Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 238

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cầm ô giấy dầu, xuyên qua những bóng

người thưa thớt trên con đường mưa rơi lất phất, Tiểu Ngư chưa từ bỏ ý

định, đi mua một cân rượu Kiếm Nam Xuân trước, cũng không bịt miệng bình lại, tùy ý để cho hương rượu phiêu đãng trong mưa gió, khiến cho những

người đi ngang qua đều ghé mắt, đồng thời cũng câu ra sâu rượu trong

bụng rất nhiều người, muốn nhấp một ngụm rượu cho ấm dạ.

Nhưng sâu rượu trong bụng người nào câu ra nàng mặc kệ, nàng chỉ muốn câu ra sâu rượu của một người.

Tiểu Ngư đến nơi lần đầu tiên gặp phải

lão già quái dị trước, lại dọc theo con đường qua các tửu lâu lớn nhỏ,

cũng dựa theo đầu mối Đinh Triệt cung cấp, ở trong thành đi qua rất

nhiều nơi, cuối cùng ôm một chút mong chờ đến khách sạn Vân Lai ở phố Tử Gia.

Nàng đã bôn ba hơn nửa buổi chiều, mắt

thấy sắc trời dần sập tối, làn váy từ lâu đã bị mưa phùn làm ướt một

mảng lớn, đôi giày đế da cũng sớm đã bị nước mưa ngấm vào, nhưng vẫn

không có chút tin tức nào của lão già quái dị.

Thở dài, nhìn rượu ngon trong tay, Tiểu

Ngư đứng trên một cây cầu, chậm rãi nghiêng miệng bình, đổ rượu xuống

dòng sông nhỏ bên dưới, dự định lát nữa đi thăm nhũ mẫu Đinh Triệt một

lát rồi quay về.

“Này, ta nói tiểu cô nương, ngươi không

uống rượu thì cũng đừng lãng phí rượu ngon như vậy chứ?!” Đổ được một

nửa, một thanh âm già nua vang dội bỗng nhiên ngang trời xuất thế.

“Lão tiền bối?” Tiểu Ngư kinh hỉ quay

đầu, nhưng ánh mắt vừa chạm đến đối phương liền thất vọng ngẩn ra, người trước mắt tuy cũng già cả, nhưng chẳng phải Bỉ Lương, cũng không phải

một ông già, mà là một đại lão thái thái trông cực kỳ đặc sắc.

Sở dĩ dung từ “đại” để hình dung, hoàn

toàn bởi vì vóc người của bà tròn vo, cao to cường tráng rất đáng chú ý. Lão thái thái này mặc một bộ đồ vải thô màu lam đã cũ, quanh người là

váy màu lam đậm, nếu không có mái tóc bạc, gương mặt đầy nếp nhăn, thì

chỉ lướt nhìn qua, tuyệt đối khiến người ta lầm tưởng bà là một bà vợ

trung tuổi của nhà quanh năm giết heo. Chỉ là bà cụ mắt to như chuông

đồng, quanh người không chỗ nào không bưu hãn lại sở hữu một đôi mày đẹp cong vút, cực kỳ bất đồng.

“Tiểu cô nương nhận sai người hả?” Đại

lão thái thái cất tiếng cười to nói, đôi mắt to lại nhìn chằm chằm vò

rượu trong tay Tiểu Ngư, lộ ra vẻ thèm nhỏ dãi.

“Đúng vậy, cháu nhận nhầm.” Thấy bộ dạng

bà cụ, Tiểu Ngư nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thu vò rượu lại thuận

tiện đưa qua: “Nếu đại nương không chê…”

“Không chê, đương nhiên không chê…” Tiểu

Ngư mới khách sáo một câu, đại lão thái thái đã di chuyển thân hình cao

to của mình nhanh như gió đến trước mặt nàng, ôm lấy vò rượu Kiếm Nam

Xuân tu ừng ực.

Tiểu Ngư nhất thời mắt chữ O miệng chữ A. Thân thể khổng lồ mà còn có thể di chuyển nhanh như vậy, bà cụ siêu bự

này rõ ràng là người trong võ đạo phải không? Không ngờ trong kinh thành còn ẩn dấu nhân vật như vậy.

“Ờ.. Rượu này.. mùi vị đã bay đi mất phân nửa. Không chính tông! Không chính tông!” Đại lão thái thái mặt không

đổi sắc lau rượu. Không chỉ không nói nửa câu cám ơn, mà ngược lại còn

lắc đầu mạnh, tiện tay quăng cái bình xuống cầu, đôi mắt như chuông đồng nhìn chằm chằm Tiểu Ngư, nói: “Tiểu cô nương của ta, ngươi có thể mời

ta loại Kiếm Nam Xuân chính tông được không?”

Nếu như bình thường, gặp phải người như

vậy, Tiểu Ngư chắc chắn cười nhạt một tiếng rồi quay đi, như trước đây

không muốn có quan hệ gì với những kẻ giang hồ. Nhưng hôm nay nàng mất

công tìm lão già quái dị mà không có kết quả, lại đột nhiên gặp gỡ một

lão thái thái như vậy, trong lòng không khỏi khẽ động, lập tức cười nói: “Được! Đại nương muốn đi nơi nào uống?”

“Ngươi thật sự muốn mời ta?” Đại lão thái kinh ngạc.

“Chỉ cần đại nương không uống hết tiền trong túi cháu là được.” Tiểu Ngư mỉm cười tháo túi tiền nâng nâng trong tay.

Đại lão thái thái nhất thời cười híp mắt: “Vậy còn chờ gì nữa? Đi thôi!”

Tửu lâu ở phố Điềm Thủy không ít, nhưng

giá cao nhất là Thái Bạch lâu, bên trong bán đủ các loại rượu nổi tiếng, bất kể loại nào đều là rượu ngon chính cống.

Lúc này, trước mặt lão thái thái vóc

người siêu bự bày sáu vò rượu lớn nhỏ, bà cụ uống rượu cực kỳ chăm chú,

giống như nước chảy trên đất, ngoài tiếng gọi rượu cũng không nói thêm

một câu nào với Tiểu Ngư.

Tiểu Ngư lúc đầu còn có chút háo hứng

nhìn bà uống thả cửa, dần dần, rầu rĩ trong lòng bỗng nhiên trỗi dậy.

Tuy rằng nàng cảm thấy lão thái thái này là một dị nhân, nhưng không nói đến giang hồ tự có quy củ của nó, nàng còn không biết đối phương là ai, làm sao có thể khiến đối phương giúp mình, lại có thể nào chắc chắn đối phương sẽ giúp mình chứ?

Aiz.. Không ngờ nàng cũng có lúc tầm

thường như vậy, muốn dùng rượu lung lạc người khác. Thật sự là chuyện gì cũng có thể thử lúc tuyệt vọng!!

Tiểu Ngư âm thầm thở dài, chuyển mắt nhìn ra màn mưa bay bên ngoài cửa sổ, trong lòng thầm nghĩ, nếu như không

thể tìm được lão già quái dị kia, nàng thà rằng bỏ qua mục tiêu tóm gọn

ba người Cao Chí Đạt, sửa lại thành bắt được một hay hai kẻ trong đó là

tốt rồi. Tuy rằng để lại hậu hoạn không tốt, nhưng qua thời gian này,

triều đình chắc chắn sẽ không bàng quan đứng nhìn, sau này cũng không

hẳn sẽ không còn cơ hội.

Nghĩ vậy, Tiểu Ngư cười bình thản, đơn

giản đặt túi tiền lên bàn, nói: “Đại nương, cháu còn có việc phải đi

trước, bà từ từ uống, tiền rượu cháu để đây, nếu có thừa, coi như cháu

mời cả lần sau nữa.”

Nói xong, nàng đứng dậy định bước đi.

“Chờ một chút!” Lão thái thái một khắc

trước còn nâng vò rượu nốc ừng ực, một khắc sau đôi bàn tay to bè đã

chuẩn xác nắm lấy cổ tay Tiểu Ngư, còn “vừa vặn” đặt trên mạch môn, mở

miệng lộ ra đầy răng vàng khè: “Tiểu cô nương muốn tìm người phải

không?”

Tiểu Ngư mạch môn bị chặn, nhưng tuyệt

không hoảng hốt, vì nàng xác định mình và lão thái thái này không có thù hận gì, ngược lại cười: “Đúng vậy, sao đại nương biết?”

Lão thái thái cười kèn kẹt: “Sao ta không biết, bộ mặt này của ngươi chính là do ta làm cơ mà.”

Lần này, Tiểu Ngư chấn động, giang hồ

tàng long ngọa hổ, nàng cũng không ngạc nhiên rằng có người có thể nhìn

ra nàng dịch dung, nhưng vấn đề là lão thái thái này còn nói mặt nạ do

bà làm, thực sự khiến nàng chấn kinh. Nói vậy lẽ nào… Lão thái thái này

và lão già quái dị kia có quan hệ gì đó? Nhưng Đinh Triệt vẫn nói mặt nạ này là do lão già kia làm mà?!

Nghĩ đến khả năng này, Tiểu Ngư không khỏi run giọng sửa lại xưng hô: “Lão tiền bối…”

“Đi theo ta.” Lão thái thái lại nhếch

miệng cười, trực tiếp cầm lấy túi tiền bước tới quầy bán hàng, nặng nề

ném trên mặt quầy: “Tính tiền, đong thêm mười cân Kiếm Nam Xuân nữa.”

Hai người trong ánh nhìn của mọi người

bước ra khỏi Thái Bạch lâu, lão thái thái cũng không mở ô, mỗi tay xách

một vò rượu, lảo đảo bước đi, Tiểu Ngư lòng đầy nghi hoặc cùng hy vọng

theo sát phía sau bà.

Hai người đi qua mấy con đường, mấy cái

ngõ một hồi lâu, lão thái thái mới dẫn nàng đến trước một cánh cửa nhỏ,

tiện chân một cước đá văng cánh cửa phòng đầy đinh lởm chởm, chỉ vào một lão già đang ôm một đống chăn bông ngủ khò khò, còn chảy cả nước miếng.

“Đây là người ngươi muốn tìm.”

Tiểu Ngư nhìn thoáng qua, vừa mừng vừa sợ xác nhận.

“Đồ quỷ không chút tiền đồ! Mỗi lần chỉ

uống có một cân rượu thôi đã say như chết rồi, không mất vài canh giờ sẽ không tỉnh nổi.” Lão thái thái tiện tay đặt bình rượu lên bàn, đi tới

trước giường nhỏ, không chút khách khí giơ bàn tay to như cái quạt hương bồ tát bôm bốp vào cái mông gầy còm cõi của lão già Bỉ Lương.

Khóe miệng Tiểu Ngư nhất thời co rút,

nàng vẫn cho rằng chỉ có đàn ông mới thích vỗ mông phụ nữ, nhưng không

ngờ hôm nay lại hoàn toàn trái ngược, hơn nữa đối tượng lại còn là một

bà già to khỏe và một ông lão gầy còm. Càng ngạc nhiên hơn là, bị đánh

mạnh như vậy, lão già quái dị vẫn ngủ ngon lành.

Trong nháy mắt, trong đầu Tiểu Ngư đã

chuyển hoán vô số suy đoán, nhưng có một điều không thể nghi ngờ, rằng

hai ông bà già kia nhất định là một cặp đôi.

“Ngươi chính là nha đầu nhà họ Phạm mà

lão quỷ kia nói đúng không?” Hắc tuyến trên mặt Tiểu Ngư còn chưa tan

hết, lão thái thái đã một chưởng đẩy lão già vào bên trong, sau đó như

không có việc gì đá giày, ngồi xếp bằng trên giường nhỏ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 238

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 238
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...