Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong sơn động không có nước nóng, sợ sẽ khiến đám cướp giang hồ kia

chú ý nên không thể đốt lửa, may là ngày hôm qua vì chuẩn bị chuyển nhà

nên Phạm Đại đã chuẩn bị sẵn cho mình một hồ lô rượu, miễn cưỡng có thể

dùng để rửa sạch miệng vết thương được.

Không Sắc qua một lần ra ngoài tìm thảo dược đã phân tán đi sợ hãi,

khi trở về cảm xúc ngược lại tăng thêm vài phần trấn định, nhìn vết

thương máu thịt lẫn lộn khiến người ta ghê rợn cũng không tỏ ra quá sợ

hãi như lúc trước, thủ pháp xác thực cũng có vài phần giống thầy thuốc,

coi như là thành thạo, thỉnh thoảng lại có đôi chút căng thẳng run rẩy,

quá nửa nguyên nhân cũng bởi vì Tiểu Ngư cứ mãi nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt.

“Cha ta sao rồi?” Cho đến khi băng vải cuối cùng được buộc xong,

Không Sắc nâng tay áo lau mồ hôi trên trán, Tiểu Ngư mới cảm giác được

thân thể của mình đã cứng ngắc như bị đóng băng.

“Ngoại thương của Phạm đại hiệp tuy nghiêm trọng, nhưng chỉ cần điều trị tốt sẽ không sao, có điều…”

“Có điều cái gì?”

Tiểu Ngư tay nắm chặt lại, nếu không phải ban nãy tiểu hòa thượng này tìm được thảo dược đặc hiệu cầm máu cho Phạm Thông, lại giúp hắn băng

bó ổn thỏa, chỉ bằng cái kiểu ấp a ấp úng muốn giày vò người ta đến chết này của hắn, nàng đã sớm túm cổ áo hắn mà bức hỏi.

“Có điều lục phủ ngũ tạng của Phạm đại hiệp đều bị thương, tiểu tăng y thuật nông cạn, không có cách nào chẩn đoán chính xác được.” Không Sắc

bị thái độ hung dữ của Tiểu Ngư dọa, vội nói liền một hơi.

“Cái gì gọi là không thể chẩn đoán chính xác được chứ?” Phạm Đại lúc

băng bó cho Phạm Thông đã không nén được buồn bực mà đi qua đi lại, giờ

liền xách gáy Không Sắc lên giận dữ nói.

“Ack ack..” Không Sắc bị cổ áo siết chặt vào cổ họng, bị dọa sợ đến hai mắt trắng dã.

“Nhị thúc, thúc làm gì vậy? Thúc không thể làm Không Sắc sư phụ bị

thương, hắn vừa mới cứu cha cháu mà!” Phạm Bạch Thái cách Phạm Đại gần

nhất vội nhào đến.

“Ngươi nói rõ ràng cho ta!” Phạm Đại tuy đã bỏ Không Sắc xuống, giọng nói ngược lại càng trở nên nghiêm khắc đáng sợ, ngay cả Tiểu Ngư cũng

lần đầu nghe thấy hắn dùng loại ngữ khí này để nói chuyện.

“Tiểu tăng không dám nói…”

“Nếu ngươi không nói, chúng ta liền đem ngươi giao cho Lâm đại nhân kia.” Tiểu Ngư mặt lạnh lùng nói.

Lúc trước nàng còn rất tin tưởng rằng với thân thủ của Phạm Thông,

cho dù kẻ địch có nhiều hơn nữa hắn cũng nhất định có thể bình yên thoát hiểm, ai ngờ được bọn họ lại chờ được đến kết cục thế này… Lúc trước

nàng vì đe dọa Không Sắc, cố ý nhấn mạnh hắn sẽ liên lụy thế nào đến nhà mình, không ngờ lại thành sự thật, cho dù hắn vừa mới giúp được một

chút, nàng cũng không có cách nào dễ dàng tiêu tan mắc mớ trong lòng như vậy.

“Ta nói… ta nói…” Không Sắc trong lúc sợ hãi, ngay cả xưng hô của

mình cũng biến đổi, lùi lại liên tục về phía sau tránh khỏi Phạm Đại so

với hổ báo còn đáng sợ hơn, mới cắn chặt răng, đánh liều nói: “Tiểu tăng sợ rằng, nếu trước lúc mặt trời lặn hôm nay mà không đưa Phạm đại hiệp

đến y quán chữa trị, chỉ sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

Ầm! Bốn người ở đó đều chỉ thấy như có tiếng sấm nổ vang, thân mình cứng ngắc như hóa đá.

“Ngươi nói cái gì?!!” Phạm Đại phản ứng lại đầu tiên, mỗi một tiếng

lại bước lại một bước, giận dữ vô hình quanh thân tản ra bức người.

“Ta…ta…” Không Sắc vừa rồi thật vất vả mới làm dịu đi được sợ hãi vì

bị Phạm Đại bức bách, đến giờ gần như lại lần nữa bị tan rã hết, cũng

may là hắn còn cố gắng giữ được một chút trấn tĩnh, vội vàng bổ sung:

“Chỉ cần có đầy đủ dược liệu, ta có thể cứu ngài ấy.”

Bước chân Phạm Đại dừng lại.

“Nhị thúc, chúng ta lập tức xuống núi.” Tiểu Ngư dứt khoát nói, lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Phàm là người học võ, đại bộ phận đều có chút hiểu biết sơ lược về y

thuật, cho dù không thể chuyên nghiệp giống thầy thuốc, đoán không ra

đối phương bị bệnh gì thương gì, nhưng vẫn có thể cảm giác được thương

thế nặng nhẹ ra sao. Lúc trước nàng thấy Phạm Đại lén bắt mạch Phạm

Thông rồi lập tức rụt lại, trong lòng vẫn cảm thấy bất an, hiện giờ thái độ của Phạm Đại khác thường lại càng chứng thực điều này, cho nên, nàng đã không còn đường nào khác để đi, mặc kệ bên ngoài ra sao đều phải mạo hiểm.

“Được, xuống núi. Có điều để ta truyền cho hắn chút chân khí đã.”

Huynh đệ thân tình, sinh đôi lại càng tâm linh tương thông, Phạm Đại

cũng bất chấp điều gì khác, lập tức ngồi xếp bằng xuống sau Phạm Thông,

bàn tay đặt lên sống lưng, đại khái chừng hai khắc sau mới thu tay lại,

thở hổn hển, chuyển đến ngồi xổm trước Phạm Thông: “Đến, đỡ hắn lên lưng ta.”

La Đản và Tiểu Ngư vội cẩn thận nâng Phạm Thông đang hôn mê dậy.

“Ta đi trước dò đường.” Phạm Đại vừa cõng Phạm Thông đứng dậy, La Đản lập tức chạy đến cửa động, leo hai ba cái liền ra được bên ngoài, trước quan sát xung quanh một chút, sau đó mới quay lại kéo rộng cành cây

khỏi miệng hang.

Phạm Đại cõng Phạm Thông nhảy ra, Tiểu Ngư để Không Sắc đi thứ ba, còn mình thì kéo theo Phạm Bạch Thái đi ra cuối cùng.

Trong tiếng chim hót lảnh lót vang vọng, những luồng sáng mặt trời

rực rỡ đã như mọi ngày lấp loáng khắp khu rừng, chiếu rọi trăm lá ngàn

hoa, sức sống tràn ngập dạt dào, nhưng mọi người không ai còn chút tâm

tình nào để thưởng thức, trái lại giống như đi ở nơi bốn phía mai phục

khắp nơi giăng bẫy, đi một chút lại dừng một chút, vô cùng cẩn thận.

Vì ẩn núp, trong núi tuy có đường mòn của tiều phu thường đi lấy củi, nhưng tất cả mọi người đều cố gắng tránh khỏi con đường nhỏ đó, may là

trong ba năm này Phạm Đại thường ở trong núi rừng mấy chục dặm săn thú,

rất quen thuộc với địa hình, đoàn người thuận lợi đi được nửa canh giờ,

đến một đỉnh núi có thể từ trên nhìn xuống được rõ ba mặt rừng.

Mọi người đang muốn phán đoán xem đi theo hướng nào, Phạm Đại đột

nhiên xoay người, hai mắt sáng rực như đuốc nhìn về phía đường cũ, khiến tất cả mọi người đều hoảng sợ, theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Quả nhiên liền thấy trong lùm cây rậm rạp cách đó không xa có lay

động bất thường, hơn nữa chuyển động đó còn như một đường thẳng trực

tiếp lao về phía này, tốc độ vô cùng mau lẹ.

“Đỡ lấy sư phụ con.” Phạm Đại lập tức buông Phạm Thông giao cho La Đản và Tiểu Ngư, giơ đao tiến lên trước.

“Ưư…”

Đang lúc thần kinh mọi người đều căng thẳng đến cực điểm tính xông

lên đánh, thứ gì đó dưới bụi cây còn chưa đến trước mặt, liền vang lên

một tiếng kêu quen thuộc đến không thể nào quen hơn được nữa, đồng thời

một cái đuôi đỏ rực như lửa dựng thẳng lên giữa bãi đất, lọt lên khỏi

bụi cây rậm rạp.

“Bối Bối?” Tiểu Ngư kêu lên, đến lúc này mới nhớ ra từ lúc bị Cảnh

Đạo Sơn ngăn lại, vô cùng mạo hiểm mới thoát vây, mình vẫn chưa có lần

nào nhớ đến nhóc cáo đã trung thành đi theo mình suốt ba năm nay, trong

lòng nhất thời tràn đầy áy náy.

“Ưư…” Cáo con Bối Bối kêu lên trả lời nhảy ra, thoáng cái đã luồn đến trước mọi người, chạy vòng quanh bọn họ rồi cọ cọ vào chân Tiểu Ngư,

Tiểu Ngư muốn cúi xuống ôm lấy nó nhưng trên tay còn đang đỡ Phạm Thông

cùng La Đản, rút không ra tay.

“Bối Bối, Bối Bối…”

Trong cơn cảm động, Phạm Bạch Thái đã giơ hai tay ôm lấy con cáo,

vuốt ve đỉnh đầu nó: “Bối Bối, tao cứ nghĩ là sẽ không thấy được mày

nữa.”

“Ưư…” Bối Bối rúc vào lòng Phạm Bạch Thái, không ngừng liếm mặt thằng bé, không biết là bị kích động hay sợ hãi mà run rẩy không ngừng.

“Đưa ta!” Phạm Đại thu đao lại, đón lấy Phạm Thông lại cõng lên lưng lần nữa.

“Xin lỗi, Bối Bối, xin lỗi mày, chúng ta không phải cố ý bỏ rơi mày, không phải cố ý không nhớ ra mày.”

Cáo con Bối Bối tuy rằng cũng thích Phạm Bạch Thái, nhưng ba năm dù

tắm rửa hay ăn cơm đều là Tiểu Ngư chăm sóc nó, tất nhiên là quấn Tiểu

Ngư hơn, gần như ngay khi Tiểu Ngư vừa rảnh tay liền vùng vẫy muốn nhảy

lại. Tiểu Ngư đơn giản liền kéo cả nó và Phạm Bạch Thái vào lòng, lệ

nóng cố nén lại khi nhìn Phạm Thông đang trọng thương trong thời khắc

này lại dễ dàng bị khơi ra, rơi xuống lớp lông rối xù của Bối Bối.

Bối Bối tuy rằng chỉ là một con cáo, nhưng ngay khi nó mới ra đời thì đã làm bạn bên cạnh mình, cũng coi như một thành viên thân thiết trong

gia đình, sao nàng lại có thể quên được nó chứ?

“Tốt lắm, nếu hiện giờ cả nhà đã đoàn tụ rồi thì nhanh nhanh xuống

núi thôi!” Phạm Đại đúng lúc ngắt quãng tự trách của Tiểu Ngư, nhắc nhở.

Tiểu Ngư gật đầu, còn chưa kịp nâng tay lau khóe mắt ẩm ướt, đã bị

Bối Bối thân thiết săn sóc liếm khô, trong lòng nhất thời ấm áp, lại

ngẩng đầu nhìn Phạm Đại bước đi phía trước cùng Phạm Thông trên lưng,

nhìn sang La Đản bên cạnh mình, dũng khí lại lập tức dâng trào tràn trề

khắp toàn thân.

“Đi thôi!” Tiểu Ngư hít sâu một hơi, nắm tay Phạm Bạch Thái kiên định bước xuống phía chân núi, tuy rằng bọn họ hiện giờ đã không còn nhà để

về, nhưng mà, chỉ cần người nhà mà mình yêu quý đều ở bên cạnh, hy vọng

sẽ vĩnh viễn không bao giờ tắt, nhà, cũng nhất định sẽ có lại được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...