Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chết rồi! Tiền của tôi bị trộm!”

Trong thành Đông Kinh, đường phố người

qua lại như mắc cửi, đột nhiên vang lên một tiếng kêu cao vút thảm

thiết, chớp mắt đã bị mọi người xung quanh chú ý, chỉ thấy một người

trung niên mặc áo dài bằng lụa vừa thất kinh hô to, vừa quờ quạng lung

tung trên người, ý đồ muốn tìm được cái túi tiền vừa bị mất.

Những người đi đường nghe thấy tiếng kêu, phản ứng đầu tiên là dừng bước kiểm tra lại tiền của mình, xác định

chắc chắn là mình không bị trộm, lúc này mới mỗi người một lời nhìn

người trung niên kia xì xào, trong lời tuy đều nói đáng tiếc, lại không

mấy ai đáy mắt lộ ra thông cảm thật sự.

“Trời ơi, đồ trộm cắp giời đánh, tôi ngàn dặm xa xôi đến kinh thành, toàn bộ vốn liếng làm ăn của tôi!!” Người

trung niên không màng việc mình đang ở trước công chúng, thương tâm gào

khóc.

“Túi tiền của ông trông thế nào?” Trong đám người vây xem có người nghi hoặc hỏi.

Người trung niên nức nở tả lại túi tiền

của mình, không đợi ông ta nói xong, đám người đã cười vang ầm ĩ. Thấy

mình bị mất tiền mà người ta còn vui vẻ như vậy, người trung niên càng

đau lòng muốn chết, hô lớn ông trời rồi bắt đầu đấm ngực dậm chân, lại

nghe có người cười mắng: “Người này, sao lại có thể ngu ngốc như thế,

ngay cả túi tiền của mình có hay không cũng không biết, ông thế này, còn có thể buôn bán sao?”

“Đúng vậy, túi tiền của ông không phải còn yên lành ở trên thắt lưng kia à?”

Nghe người đi đường giễu cợt, người

trung niên theo bản năng cúi đầu, chỉ thấy phía đai lưng bên phải quả

nhiên đang treo cái túi tiền vừa bị mất của mình, vội kéo lên mở ra

nhìn, nhất thời ngây người: “Túi tiền này rõ ràng tôi cất trong túi

ngực, sao lại treo trên thắt lưng được? Vừa rồi.. vừa rồi tôi thật sự

không thấy mà…”

“Lại thấy ngu chưa, rõ ràng là ở đó, còn

nói thật sự không thấy. Ha ha ha ha, quả nhiên là một người ngốc..” Thấy ông ta nói năng lộn xộn, mọi người lại cười ầm lên.

Người trung niên mặt đỏ rực lên, bất chấp nghi hoặc túi tiền đang cất trong ngực tại sao lại tự chạy xuống thắt

lưng, vội dùng tay áo lung tung lau nước mắt, cất túi tiền vào ngực,

dùng một bàn tay cẩn thận che lại, vừa quẫn vừa mừng gạt đám người đi

ra.

“Thấy không, con làm không tệ chứ?”

Cách đám người không xa, trong con ngõ

hẹp, một tên ăn mày trẻ tuổi quay lưng về phía đường cái đắc ý nói với

lão ăn mày già ở trước mặt hắn đang gặm chân gà.

“Chỉ là đùa chọc một thương nhân ngu

ngốc, có cái gì hay mà khoe?” Lão già ăn mày chẳng thèm ngẩng đầu, tùy

tay chỉ một người đại hán trên đường, “Lấy túi tiền của hắn, sau đó khi

hắn phát hiện ra mất tiền thì để lại nguyên vẹn như cũ, ta sẽ đồng ý với yêu cầu của ngươi.”

Thiếu niên nhìn theo tay lão chỉ quay đầu lại, trên gương mặt nhọ nhem bị tóc rối tung lòa xòa che lấp, không ngờ lại có một đôi mắt sáng quắc. Nhưng ánh sáng trong mắt chợt lóe chợt

tắt, giống như ánh nến đột ngột bị dập tắt âm u không ánh sáng, lại trở

về tầm thường chẳng có gì đặc biệt, thậm chí còn có phần ngây dại.

“Lời này là thật?” Thiếu niên nhìn thoáng đại hán đi qua đầu ngõ, hào quanh như ánh sáng đá quý rực rỡ lấp lánh trong đôi mắt.

“Vô nghĩa, ông già này khi nào thì nói

chuyện không giữ lời chứ? Cho ngươi thời gian một nén nhang, quá hạn

không tính.” Lão ăn mày cắn chân gà, phát ra tiếng nhai cành cạch.

Tên ăn mày trẻ tuổi hai chân luân chuyển, chớp mắt đã hòa vào đám đông trên đường, rất nhanh liền đuổi kịp đại

hán kia. Từ mười bước kéo gần thành năm nước, từ năm bước lại rút gần

thành hai bước. Lúc này, phía trước vừa lúc có một chiếc xe bình thường

lướt tới, người qua đường đều quay người né tránh, đại hán cũng không

ngoại lệ, tên ăn mày trẻ tuổi lại gần sát hai bước, đúng lúc thò tay ra, đại hán kia bỗng như phát hiện, mạnh quay đầu, hung dữ trừng mắt nhìn

hắn.

Tên ăn mày trẻ tuổi lập tức làm bộ như

không có việc gì đi lướt qua, trong lòng cũng nảy lên, thầm nghĩ, được

lắm, thì ra là một người luyện võ, khó trách lão già nói tốt như vậy,

hừ!

Thiếu niên lướt qua đại hán mấy bước, cố ý giả bộ như có hứng thú với sạp hàng bán gì đó bên cạnh, hơi dừng lại

một chút, lại một lần nữa tụt lại phía sau đại hán.

Lúc này đây, hắn không nóng lòng đuổi

kịp, mà xuyên qua đám đông cẩn thận chăm chú quan sát một hồi đại hán

đang đi lúc ẩn lúc hiện.

Đại hán kia trông rất to khỏe, đầu óc

cũng có chút nhanh nhạy, không buông lỏng cảnh giác, bước chân tựa hồ

như không có chuyện gì vẫn đi về phía trước, nhưng ánh mắt không ngừng

nhìn sang bên rõ ràng là đề phòng tên ăn mày trẻ tuổi lại phóng ra lần

nữa. Nhưng nếu nói hắn vì đề phòng túi tiền bị trộm, thì chỉ cần cất túi tiền đang đeo bên thắt lưng kia vào túi ngực cũng xong, cố tình hắn còn không thèm làm thế.

Dám kiêu ngạo ở trước mặt ông đây hả, tên ăn mày trẻ tuổi trong lòng thầm mắng một tiếng, đôi tròng mắt vừa

chuyển, thân ảnh không biết tại sao mà chớp lên, lại biến mất trên

đường.

Đại hán đi được mấy bước, đột nhiên cảm

giác tầm mắt phía sau biến mất vô tung, không khỏi có chút kinh ngạc,

nhịn không được quay đầu tìm kiếm, quả nhiên đã không thấy tên ăn mày

trẻ tuổi kia đâu nữa, lập tức cảm thấy không thú vị, lại một mình đi

tiếp.

Đi được một đoạn, đại hán đã đến nơi ngã

tư đường, nơi này người ngựa đông đúc, vừa qua khỏi ngã tư, đã thấy một

đám trẻ con đang hò reo vui vẻ mang theo chậu hoa cúc chạy thẳng đến.

Đám trẻ này lớn nhỏ không đồng đều nhưng lại rất đông, mỗi đứa ôm trong

lòng một chậu hoa cúc vừa cao vừa tươi tốt, tiến tới với khí thế rầm rộ, rất nhiều người đi đường đều tránh né nhưng vài người vẫn bị mấy nhóc

trẻ con nghịch ngợm cố ý đụng phải một chút, đại hán chính là một trong

số đó.

Nhưng đám trẻ vừa đi qua, đại hán lập tức cảm thấy không đúng, giơ tay sờ, túi tiền trên thắt lưng quả nhiên đã

không thấy. Đại hán vội xoay người đuổi theo đám trẻ đã vòng qua góc

đường bên kia, chỉ thấy gương mặt đứa nào cũng hồn nhiên ngây thơ, duy

chỉ có bên cạnh đặt một chậu cúc vàng vô chủ, cánh hoa dài nhỏ dày đặc

mà rực rỡ, giống như một khuôn mặt đang cười lớn châm chọc khinh thường hắn.

“Tiểu tặc đáng chết!” Đại hán phẫn nộ gầm nhẹ một tiếng, nhưng không giống như người trung niên lúc trước bối rối hô to, mà đôi mắt sáng rực hữu thần như chuông đồng đảo qua bốn phía, ý đồ tìm ra tên trộm giảo hoạt kia. Thế nhưng bốn phía người đông nhốn

nháo, làm sao có bóng dáng của kẻ đáng nghi nào chứ?

Đại hán đứng lặng một hồi, tự giễu lắc

đầu, thở dài, rốt cuộc tự nhận mình xui xẻo, vẫn là đi đến nơi mình sớm

định đến, chỉ là túi tiền đã mất, có bất đắc dĩ nữa cũng là phí công,

đối với những người đi xung quanh cũng không còn cảnh giác như trước

nữa.

Nhưng đi được vài bước, đại hán đột nhiên cảm thấy thắt lưng nặng một chút, cúi đầu nhìn, da mặt lập tức từ màu

xanh chuyển thành đỏ, lại từ đỏ chuyển thành trắng. Nhìn quanh bốn phía

lần nữa, người cưỡi ngựa vẫn cưỡi ngựa, mua hàng vẫn mua hàng, vẫy quạt

vẫn vẫy quạt, đeo sọt trúc vẫn đeo sọt trúc, vẫn như cũ không thấy có gì lạ.

Mở túi tiền vừa đánh mất ra, chỉ thấy

trong túi đầy tiền đồng rõ ràng có thêm một nén bạc xa lạ, đại hán khóe

miệng run rẩy hai cái, hùng tâm tráng chí hừng hực quyết tâm tạo dựng

một hồi nghiệp lớn ở kinh thành bỗng chốc bị một chậu nước lạnh không

tiếng động mà dập tắt.

Đại hán im lặng ngửa mặt lên trời thở dài nửa ngày, sau đó bỗng chốc như lùn đi một nửa, chán nản chuẩn bị rời

khỏi kinh thành. Hắn vừa đi xa, tửu lâu bên cạnh một thiếu niên đeo một

bình rượu màu tím bước ra. Thiếu niên quần áo bình thường, gương mặt

cũng bình thường không có gì đặc biệt, nhưng khi hắn nhìn theo bóng lưng đại hán rời đi, cười giảo hoạt, ánh sáng sắc bén trong đôi mắt lại

khiến người ta quen thuộc vô cùng.

Mà lúc này, lão ăn mày vốn dĩ đang ở

trong con ngõ nhỏ gặm chân gà, chẳng biết từ lúc nào đã di chuyển vị trí chờ thiếu niên ở một ngõ hẻm tối tăm đối diện, giống như chung tình với ngõ nhỏ của thành Khai Phong, có điều, so với việc cứ kỳ quặc ngồi

trong hẻm nhỏ, càng khiến người ta buồn cười là búi tóc loạn xạ trên đầu lão, đang cắm một cây hương sắp cháy hết.

Lấy chính đầu mình làm lư hương, chỉ sợ xưa nay cũng chỉ có một mình lão!

“Thế nào, giờ cũng nên tính con quá quan chứ?” Thiếu niên cười hì hì đi đến, tiện tay gỡ cây hương kia xuống thổi phù.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...