Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 175

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiễn xong nghĩa huynh Ngô Ngôn Chi mới

kết bái mới ba ngày, tâm tình Tiểu Ngư không khỏi có chút sa sút, thêm

vào là những trăn trở ngày hôm qua khi đến phủ Viên ngoại lang, đêm đó

lại gần như không ngủ để giúp Ngô Ngôn Chi chuẩn bị hành trang, cùng với lao lực mấy ngày trước, hiện giờ ngoài việc nhận lại mẹ thì mọi việc

đều đã xong xuôi, cả người nhất thời lười biếng, chẳng muốn làm gì hết.

Nếu đã không muốn làm gì, vậy thì đừng làm gì nữa.

Sau khi về nhà, việc đầu tiên nàng làm là ngâm mình vào bồn nước nóng tắm một trận sảng khoái, thay áo ngủ thoải

mái nhất, sau đó nhào vào cái giường mềm mại ngủ ngay lập tức, cho đến

khi cơ thể đã hoàn toàn thỏa mãn mới sung sướng mở mắt.

Trong phòng đã tối om, nàng vừa ngủ liền ngủ cả ngày, giấc ngủ bất kể trời trăng gì như vậy đã bao lâu chưa có?

Tiểu Ngư ôm chăn ngồi dậy, nhìn hình dáng mơ hồ của những thứ đồ dùng, nhớ tới mấy ngày nay xảy ra đủ thứ chuyện, ngồi ngẩn người, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng thở dài. Lúc này, nàng

bỗng nhiên hoài niệm mấy năm ở thôn Cây Hòe, khi đó tuy rằng có chút

kham khổ, nhưng lại có sự vui vẻ bình dị mà giản đơn, không giống hiện

giờ thật nhiều phiền não.

Có lẽ, nàng nên nghĩ tới việc chuyển nhà, chỉ là.. Tiểu Ngư cười khổ, lắc đầu, sau đó lau mặt, đột ngột xốc chăn

nhảy xuống giường.

Được rồi, nàng vốn không phải loại đa sầu đa cảm như vậy, vẫn nên ngẫm lại chuyện trước mắt giải quyết thế nào cho tốt.

Đầu tiên, vì Đông Đông, cũng nên đối mặt

với những ân oán lúc trước của cặp cha mẹ tiện nghi này, điều này lát

nữa nàng sẽ nói chuyện rõ ràng với Phạm Đại, sau đó xem xét tình huống

mà quyết định.

Tiếp theo. Lúc này Bách Linh các tuy

tránh được một kiếp, nhưng nhất định phải rút ra kinh nghiệm từ bài học

cây to đón gió này, nghĩ cách nào tránh khỏi sự ganh ghét, hoặc.. nàng

có thể hợp tác cùng những ngõa tứ gánh hát khác, thông qua đám người này đem những hí khúc hiện đại lưu truyền, phổ biếng, nói không chừng còn

có thể kéo toàn bộ giới giải trí thành trăm hoa đua nở. Về phần lợi

nhuận của Bách Linh các? Nàng tin tưởng vị thiên tử trẻ tuổi keo kiệt

kia nhất định còn có thể đến. Lúc đó nghĩ cách mời hắn đề tấm biển. Một

khi có biển chữ vàng, mỗi lần kịch mới ra lò biểu diễn, thu nhập nhất

định khỏi cần lo lắng.

Hơn nữa, trứng không thể đặt hết cùng một rổ, cách kiếm tiền cũng như vậy, nàng sẽ mở quán ăn nữa, làm vài món

đặc sắc, mục tiêu cũng không cần quá lớn, trung trung là được rồi, sau

đó từ từ phát triển. Sau nữa nếu có tiền, sẽ tìm quanh đây thị trấn nhỏ

nào đó mua căn nhà với ít ruộng vườn, thật sự thực hiện nguyện vọng làm

một tiểu địa chủ nhàn nhã.

Nghĩ đến tương lai tốt đẹp, Tiểu Ngư

không khỏi lại lộ ra nụ cười, nhanh chóng rửa mặt chải đầu xong, cố ý

bước mạnh chân, rầm rầm rầm chạy xuống lầu.

“Cô nương đã dậy rồi?” Tiếng bước chân

của nàng đã đánh động đến Kim Linh đang khâu vá ở lầu một, chạy tới xem

Tiểu Ngư, nhất thời nở một nụ cười rất tươi.

Mấy ngày nay, cô nương nhà mình giống như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, đã vài ngày không thấy ở nhà.

“Uh.” Tiểu Ngư cười nói. “Bây giờ là canh giờ nào rồi? Có gì ăn không? Ta đã đói bụng.”

“Giờ Tuất (7-9h tối).” Kim Linh che miệng cười. “Lão gia nói cô nương có lẽ sẽ tỉnh lại lúc

này, tự quyết định hoãn lại bữa tối, lúc này mọi người đều đang chờ cô

đó. Cô nương nhanh đến đến tiền sảnh đi.”

“Ta cũng đâu phải khách khứa gì, ngủ dậy

tùy tiện ăn gì đó là được rồi, còn phải nhất định chờ ta làm gì?!” Tiểu

Ngư sẵng giọng, vừa nói vừa đi ra sân trước.

“Hì hì, cái này cô phải hỏi lão gia, cô đi đi, tôi vào bếp bưng thức ăn.” Nói xong, chạy đi nhanh như chớp.

Tiểu Ngư mỉm cười, huýt lên một tiếng,

trong bóng đêm một thân ảnh bé nhỏ vụt chạy tới, mạnh bổ nhào vào người

nàng, cọ mình kêu ư ư.

“Nhóc con nghịch ngợm, mấy ngày nay tao

không ở nhà mày có phá phách gì không hả?” Tiểu Ngư cười nhéo nhéo mũi

Bối Bối, lại búng tai nó một cái. Bối Bối ư ử hai tiếng, cái đuôi vểnh

cao quét qua mặt nàng, ngứa hết cả mặt.

“Tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi!” Chạy đến tiếp theo

là Phạm Bạch Thái, so với hôm qua, tinh thần của nó đã tốt hơn nhiều, nụ cười cũng đã trở lại trên gương mặt.

“Tiểu Ngư.” Phạm Thông đứng sau thằng bé, cười lấy lòng, Nhạc Du thì đứng ở cửa mỉm cười ngại ngùng nhìn nàng.

Nhìn Phạm Thông bộ dáng dè dặt cẩn thận,

Tiểu Ngư trong lòng không khỏi thở dài, cảm thấy có chút không đành

lòng. Dù sao hắn cũng là cha ruột của nàng, tuy nói đôi khi hắn thật sự

chẳng ra gì, nhưng làm cha mà luôn phải dè dặt nịnh nọt lấy lòng đứa

con, cũng thực là có chút bi ai. Suy nghĩ một chút, dù năm đó mẹ Đông

Đông bỏ nhà đi đều là vì hắn, nhưng mấy năm qua hắn cũng đã đủ vất vả.

Nghĩ đến đây, Tiểu Ngư trong lòng lại mềm nhũn, cho hắn một cái mỉm cười: “Cha, có món gì ngon vậy?”

“Đều là những món con thích ăn.” Thấy

Tiểu Ngư không có vẻ gì tức giận, Phạm Thông nhất thời vui vẻ cười toét

miệng, liên tiếp báo liền ra tên ba món.

“Được rồi được rồi, nhanh vào thôi, ngủ

một ngày con sắp chết đói rồi.” Nhìn hắn kích động có xu thế thao thao

bất tuyệt, Tiểu Ngư vội ngắt lời, kéo Đông Đông bước tới.

Phạm Thông sờ sờ đầu, cười ngượng ngùng.

“Ủa, Đản Nhi đâu? Không phải con bảo cậu ta về nghỉ ngơi một ngày sao?”

“Nó nghe thấy tiếng của con nên vào bếp bưng thức ăn rồi.” Phạm Thông cười nói.

Đang nói, La Đản, Xuân Yến và Kim Linh

trước sau bưng đồ ăn và bát đũa đi đến, mọi người vội giúp đỡ mang đồ ăn đem vào, lại chia bát đũa, sau đó vui vẻ hòa thuận cùng nhau ngồi

xuống.

Vì Phạm Thông ước lượng rất chuẩn, thức

ăn làm xong để ở phòng bếp chỉ một lát, còn nóng sốt, thêm vào là tay

nghề Xuân Yến, bữa ăn này mọi người đều vui vẻ lạ thường, không ai nhắc

đến chuyện gì không vui cả.

..

“Cha, bà ấy tên là gì?” Sau một hồi im lặng, Tiểu Ngư nhìn lá trà lập lờ trong chén, thản nhiên mở miệng.

“Mẹ con khuê danh là Chỉ Yến, Chỉ trong

lan chỉ, Yến trong chim én. Nàng..” Phạm Thông do dự một chút, nhưng vẫn nói ra, “Nàng họ Diệp.”

(Chỉ cũng là một loại thực vật, thường gắn với lan, là những loại cây có hương thơm)

“Diệp?” Tiểu Ngư nhớ tới cái tên giả của mình, lúc ấy họ Diệp là do Nhị thúc thuận miệng đề nghị, không ngờ là ý của Phạm Thông.

“Xin lỗi.” Phạm Thông cúi đầu nói, biết con gái mình thông minh đã đoán được nguyên do.

“Nói chuyện năm đó cho chúng con biết

đi.” Tiểu Ngư rời mắt khỏi chén trà, nhìn thoáng qua Phạm Bạch Thái ngồi bên, cười cười với nó.

Phạm Thông gật đầu. Dừng một chút, rốt cuộc bắt đầu kể lại những chuyện cũ đã giấu kín trong lòng đã chín năm.

“Ta và mẹ con khi mới biết nhau, mẹ con

còn nhỏ hơn con một tuổi, năm đó, ông bà ngoại con mang theo mẹ con đang trên đường đi tìm người em trai của ông, thì gặp phải sơn tặc. Khi ta

và Nhị thúc con nghe thấy động tĩnh chạy đến, ông bà đã bị sơn tặc sát

hại. Chúng ta cứu mẹ con, sau đó bắt đám sơn tặc kia đến quan phủ, lại

cùng mẹ con đi tìm thân nhân, nhưng tìm ba tháng cũng không có kết quả.

Sau đó mẹ con gả cho ta, chúng ta tìm một nơi ổn định lại, năm sau,

chúng ta có con. Ta còn nhớ rõ khi con mới sinh, cả người nhăn nhúm, mẹ

con rất lo lắng, sợ con xấu xí sau này khó tìm nhà chồng tốt. Chỉ là,

sau mấy ngày, con đã nhanh chóng trở thành đẹp như tiên, xinh đẹp vô

cùng.”

Nhớ lại năm đó, ánh mắt Phạm Thông không khỏi trở nên dịu dàng, ánh nhìn Tiểu Ngư cũng tràn đầy từ ái của người cha.

“Sau nữa, chúng ta lại có đệ đệ con, cũng mũm mĩm nhăn nhúm, nhưng lại có những vết đốm trắng nhỏ, mẹ con lại sợ

hãi, vội hỏi bà đỡ, bà đỡ nói chỉ là chuyện bình thường, qua vài ngày sẽ hết, lại nói rất nhiều cho chúng ta, cha mẹ mới biết, thì ra không phải tất cả trẻ con trên đời sinh ra đều đẹp.”

“Ha ha..” Nghe cha nói rất thú vị, Phạm Bạch Thái không nhịn được bật cười.

Tiểu Ngư có chút đăm chiêu, giống như

nhìn thấy một thiếu phụ mới mười mấy tuổi, tay chân luống cuống vụng về

nuôi con. Mười lăm tuổi thành thân, mười sáu tuổi có con, hơn nữa là một thân một mình không nhà mẹ đẻ, khi đó nhất định bà ấy rất khổ?

“Ta không cho mẹ con được mấy ngày sống

tốt.” Lần theo trí nhớ ngày một hiển hiện rõ ràng, giọng nói Phạm Thông

tràn đầy hối hận và áy náy, không dám nhìn ánh mắt của hai đứa con, tự

trách cúi đầu: “Khi đó, ta tuổi trẻ hăng hái, một lòng muốn vì dân chúng thiên hạ làm điều tốt, thà rằng mình chịu chút khổ cũng phải nghĩ cách

giúp người khác, lại quên chính ta có thể chịu khổ, cũng không nên để

cho mẹ con và các con cùng theo ta chịu khổ. Mẹ con vì thế, thường cãi

nhau với ta. Ta cũng muốn thay đổi, chỉ là bất giác lại phạm vào tật

cũ…”

Không ai có thể hiểu điều này hơn so với

nàng và Đông Đông! Tiểu Ngư nhắm mắt lại, im lặng thở dài, không muốn

khiến mình nghe điều này lại nhớ đến những chuyện bực mình, ngắt lời:

“Sau thì sao?”

“Sau đó…” Phạm Thông giương mắt liếc nhìn hai đứa con, lại nhanh chóng cúi đầu, khó khăn nói: “Qua vài năm như

vậy, con sáu tuổi, Đông Đông bốn tuổi, chúng ta mới phát hiện thì ra con không phải là chậm phát triển hơn những đứa trẻ khác, mà là.. Mẹ con

không chịu chấp nhận số phận, kiên quyết tìm đại phu cho con. Vì thế,

chúng ta và Nhị thúc con liền mang theo hai đứa đi tìm kiếm những danh

y, dọc đường săn bắn thú rừng đổi tiền, tiền đều giao cho mẹ con giữ…

Tìm một năm như vậy, con còn nhỏ mà đã phải uống không biết bao nhiêu

thuốc, nhưng vẫn vô dụng, còn vì nước thuốc đắng mà thường xuyên khóc.

Mẹ con thất vọng, lại đau lòng, tâm tình càng ngày càng kém.”

Nói tới đây, Phạm Thông lại khó có thể mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn cố lấy dũng khí nói ra.

“Một năm đó, cũng là vào mùa này, ta đổi

được ít tiền, đang định mua ít đồ ăn ngon về cho ba mẹ con bồi bổ, lại

gặp một đám nạn dân chạy nạn, nhất thời nhịn không được, liền… Sau đó,

mẹ con tức giận đến lấy kéo đuổi ta, nói ngày này thật sống không nổi

nữa. Ta sợ mẹ con không cẩn thận làm mình bị thương, liền đoạt kéo của

bà ấy, sau đó vội vàng chạy vào núi, tính lại săn mấy đầu thú rừng đổi

tiền, nhưng lúc này khi ta về nhà, mẹ con không còn ở đó nữa, chỉ còn

lại con đang tỉnh tỉnh mê mê chơi với đệ đệ.. Sau nữa, ta không còn gặp

lại mẹ con, cho đến khi Nhị thúc nói cho ta biết…”

Phạm Thông tự giễu cười cười, viền mắt đỏ lên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 175

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 175
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...