Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc dù hai người tài cao gan lớn, ban

ngày sáng trưng mà vẫn dám bay tới bay lui trên nóc nhà, có điều kinh

thành không thể đem so với nông thôn chỉ có nhà trệt một tầng, nơi nơi

đều có đình đài lầu các của gia đình phú quý, khó mà đảm bảo không có ai từ cửa sổ nhìn thấy trên nóc nhà có người hành tẩu. Bởi vậy, hai người

dọc đường hết sức cẩn thận tận lực nương theo bóng râm góc khuất mà đi,

miễn phải rước lấy những rắc rối không cần thiết.

“Chính là gian nhà kia.” Đinh Triệt thấy

Tiểu Ngư trước sau vẫn theo sát bên mình, không tụt lại cũng không vượt

quá lên, cảm thấy khoảng cách ngắn như vậy thật khó mà tận hứng.

“Chờ một chút.”

Thấy Đinh Triệt đang định nhảy về phía

tiểu viện, Tiểu Ngư bỗng nảy sinh cảnh giác, theo phản xạ giữ chặt tay

hắn lại, thấp giọng nói.

Đinh Triệt thân hình bị kéo lại, nhìn

cánh tay bị giữ chặt, trong lòng đột nhiên bùng lên một cơn giận khó

hiểu, nhiều năm như vậy, thói quen tùy tiện kéo tay đàn ông của nàng còn chưa sửa sao? Có phải tay hai gã đàn ông trong nhà nàng kia đều đã bị

nàng kéo qua hay không?

“Tôi cảm thấy trong đó có chút khác

thường.” Tiểu Ngư thấy hắn trừng mắt nhìn tay mình, vội buông ra, nhỏ

giọng giải thích, trước kia nàng từng nghĩ phàm là người luyện võ thính

lực thị lực đều tự nhiên mà trở nên thính nhạy, sau này mới biết được

điều này phần lớn là do thiên phú và tố chất thân thể của mỗi người. Hơn nữa, những cú đánh lén biến thái bất thình lình không quy luật của Phạm Đại càng khiến nàng bắt buộc mỗi lúc đều phải giữ vững trạng thái cảnh

giác.

Ngay cả tiếng hít thở rõ ràng như vậy mà

mình cũng không phát hiện ra, Đinh Triệt theo bản năng ngưng thần nghe,

nhất thời cảm thấy hai gò má nóng lên, may mà đang đeo mặt nạ da người,

nhìn không ra sắc mặt, nhưng không muốn thừa nhận sự lơ đãng của mình,

đầu óc xoay chuyển, cố ép chính mình dùng giọng thản nhiên nói: “Chỉ là

mấy tên mèo ba chân mà thôi.”

Lời này nói cũng đúng, từ hô hấp mà phân

biệt, nhân số bên trong tuy nhiều, nhưng đối với hắn mà nói chẳng qua

chỉ là một đám ô hợp mà thôi.

“Mèo ba chân đúng là không đáng sợ. Chỉ

là nếu trong đó có người của quan phủ thì chuyện sẽ không dễ làm, chúng

ta trước nhìn xem.” Tiểu Ngư nhìn quanh bốn phía một chút, lặng lẽ không tiếng động trượt từ trên mái nhà xuống. Tang gia luôn luôn thích vỗ

mông ngựa quan phủ, mà theo nàng biết, ở gần viện này còn có một đội

quan binh đóng quân quản lý trị an khu này.

Đinh Triệt thấy Tiểu Ngư cẩn thận thì không cho là đúng, nhưng không tỏ vẻ phản đối, cũng như bóng với hình theo sát nàng.

Hai người chuyển quanh tiểu viện một

vòng, rất nhanh phát hiện ra ngay dưới một gian lầu các sát vách có một

chỗ quan sát rất tốt.

Không biết có phải vì cố ý dụ địch hay

không, trong phòng cửa sổ mở ra, thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng tên

đại quan nhân nào đó kia cùng mấy gã tay chân ngổn ngang trên mặt đất,

thoạt nhìn hết thảy không khác chút nào so với lúc Đinh Triệt rời đi,

một người ngoài đều không có. Nhưng mà Đinh Triệt mắt sáng như đuốc, sao có thể không nhìn ra thân thể bọn họ đã bị từng di chuyển.

Qua bên kia.

Tiểu Ngư làm một động tác ra hiệu, hai

người thần không biết quỷ không hay theo một góc chết tiến vào trong

viện, mặc dù nhất thời nhìn không thấy những kẻ ẩn núp, nhưng đã có

những tiếng hít thở rất nhỏ có thể báo hiệu, rất nhanh liền tránh được

giám thị bên trong luồn đến dưới một cửa sổ phòng bên đang đóng chặt.

Quả nhiên là người của quan phủ.

Tiểu Ngư ngó qua một lỗ nhỏ nhìn vào, chỉ thấy trong phòng bên này tổng cộng có bốn cung thủ, hai tên tránh sau

màn che, giương cung lắp tên nhắm vào gian sảnh giữa, hai tên còn lại

đứng trước cửa sổ nhắm vào sân.

Bên này có bốn tên, bên kia nhất định là

cũng có mai phục giống thế. Nhưng cho dù có là tám người, đối phó với

những quan binh bình thường không biết nhiều công phu quyền cước chỉ dựa vào vũ khí, Tiểu Ngư cũng sẽ không để vào mắt, chỉ là… Tiểu Ngư cười

khổ một chút, thật đúng là bị nàng đoán đúng.

Tại sao phải đi? Thấy Tiểu Ngư tỏ ý muốn lui lại, Đinh Triệt dùng ánh mắt dò hỏi.

Dịch dung loại thượng đẳng, không chỉ là

dán một cái mặt nạ da người lên mặt là được, mà ngay cả mi lẫn mắt đều

thay đổi hình dạng. Con mắt Đinh Triệt vốn dĩ độ lớn vừa đủ, lông mi

dài, dày mà cong vút, đồng tử sáng ngời trong suốt, nhưng giờ sau khi

dịch dung, mắt hai mí bị mặt nạ đè lên thành một mí, lông mi thoạt nhìn

cũng ngắn hơn rất nhiều, hơn nữa tận lực thu liễm thần thái, thoạt nhìn

rất khó có thể khiến người ta liên tưởng đến bộ dáng cũ.

Rời đi rồi nói, Tiểu Ngư nhìn lại

ánh mắt Đinh Triệt, vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng trước mắt không

phải là lúc truy vấn nguyên nhân này nọ.

Hai người lặng im không tiếng động rút đi.

“Thân là quan binh lại trợ Trụ vi ngược,

tại sao không để bọn họ gặp chút giáo huấn?” Đinh Triệt nhíu mi, năm đó

hắn và Tiểu Ngư ở chung tuy không nhiều, cũng hiểu được bản chất nàng kỳ thật yêu ghét rõ ràng, tính tình có thù tất báo, nếu không Cảnh Đạo Sơn kia sẽ không bị phế võ công, Cổ Ngọc cũng sẽ không tức giận đến khóc

sướt mướt gặp mình cáo trạng, nhưng hôm nay lại yếu đuối bực này, ngay

cả ra tay cũng không dám, thật sự không phù hợp với tác phong của nàng.

“Bọn họ cũng chỉ là phụng mệnh làm việc

mà thôi, Bách Linh ban của chúng tôi còn muốn kiếm ăn ở kinh thành.”

Tiểu Ngư thản nhiên nói, giống như đã nhận mệnh. Đối với một người xa

lạ, đương nhiên nàng không thể nào nói ra tính toán thật của mình.

Con nhóc nhát gan! Đinh Triệt trong lòng châm biếm một câu. “Vậy ngươi tính cứ thế bỏ qua?”

“Người ta có quan phủ chống đỡ, không bỏ

qua thì thế nào? Công tử là người trong giang hồ, không thể không biết

thái độ của triều đình đối với người luyện võ thế nào chứ?”

Đinh Triệt nhất thời nghẹn lời. Nếu lúc

trước hắn dấn thân vào làm môn hạ của lão già quái dị Bỉ Lương là vì

tương lai vung kiếm giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, nhưng đến giờ chắc chắn là vô cùng buồn bực vì đã lựa chọn chức nghiệp này, chỉ vì hiện

giờ Đại Tống phòng bị người luyện võ chẳng phải chỉ là chút một hai. Năm đó Thái tổ hoàng đế đoạt thiên hạ, người trong giang hồ vì cứu vớt sinh linh thiên hạ, chẳng những không cần quân lương, ngay cả vũ khí đều tự

mình chuẩn bị, đến giờ thì tréo ngoe, nếu có kẻ nào dám can đảm giắt đao kiếm đi ra đường, tuyệt đối là lập tức nhận được ngay sự “chú ý đặc

biệt” của quan phủ.

Việc hôm nay, theo lẽ thường hắn vốn có

thể làm chứng cho ông cháu Nghiêm gia, nhưng hắn là một người giang hồ,

lại là một người giang hồ có thể điểm huyệt, chỉ bằng điều này, đối với

ông cháu Nghiêm gia chỉ hại chứ không lợi chút nào.

“Quân tử báo thù, mười năm không muộn,

công tử có tấm lòng hiệp nghĩa, tiểu nữ ghi nhận trong lòng, hôm nay tôi còn phải về Bách Linh các xử lý một việc, không biết trưa ngày mai có

được may mắn đón tiếp công tử ở Chính Đức lâu một lần không?”

“Thịnh tình của cô nương, từ chối thì bất kính, vậy ngày mai gặp lại ở Chính Đức lâu.” Nhớ tới trưởng bối nhà

mình hầu như đều là làm quan, Đinh Triệt có chút buồn bực, hưng trí muốn tìm Tiểu Ngư tỉ thí không khỏi tạm thời tuột dốc, lại nghĩ lại, nếu sư

phụ đã đến kinh thành, chắc không đến nỗi lập tức sẽ rời khỏi, mình vẫn

còn cơ hội khác, liền chắp tay, tung mình rời đi.

Người này rốt cuộc là ai?

Tiểu Ngư nhìn về phía hắn biến mất, trong lòng lại một lần nữa thấp thoáng nghi hoặc, nhưng như lời nàng vừa nói

ban nãy, trước mắt phải bảo đảm an toàn cho gánh hát, bảo đảm diễn xuất

có thể thuận lợi tiến hành mới phải, cũng liền tự quay về Bách Linh các.

Sau khi quay lại các, Phạm Đại đã chờ ở

đó, vừa mở miệng đã hỏi cả một đống vấn đề, hỏi xong lại một trận chửi

rủa ầm ĩ Tang gia và quan phủ vô sỉ, cuối cùng mới hứng thú hỏi Tiểu Ngư thiếu niên lạ kia là ai.

“Ta cũng không biết hắn là ai, có điều ngày mai ta đã hẹn hắn buổi trưa ăn cơm rồi.”

“Ta đây cũng đi.” Nghe nói thiếu niên lạ

này khinh công không tồi, Phạm Đại si mê võ học đương nhiên không chịu

buông tha cơ hội này.

“Chuyện này nói sau. Nhị thúc, chúng ta

trước bàn bạc một chút, làm thế nào đáp lễ hàng xóm đi.” Tiểu Ngư lấy

bình sứ ra đặt trên bàn, “Ta đã có một ý tưởng, nhất định phải bắt bọn

chúng khổ mà không nói được thành lời.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...