Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Phạm Đại, Phạm trong Phạm Lãi, Đại trong Đại Sơn.” Thiếu nữ báo lên tính danh.

“Phạm Đại?” Tiểu Ngư trong lòng chấn động, tuyệt đối không ngờ được người nàng ta muốn tìm lại là Nhị thúc nhà mình.

“Đúng vậy, chính là Phạm Đại, đúng rồi,

người đó còn có một ca ca sinh đôi tên là Phạm Thông, được xưng là Phạm

thị Song Hiệp, rất được giang hồ kính ngưỡng. Nghe nói hai người họ

chẳng những giống nhau như đúc, hơn nữa còn vô cùng anh tuấn, võ công

cũng rất cao cường. Còn nữa còn nữa.. Ca ca hình như còn có một con trai một con gái, đệ đệ thì… không biết đã thành gia hay chưa.” Thiếu nữ

kiễng mũi chân vung tay múa chân, vẻ mặt hưng phấn, hồn nhiên không phát hiện ánh mắt Tiểu Ngư đã hơi híp lại.

“Cô muốn tìm bọn họ làm gì?” Giọng Tiểu Ngư rất bình tĩnh, tay vừa buông xuống lại sớm chuẩn bị tùy thời bắt người.

“Kỳ thật không phải ta tìm bọn họ.. là

biểu tỷ của ta tìm bọn họ!” Không biết nghĩ gì, thiếu nữ bỗng nhiên thở

dài một tiếng, rời mới hỏi tiếp: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ có từng nghe nói về người này bao giờ chưa?”

Biểu tỷ? Tiểu Ngư mặt không chút biểu cảm nói: “Có nghe.”

“A, vậy thì tốt quá!” Thiếu nữ vui vẻ vỗ tay nói, “Vậy tỷ tỷ có biết bọn họ ở đâu không?”

“Cô trước nói cho tôi biết biểu tỷ của cô là ai, tại sao muốn tìm huynh đệ họ Phạm?”

“Việc này…” Thiếu nữ đảo đảo con ngươi. “Cô có thể không nói.” Tiểu Ngư lạnh lùng.

“Người ta cũng chưa nói sẽ không nói mà!” Thiếu nữ ủy khuất nói thầm một câu, cẩn thân nhìn xung quanh, bước lên

phía trước, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ hôm nay đã cứu ta, chính là đại ân

nhân, Kiều Kiều cũng không gạt tỷ tỷ, biểu tỷ của ta…”

“Ai? Cô nói lại thử xem?” Tiểu Ngư không kìm được giật mình, thân thể nhất thời cứng ngắc.

“Là cháu gái của đương kim Thánh thượng,

con gái duy nhất của Anh Quốc Công, Phi Hà Quận chúa Triệu Dao.” Thiếu

nữ lặp lại một lần, chờ mong nhìn Tiểu Ngư, “Tỷ tỷ, tỷ quen Phạm Đại kia sao?”

Tiểu Ngư hít một hơi, dừng một chút, không đáp mà hỏi lại: “Vậy cô là ai?”

“Ta họ kép Thượng Quan, tên chỉ có một chữ Kiều, nhũ danh là Kiều Kiều.”

“Thượng Quan?” Tiểu Ngư suýt nữa thì thốt ra hỏi nàng ta có phải nhà ở trấn Song Toàn, may mà nhịn xuống được,

thản nhiên nói: “Việc này lạ thật, biểu tỷ cô là Quận chúa, nàng muốn

tìm người, sai thủ hạ đi tìm cũng được, tại sao lại muốn một tiểu biểu

muội như cô lẻ loi một mình đi hỏi thăm chứ?”

“Không dám giấu diếm tỷ tỷ, là ta len lén chuồn ra.” Thiếu nữ hơi lè lưỡi, lập tức vẻ mặt oán giận dậm chân nói:

“Không ngờ đụng phải người xấu, còn bị bọn họ bán vào thanh lâu. Có điều may mắn gặp được tỷ tỷ. Hì hì, ta ra ngoài đã đến chùa xin xăm, trên

quẻ có nói lần này tuy rằng sẽ có chút trắc trở, nhưng nhất định sẽ gặp

được quý nhân việc dữ hóa lành, thật đúng là linh nghiệm, sau khi trở về ta nhất định phải xin mẫu thân giúp ta đi lễ tạ thần mới được…”

“….” Thiếu nữ lúc giận lúc mừng lẩm bẩm, Tiểu Ngư lại không nói nổi lời nào.

Đời người, quả nhiên là hà xứ bất tương

phùng! Khó có khi nàng quản chuyện dư thừa, không ngờ lại gián tiếp liên quan đến Phi Hà Quận chúa kia.

Trên đường vẫn như cũ, người người qua lại, vô cùng náo nhiệt.

“Um.. Ngon quá… Ngon quá…”

Dựa vào tường cạnh quán bán canh thịt,

Thượng Quan Kiều mặc y phục dạ hành màu xám, vùi đầu ừng ực uống bát

canh nóng hổi, thỉnh thoảng lại cắn một miếng bánh hoa cúc trên tay,

hoàn toàn là một bộ ăn thùng uống chậu, cũng không lơ là thỉnh thoảng

lại nhìn về phía Tiểu Ngư đang đứng trong bóng tối, sợ nàng nhân cơ hội

đi mất.

Còn Tiểu Ngư thì chỉ âm thầm thở dài.

Thượng Quan Kiều tuy rằng thông minh giảo hoạt, nhưng dù sao cũng chỉ là một đóa hoa nhỏ mới ra khỏi nhà kính, so với nàng vẫn lăn lộn trong xã hội mà nói tự nhiên là quá non nớt. Nàng

cố ý thăm dò, không mất bao nhiêu công phu liền hiểu hết tiền căn hậu

quả, đồng thời lại thành thạo nhân Thượng Quan Kiều nổi trống trong bụng mà trước hết mời nàng ta đi ăn, để lại cho mình chút không gian tự hỏi.

Nhưng mà, tuy rằng hiện giờ nàng cái gì cũng biết, tâm tình ngược lại trở nên nặng nề.

Mười lăm tuổi mới biết yêu lần đầu, gặp

được người trong lòng, từ đó về sau trầm mê, nhưng không thể không vì

cha mà chịu tang ba năm, sau khi mãn tang thật vất vả lấy dũng khí xuất

đầu lộ diện tìm người, không ngờ khó khăn lắm mới tìm được, lại đổi lấy

kết quả bị nhẫn tâm cự tuyệt. Vì thương tâm, rốt cuộc nhận mệnh lấy

chồng, không ngờ vận mệnh khó lường, không đến bốn năm vị hôn phu liền

ốm chết, thành một quả phụ, mà bản thân lại nhiễm bệnh nặng, nản lòng

thoái chí không nghe theo lời thầy thuốc, cam chịu một lòng chờ chết…

Nếu không phải hôm nay nghe được từ miệng Thượng Quan Kiều, nàng không thể nào tin được nhân sinh bi thảm như vậy lại là cuộc sống mười năm của thiếu nữ kim chi ngọc diệp rực rỡ như

nắng kia. Từ mười lăm tuổi đến hai mươi lăm tuổi, trong khoảng thời gian này, vốn dĩ chính là quãng đời đẹp nhất của cuộc đời một người con gái, mà nàng thì…

Giờ khắc này, Tiểu Ngư đột nhiên cảm thấy thực chán ghét tổ huấn trọn đời không được lấy hoàng tộc Triệu thị, nếu không có cái tổ huấn chó má kia thì sáu năm trước Nhị thúc đã chấp nhận Triệu Dao, cuộc đời của nàng do đó sẽ không đến nỗi thê thảm như vậy

đúng không?

Thế nhưng… Hết thảy đều là chữ “Nếu”, chuyện đã xảy ra chung quy không ai có thể thay đổi.

Nếu hôm nay không gặp Thượng Quan Kiều vì không muốn biểu tỷ cuối đời ôm hận, mà chỉ dựa vào một tấm lòng nhiệt

tình lẻ loi ra ngoài đi tìm Phạm Đại, muốn biểu tỷ được gặp lại người

yêu xưa lần cuối, chỉ sợ Quận chúa si tình kia chết từ lâu Nhị thúc cũng không biết đúng không?

Bi thảm của đời người, còn gì hơn như thế nữa!

Triệu Dao cố nhiên chết không nhắm mắt, còn Nhị thúc, ai biết được một ngày nào đó hắn biết được, liệu có thể tiếc nuối cả đời?

Thượng Quan Kiều buông cái tô xuống,

miệng vẫn còn ngậm thức ăn chạy lại, tràn ngập chờ mong nhìn vào mắt

Tiểu Ngư: “Bây giờ có thể mang ta đi gặp người đó được không?”

“Tôi có nói rằng tôi biết hắn ở đâu sao?” Thấy nàng ta đứng dậy, trong mắt Tiểu Ngư đã nhanh chóng khôi phục lại

vẻ đạm mạc như trước.

“Nhưng lúc trước tỷ tỷ rõ ràng…” Thượng

Quan Kiều sững sờ thốt ra nửa câu, bỗng nhiên nhớ tới lúc trước hai

người nói lâu như vậy, hình như toàn là nàng nói, mà Tiểu Ngư thì chỉ

gật đầu lắng nghe, ngẫu nhiên ờ một tiếng mà thôi, hy vọng đang tràn

ngập bỗng biến thành thất vọng: “Ta còn tưởng tỷ tỷ biết người trong

lòng biểu tỷ ta ở đâu nữa.”

“Có lẽ, tôi có thể giúp đỡ tìm xem xem.”

Thượng Quan Kiểu đang uể oải cúi đầu, bỗng nhiên nghe được một câu thanh lãnh, nhất thời mừng rỡ ngẩng đầu lên: “Thật sự?”

“Có điều, tôi chỉ nhận lời giúp cô tìm ba ngày. Ba ngày sau, nếu còn tìm không được, cô hãy thành thật về nhà

đi.” Tiểu Ngư lãnh đạm nói.

Năm ấy ở Song Toàn trấn, nhà Thượng Quan

liên tục ba ngày mua thịt thú rừng của nhà mình, còn mình lại từng lừa

của Thượng Quan Hiên một miếng ngọc bội, đổi thành vốn đầu của gánh hát, hoặc nhiều hoặc ít coi như thiếu nhà Thượng Quan một chút tình. Huống

chi chính mình năm đó cũng rất tán thưởng thiếu nữ dám dũng cảm theo

đuổi hạnh phúc của mình kia, nếu giờ nàng làm như chưa từng nghe thấy

cái gì, phủi tay mặc kệ, hình như không khỏi quá lãnh huyết.

Chẳng qua chuyện này nàng chỉ có thể làm trung gian mà thôi, cụ thể thế nào, vẫn phải xem chính Nhị thúc.

“Phạm Nhị hiệp kia là cao thủ, tỷ tỷ cũng là cao thủ, tỷ tỷ nhất định có thể giúp ta tìm được hắn.” Thượng Quan

Kiều lại dậy lên hy vọng, vô cùng lạc quan cười vui vẻ.

“Đi thôi.” Tiểu Ngư thản nhiên nói.

Thiếu nữ ánh mắt sáng lên: “Đến nhà tỷ tỷ sao?”

Nghĩ hay quá nhỉ!! Tiểu Ngư quay lưng quăng lại một ánh mắt coi thường: “Quán trọ!”

Bằng không nàng ta nghĩ đến phố Điềm Thủy để làm gì chứ?!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...