Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Lão Nhị, đệ quá lỗ mãng rồi, tục ngữ nói: dân không đấu được quan, sao vừa rồi đệ lại thiếu kiên nhẫn như vậy?”

Vừa ra khỏi cửa, Phạm Thông liền cau mày thấp giọng trách, cũng không biết Phạm Đại vô tình đã rước phải đại họa, chẳng những ẩu đả quan binh mà còn khiến người ta chậm trễ công vụ, sự tình về sau còn nhiều phiền

toái.

“Cũng không phải đệ nóng nảy, vừa rồi đám nhãi nhép kia rõ ràng không để chúng ta đi, nếu không ra tay thì chẳng lẽ bó tay chịu trói, chờ đi

ăn cơm tù sao?” Phạm Đại một chút cũng không để ý, ngược lại còn bất mãn nói thầm: “Quá yếu quá yếu, đám nhãi nhép đó căn bản chẳng có chút bản

lĩnh nào cả, không đã ghiền chút nào!”

“Được rồi, đừng nhiều lời nữa, chúng ta nhanh chóng trở về dọn hành

lý rời khỏi đây thôi.” Phạm Thông khuyên đệ đệ không được, không còn

cách nào đành nói.

Lần này Phạm Đại cũng biết điều không cãi lại, mặc kệ lý do gì, bọn

họ chung quy vẫn là đánh quan binh, quan phủ không có khả năng bỏ qua

không truy cứu, hơn nữa căn cứ tình hình hiệu cầm đồ lại có cả quan binh hủ bại tọa trấn mà xét, thị trấn này chẳng tốt đẹp gì, huống chi bọn họ dù sao cũng tính lập tức rời đi.

Để tiết kiệm thời gian, cả nhà chia làm hai, Phạm Thông và Tiểu Ngư

đi mua lương khô ăn đường, Phạm Đại trở về thu dọn hành lý, sau khi

nhanh chóng hội họp lại, đang định đi thuê xe, lại phát hiện chỉ trong

thời gian ngắn mà trong thành đã trở nên hỗn loạn, ai nấy đều châu đầu

ghé tai nhau thì thầm bàn tán.

“Nghe nói nhà tù trong huyện nha bị cướp, mấy tên giang dương đại đạo* bị giam bên trong đều đào tẩu.”

*Giang dương đại đạo: hình như là từ chỉ trộm cướp.

“Không phải chứ, ta còn nghe nói đám giặc cướp kia rất lợi hại, giết chết mấy tên lính coi ngục và cung thủ nữa.”

“Theo ta thì, đám chó săn cho nhà họ Trần này cứ chết hết đi, miễn cho bọn chúng mỗi ngày đều ức hiếp dân đen chúng ta.”

“Suỵt, ngươi không muốn sống nữa à, câu này cũng dám nói?”

“Huyện úy đại nhân đã hạ lệnh đóng cửa thành, còn đang tập họp dân

binh đi lục soát khắp thành nữa, ta thấy đám giang dương đại đạo này có

lợi hại nữa cũng trốn không thoát.”

Đủ loại tin tức không ngừng ùa vào tai, cả nhà còn chưa đến cửa

thành, quả nhiên thấy phía cửa thành một đám đông người muốn ra ngoài

đang vây quanh kháng nghị nhưng vô ích.

“Cha, chúng ta làm sao bây giờ?” Tiểu Ngư vẻ mặt vẫn thản nhiên hỏi,

cửa thành đã đóng, cho dù bọn họ có mướn được xe cũng vô dụng.

Phạm Thông nhìn tường thành từ cửa thành kéo dài sang hai bên cao

chưa đến một trượng, kéo tay hai chị em, nói: “Ở đây đông người quá, đi

theo ta.”

Nói xong liền đi dọc theo tường thành tìm một chỗ thưa người, đi một

hồi quả nhiên thấy có một đoạn tường thành không có bóng ai, Phạm Thông

nhìn quanh một vòng, một tay ôm hai chị em, cúi người, vù một tiếng đã

nhảy lên trên tường thành, lại dễ dàng nhảy lại xuống mặt đất, phía sau

Phạm Đại cũng theo sát.

“Không ngờ vừa vặn lại có kẻ cướp ngục, lần này xem ra chúng ta gặp

họa lớn.” An toàn ra khỏi thành, Phạm Thông nhìn bốn phía lo lắng nói.

“Cái gì mà gặp họa lớn? Không phải là tùy tiện giáo huấn vài tên nhãi nhép thôi sao?” Phạm Đại không cho là đúng.

Tiểu Ngư trợn mắt: “Thúc tưởng người ta sẽ tin chúng ta là trùng hợp

sao? Mấy tên quan binh kia sẽ thừa nhận chính mình làm tay sai cho hiệu

cầm đồ sao?”

Quan sai tự ý dùng cho riêng mình, mọi triều đại đều vô cùng kiêng

kỵ, huyện úy kia có thể ở trong thành Y Dương lấy thúng úp voi, nhưng

một khi sự tình bị vạch trần , đầu tiên chính bọn chúng sẽ bị hỏi tội,

bởi vậy nếu cấp trên đến tra, bọn quan binh này tuyệt đối sẽ một mực

chắc chắn huynh đệ họ Phạm chính là đồng đảng đạo tặc cướp ngục để trốn

tránh trách nhiệm, còn thuận tiện báo thù nữa.

“Bọn chúng vốn là cấp cho hiệu cầm đồ làm tay sai mà!” Phạm Đại ngớ ngẩn đáp.

“Ngu ngốc, không lãng phí nước miếng với thúc nữa.” Tiểu Ngư không

thèm để ý đến tên đầu gỗ này nữa, hỏi Phạm Thông: “Cha, chúng ta đi đâu

bây giờ?”

Phạm Thông trầm ngâm một chút, nói: “Xem ra lúc này chúng ta không thể đi đường lớn được nữa.”

Phạm Đại chen mồm: “Không đi đường lớn thì lại tiếp tục đi dọc theo chân núi kia vậy!”

Lại quay lại núi sao? Tiểu Ngư nhất thời trán nổi hắc tuyến, nhìn dãy núi trải dài xa xa, chỉ sợ ít nhất cũng phải hơn mười dặm.

“Hiện giờ cũng chỉ có thể như vậy, chúng ta đi dọc theo chân núi, nếu có người đuổi theo còn có thể trốn vào núi, hơn nữa cũng không sợ bị

đói.” Phạm Thông gật đầu, chỉ vào dãy núi phía đông bắc, nói: “Chúng ta

đi dọc theo hướng đông bắc, đợi đến thị trấn tiếp theo lại hỏi thăm một

chút, nếu an toàn chúng ta lại vào thành mướn xe.”

“Được rồi!” Tiểu Ngư không ý kiến nhún vai.

Cũng may trời quang mây tạnh đã hơn một ngày đêm, mặt đất đã cứng lại, đi đường cũng thuận lợi hơn.

Hơn nửa ngày sau, cả nhà đi vào núi, dọc theo một dòng suối nhỏ chảy

hướng đông bắc dưới chân núi mà đi. Đến chạng vạng, vì nơi này cách thị

trấn chưa xa lắm, để tránh phiền toái, cả nhà không tìm một nhà nông ở

nhờ như trước nữa, mà vào núi tìm một cái hang cách sơn cốc chừng hơn

một dặm qua đêm.

Đống lửa đã cháy to, giường cỏ khô đã trải sẵn, Tiểu Ngư mở tròn mắt quan sát hang núi nhỏ này, có chút cảm giác mới mẻ.

Tuy nói bọn họ đi trong núi đã mấy ngày, nhưng ban đêm vẫn đều dừng

chân nghỉ tạm ở nhà người khác, thật sự cắm trại dã ngoại như đêm nay là lần đầu tiên. Kỳ thật sơn động cũng không kém, tuy rằng không đủ rộng

nhưng lại có thể mang lại cảm giác đặc biệt an toàn. Sau khi kể hai câu

chuyện cổ tích cho Tùng Tùng nghe, Tiểu Ngư thực tự nhiên chậm rãi chìm

vào mộng đẹp.

……

Không biết đã ngủ được bao lâu, Tiểu Ngư đột nhiên cảm thấy bên ngoài động tựa hồ như có động tĩnh gì đó, lập tức tỉnh lại, quả nhiên có

tiếng người lạ lọt vào tai.

“Đại ca, đây chính là Song hiệp họ Phạm tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, hôm nay nếu không phải bọn họ ở hiệu cầm đồ Trần ký giúp chúng ta

giáo huấn mấy tên cung thủ, trì hoãn bọn chúng đến thành bên cạnh báo

tin, chúng ta có lẽ sẽ không thuận lợi thoát thân như thế.” Chỉ nghe một thanh âm trầm thấp hùng hậu nói.

Tiểu Ngư nhất thời muốn 囧, không phải chứ, chẳng lẽ bên ngoài chính là đám người cướp ngục? Bọn họ sao lại cũng đến đây chứ?

“Tại hạ La Quảng tạ ơn Phạm Đại hiệp, Phạm Nhị hiệp đã cứu giúp!” Một giong khàn khàn còn không ngừng ho khù khụ nói, không cần nhìn cũng

đoán ra đó hẳn là người vừa được cứu ra.

“Các vị đại hiệp hiểu lầm, chúng tôi lúc ấy chẳng qua có chút xích

mích với chưởng quầy hiệu cầm đồ đó thôi..” Ngay sau đó là tiếng Phạm

Thông thành khẩn giải thích.

Hắn vốn chính là loại người dù chính mình làm việc tốt cũng không

nguyện ý nhận người ta xưng tụng, cũng sẽ không vì người ta khen vài câu đã phổng mũi, càng không thể thừa nhận phần “công lao” chẳng biết nhảy ở đâu ra như vậy.

Nhưng mà, mặc kệ hắn có giải thích mình và Phạm Đại chỉ là vô tình

đến thế nào, đối phương vẫn cứ khăng khăng nhận định hai huynh đệ bọn

hắn là ân nhân, cảm động đến rơi nước mắt mà nói cả sọt cả rổ những lời

xưng tụng, đồng thời thanh âm hùng hậu kia trong lời khen tặng còn loáng thoáng ẩn ý thỉnh cầu.

Nàng hiểu được! Khó trách một chút việc nhỏ lại có thể bị bọn họ tung hô thành thiên ân đại đức, thì ra những người này nghe tiếng tăm của

huynh đệ họ Phạm, cố ý đến kéo bọn họ xuống nước đây!

Tiểu Ngư trong lòng lập tức sáng tỏ, nếu như thực sự cùng đám cướp

ngục này loạn một chỗ, vậy thì đúng là có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng

rửa không sạch nổi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...