà trộn vào, còn có..” Ánh mắt Tiểu Ngư quét qua mặt mỗi người, “Dù có

nhất thời bị lẫn lộn, mọi người cũng phải mở to mắt mỗi nơi mỗi lúc mà

quan sát, để tránh con sâu làm rầu nồi canh. Bách Linh Các cổ vũ mọi

người cố gắng tiến tới, cùng nhau cạnh tranh, không chứng tỏ ta cho phép hay dung túng những thủ đoạn đê tiện, lại càng không cho phép ăn cây

táo rào cây sung, hãm hại đồng nghiệp. Nếu không bị phát hiện ra cũng

thôi, nếu là bị phát hiện…”

Tiểu Ngư cố ý dừng ở đây một chút, đưa

mắt ra hiệu cho La Đản, sai hắn trực tiếp dùng ví dụ thực tế để cảnh

cáo: “Bẻ gãy hai ngón tay cái và ngón trỏ của hắn.”

Đúng là Nghiêm tiên sinh chỉ là sư phụ

giữa chừng của hắn, nhưng cũng là sư phụ, huống chi Nghiêm tiên sinh đối với đồ đệ này luôn đều dốc túi truyền dạy, cho tới giờ cũng chưa từng

giấu cái gì, nàng dù có tha thứ hắn bán đứng Bách Linh Các cũng không

thể tha thứ hắn hại Nghiêm tiên sinh.

La Đản không nói một lời, tiến lên túm lấy tay Cung Hòa.

“Không!!…Aaaa….!!!”

Cung Hòa vừa mới hoảng sợ ngẩng đầu, đang muốn hướng Tiểu Ngư cầu tình, răng rắc một tiếng, La Đản đã bẻ gãy hai

ngón tay của hắn. Cung Hòa da thịt yếu mềm, làm sao chịu được đau đớn

như thế, hơn nữa đối với nhạc sư mà nói, ngón tay quan trọng như tính

mạng vậy, lập tức vừa đau thân vừa đau lòng, mắt trợn lên, hôn mê bất

tỉnh.

“Hắt tỉnh, lại bẻ tiếp.” Giọng Tiểu Ngư

không chút cảm tình, nàng không có quyền giết người, cũng sẽ không coi

thường sinh mạng, nhưng không có nghĩa nàng sẽ nhân nhượng dung túng.

Cung Hòa nếu đã có gan quyết tâm hãm hại sư phụ giành chức nhạc sư chủ

đạo, như vậy nàng cũng có thể hủy bỏ ngón tay kiếm cơm của hắn.

Sớm có một Ưng vệ bưng nước ở bên cạnh, nghe vậy không chút khách khí hắt vào Cung Hòa trên mặt đất.

Cung Hòa từ từ tỉnh lại, nhìn lờ mờ qua

nước đọng trên mặt thấy Tiểu Ngư, còn chưa mở miệng, đột nhiên cảm thấy

tay kia lại truyền đến đau đớn thấu tim, nhất thời lại rú lên thảm

thiết, ngất đi lần nữa.

Dưới đài mọi người chứng kiến cảnh này,

vừa hả giận lại vừa kinh sợ, nhất thời mỗi người đều tự giác im bặt

không nói gì, Phi Yến thì sợ đến mức ngừng khóc, nhìn Cung Hòa chật vật

té trên đất, gương mặt lúc xanh lúc trắng không biết cảm thấy gì.

Chỉ là, lúc này ngoài Hợp Đức thì không ai để ý tới nàng, mà đều chìm ngập trong chấn động mà Tiểu Ngư vừa gây nên.

Mấy năm này, Đông gia tuy rằng thường là

thần long thấy đầu không thấy đuôi, ở bên ngoài thoạt nhìn khó gần gũi,

nhưng lấy lương tâm mà nói, ngoại trừ yêu cầu đối với mọi người nghiêm

khắc, thì phương diện truyền nghề không hề keo kiệt, phương tiện phúc

lợi cũng không hà khắc, thậm chí còn khắp nơi vì mọi người suy nghĩ,

thật sự là một chủ nhân tốt nhất. Hơn nữa nàng lại là nữ tử, lâu dần,

mọi người gần như đều quên Đông gia này năm đó làm thế nào đáp trả bọn

lưu manh du côn ức hiếp họ, coi như nàng là một nữ tử thần bí lại có

năng lực mà thôi. Cho đến nay chứng kiến Cung Hòa thê thảm như vậy, mọi

người mới đột nhiên bừng tỉnh nhớ ra, kỳ thật Ưng vệ vẫn bảo hộ bọn họ

thần bí khó lường, nhưng thật sự khiến người ta vừa kính lại sợ, hẳn là

vị Đông gia thân là nữ tử nhưng không lấy mặt thật gặp người này mới

đúng.

“Chờ hắn tỉnh lại thì đuổi đi, nói cho

hắn, niệm tình hắn trước kia từng cống hiến không ít cho gánh hát,

chuyện quá khứ chúng ta sẽ không truy cứu nữa, nhưng mà, chỉ cần Bách

Linh Các ở kinh thành một ngày, hắn sẽ không được phép tiến vào kinh

thành một bước, nếu không lần sau sẽ không phải là bẻ ngón tay đơn giản

như vậy.”

Liễu Viên Thanh cúi đầu đáp: “Vâng.”

“Việc khác ta cũng không nhiều lời, hy

vọng qua chuyện lần này, về sau mọi người đều phải cảnh giác, phải cẩn

thận, cũng an phận một chút, nếu muốn giở trò tốt nhất trước đó nghĩ xem có thể giấu diếm được ánh mắt mọi người, ánh mắt Ưng vệ hay không.

Đương nhiên, lời hôm qua ta nói vẫn có hiệu lực, nếu ai còn muốn rời đi, ta không phản đối, chỉ cần đề nghị trước một tháng, chờ Liễu trưởng ban sắp xếp xong người thay thế là được. Về phần Hợp Đức và Phi Yến, hôm

nay hai người rời đi tuy là đóng kịch, nhưng ta đã cho phép hai người về quê qua năm mới, sau này vai tiểu sinh và hoa đán bị trống, phải dựa

vào mọi người tự mình cố gắng giành được.” Tiểu Ngư lại khôi phục âm

điệu trước kia, không nhanh không chậm nói xong, quay qua Liễu Viên

Thanh: “Liễu trưởng ban, hai ngày này mọi người bị sợ hãi, hôm nay lại

là tết Trùng Cửu, về ăn uống, ông báo cho phòng bếp, dùng tiêu chuẩn tết Trung Thu ủy lạo mọi người, nhớ rõ chú ý đồ ăn an toàn. Mọi người nếu

không còn vấn đề gì nữa, vậy thì đi nghỉ ngơi chuẩn bị cho tốt buổi diễn chiều nay đi!”

Một hồi ân uy đều thi hành, không khí

trong ban nhất thời không giống như trước đó uể oải, vẻ mặt mỗi người

đều hiện rõ kính ý và hưng phấn, tỏ vẻ mình trung thành xong, đều tự tan đi.

Cung Hòa đi rồi, những nhạc sư khác liền có thêm cơ hội.

Hợp Đức và Phi Yến mấy tháng nữa cũng đi, những thiếu nữ khác ngày thường chỉ có thể nhìn mà ao ước liền có mục

tiêu cao để theo đuổi, lại có cam đoan của Tiểu Ngư, chỉ cần mọi người

không tùy tiện một mình ra ngoài đi loạn thì nhất định sẽ bảo đảm an

toàn, ai nấy ngược lại đều một lòng tìm cách làm sao để nâng cao kỹ nghệ của mình.

Sau đó sắp xếp một số việc, cũng ứng phó

Phạm Đại hỏi han xong, Tiểu Ngư bảo hắn và La Đản thay phiên nhau về nhà nghỉ ngơi trước, còn mình thì đến cuộc hẹn buổi trưa, chỉ kịp uống

miếng nước, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...