Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mới có ba năm thời gian, làm sao nàng có thể trở thành chủ gánh hát được như vậy?

Đinh Triệt quay trở lại một mình ngồi

trong phòng riêng ở trà lâu bên đường, một tay xoay tròn chén trà trong

tay, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Bách Linh Các đối diện, nghĩ mãi mà

không hiểu được.

“Tiểu tử thối, hai canh giờ đều đã qua,

vẫn còn nhàn nhã ngồi lì ở đây được.” Thình lình, trên đầu đột ngột đau

đớn, vừa ngước mắt lên, đã nhìn thấy đối diện một bóng người đang ngồi.

“Sư phụ..” Đinh Triệt theo bản năng sờ sờ cái đầu, lúc này mới bất giác nhớ ra lão quái nhân Bỉ Lương chỉ cho

mình thời gian hai canh giờ, mà hiện giờ mặt trời đã ngả về phía tây,

chỉ sợ thời gian trôi qua còn hơn cả ba canh giờ, hắn thế mà lại một

mình ngồi ngẩn ra cả ngày.

“Không ngờ tiểu nha đầu này lại có tài,

tuổi còn nhỏ mà có thể gây dựng nên một gánh hát nổi tiếng, đào kép diễn cũng không tồi, hát cũng không tệ.” Lão quái nhân Bỉ Lương nhấc ấm trà

đã nguội trên bàn, rót thẳng vào miệng uống ừng ực mấy ngụm, dường như

không có ý truy cứu hắn vượt quá thời gian cho phép.

“Sư phụ, sao người biết đây là gánh hát

của nàng?” Đinh Triệt kinh ngạc hỏi, nhưng rồi lập tức hiểu ra, tức giận nói: “Sư phụ, người theo dõi ta?”

Bỉ Lương khịt mũi: “Đồ đệ ngốc muốn đi

chịu trận, làm sư phụ không ở bên cạnh nhìn thì về sau làm sao biết nên

dạy dỗ thế nào chứ?!”

Đinh Triệt mắt trợn trắng: “Chưa thấy sư

phụ nào chỉ biết đả kích đồ đệ như người, nếu là ta dốt nát, năm đó sao

người lại coi trọng ta? Có bản lĩnh ngài lại đi tìm một đồ đệ trong ba

năm có thể học được chân truyền của ngài thử xem?”

“Được lắm, tiểu tử thối, mới học chút xíu công phu của lão nhân gia ta đây đã kiêu ngạo như vậy, nếu ngươi có bản lĩnh đến thế, thì tại sao không đánh ngã nha đầu nhà họ Phạm kia đi?”

Bỉ Lương thổi râu nói, đáng tiếc đám râu của lão bị mỡ dính thành một

chùm, chẳng như ý nguyện bị thổi bay lên, ngược lại càng thêm tức cười.

“Ta… đó là ta thấy nàng có việc, quân tử không giậu đổ bìm leo.”

“Xí. Còn quân tử không giậu đổ bìm leo ấy hả? Ta xem thì là tiểu tử ngươi động lòng thương hương tiếc ngọc người

ta thì đúng hơn ấy chớ?!” Lão quái nhân Bỉ Lương cười trộm.

“Sư phụ, người nói bậy bạ gì thế, ai

thương hương tiếc ngọc?!” Da mặt mỏng của Đinh Triệt dưới mặt nạ thoáng

chốc liền nóng bừng, đồng tử cũng như cháy lên, giọng cứng rắn nói: “Nếu không phải có kẻ muốn hại gánh hát nhà nàng, ta đã sớm cùng nàng một

trận phân thắng bại.”

“Hắc hắc, tiểu tử, ngươi đừng có ngượng,

sư phụ cũng không trách ngươi ăn cây táo rào cây sung… Thực ra thì, sư

phụ đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng mới.” Trong đáy mắt Bỉ Lương lấp lóe

ánh sáng, cái đầu rối tung vươn qua thăm dò, một bộ anh em tốt mách nước cho nhau: “Sư phụ đã nghĩ rồi, từ xưa đến nay nam là trời nữ là đất,

ngươi đường đường là một nam tử hán, lại là học trò duy nhất của lão

nhân gia ta đây, dù có đánh thắng con bé đó cũng không có gì hay ho để

mà đắc ý, chẳng bằng đổi cách khác đè ép nó cả đời.”

Trái tim Đinh Triệt nhảy dựng, ánh mắt lại cố sức tận lực ra vẻ lạnh như băng: “Có ý gì?”

“Nói ngươi ngốc, ngươi còn không thừa

nhận. Có ý gì? Có ý gì ngươi không biết dùng cái đầu mà ngươi tự cho là

thông minh kia suy nghĩ một chút à?” Bỉ Lương lùi lại, nắm lấy ấm trà

thuận tay ném qua: “Ba năm trước, Nhị thúc của nó tìm cách muốn ta thu

nó làm đồ đệ, ta coi tư chất của nó cũng được, miễn cưỡng suy nghĩ một

chút, nhưng con bé đó lại chẳng thèm cảm kích chút nào, thà rằng xum xue với một quả phụ lẳng lơ chứ không thèm để ý một chút đến lão già ta

đây, không coi ta ra gì cả. Nếu ngươi có thể cưới nó về tay, đến lúc đó

lấy chồng theo chồng gả cầu tùy cẩu, ta xem có còn không chịu ngoan

ngoãn gọi ta một tiếng sư phụ, ngoan ngoãn kính trà cho lão nhân gia ta

đây, ngoan ngoãn mỗi ngày mua cho ta một cân rượu ngon lẫn gà nướng, hắc hắc hắc … ha ha haaaa…”

Nghĩ đến tương lai một ngày nào đó Phạm

Tiểu Ngư biết vâng lời, cung kính, nũng nịu cầm rượu ngon lẫn gà nướng

dâng lên, thỉnh cầu lão nhân gia khen ngợi, Bỉ Lương không khỏi cười

miệng lớn càng thêm ngoác rộng.

Đinh Triệt vốn dĩ đã thoải mái tiếp được

ấm trà, đến lúc này cơ hồ run rẩy ngay cả ấm trà cũng cầm không nổi,

khóe miệng không ngừng co rúm, vừa tức vừa giận ngay cả nửa lời đều thốt lên không nổi.

Tuy rằng hắn sớm biết sư phụ điên của

mình cả ngày không nói nổi một câu đứng đắn, nhưng nghĩ đến bản thân

mình mỗi ngày mỗi đêm khổ luyện đã ba năm, chẳng lẽ chỉ là một công cụ

để đổi lấy rượu ngon gà nướng, quả thực hắn tức đến độ muốn đem ấm trà

kia nhét vào cái miệng rộng đang cười hô hố ngoác hết cả ra của lão.

“Ha ha ha, cứ quyết định như thế, để giúp ngươi thu phụ được con nhóc nhà họ Phạm, sư phụ quyết định, không trở

về núi nữa, sau này ở lại kinh thành, cho đến khi ngươi truy được con

nhóc kia, cưới được nó vào cửa mới thôi.” Thấy đồ đệ “ngoan ngoãn” không tỏ ý phản đối gì, Bỉ Lương càng sung sướng tạo dựng mộng đẹp.

“Sư phụ, mấy năm này, hình như tất cả

rượu ngon và gà nướng đều là đồ nhi ta đây hiếu kính.” Đinh Triệt run

rẩy nửa ngày, rốt cuộc tìm được giọng nói của mình, ngữ khí rõ ràng thấp đi tám phần kia cùng với mỗi câu mỗi chữ đay nghiến biểu hiện sự giận

dữ của chủ nhân đã bị đè ép đến giới hạn.

Năm đó giấc mơ bái danh sư của hắn rốt

cuộc đã thành, đang vui vẻ mà chuẩn bị học một thân tài nghệ, không ngờ

lão quái nhân lại trước quăng cho hắn một nhiệm vụ, đến nay hắn còn nhớ

rõ ngữ khí và nội dung câu nói lúc đó của lão.

“Việc trời đã định, làm người cũng vậy,

tất trước phải ý chí chịu khổ, gân cốt chịu nhọc, da thịt chịu đói, thân thể chịu khốn cùng.. Cho nên, đồ nhi ngoan, về sau hết thảy ăn ở mặc đi lại của sư phụ đều do ngươi phụ trách, yêu cầu sư phụ về mặc không cao, ở cũng không cao, chỉ có điều mỗi ngày không thể thiếu một cân rượu

ngon một con gà nướng, bằng không là do thành tâm bái sư của ngươi không đủ, sư phụ ta đây ăn không đủ no bụng, cũng không thể nào có sức lực gì bồi dưỡng ngươi thành tuyệt thế cao thủ đúng không? Cứ quyết định thế… À đúng rồi, nếu ngày nào đó ngươi thật sự không kiếm được gà nướng, thì

lột da tiểu hồ ly này làm món cáo nướng lão nhân gia ta cũng có thể chấp nhận một lần..”

Một đoạn dài này, kỳ thật lão quái nhân

chỉ nói một lần, nhưng lúc ấy chính mình bị hiện thực tàn khốc đả kích

nặng nề, cùng với cáo con Nhạc Nhạc sợ hãi run rẩy rúc vào trong lòng

mình dưới ánh mắt như lang như hổ kia, không một chữ nào có thể quên

được. Sau đó trong cuộc sống cực khổ, vì bảo đảm an toàn cho Nhạc Nhạc,

cũng vì không đến mức uổng phí thời gian, thậm chí hắn còn học được cách ủ rượu, trong sân ở ngôi nhà trong rừng kia còn nuôi cả một đàn gà…

Nuôi gà… Có ai nghĩ đến, hắn đường đường

cháu đích tôn của Tể tướng, từ nhỏ được xưng tụng là thông minh là rường cột tương lai của đất nước, lại có thể có ngày lưu lạc đến nông nỗi

này. Lại càng chưa từng phải lo lắng sẽ phải kiếm sống thế nào, năm đó

làm cách nào mà vượt qua được những ngày cực khổ giãy dụa như vậy, nhớ

tới bản thân luôn luôn khiết phích vậy mà buộc phải ra đầu đường sắm vai một tên ăn mày, hắn cảm thấy chẳng còn mặt mũi nào đi gặp cha mẹ lẫn

thân nhân.

Điều hắn có thể làm chỉ còn một chữ: Nhẫn.

Chỉ vì lão quái nhân còn nói thêm một

câu, đợi đến ngày hắn có thể đánh bại Phạm Tiểu Ngư, cũng chính là ngày

xuất sư của Đinh Triệt hắn, từ đó về sau, trời cao biển rộng, không bao

giờ bắt hắn phải mỗi ngày hiếu kính rượu ngon gà nướng nữa.

Nhớ lại năm đó, lại nhìn hiện giờ, phẫn

nộ bao nhiêu ngày đêm của Đinh Triệt tựa như một cái bụng heo căng đến

mức cực hạn, mắt thấy sắp nổ tung mà vẫn cứ cố tình tròn căng rồi lại

căng tròn.

Có điều, hiển nhiên, lão quái nhân tuyệt

đối không bởi vì đống thuốc nổ sắp bùng phát trước mắt mà nao núng hoặc

tỉnh ngộ, ngược lại còn dùng ngón tay dơ bẩn ngoáy ngoáy lỗ mũi, sau đó

búng ngón tay, miệng còn không biết xấu hổ nói thêm: “Đồ nhi à, lão nhân gia ta đây chỉ là suy nghĩ cho con, mới muốn giúp con nhanh chóng kiếm

một người vợ trở về thôi, vợ tương lai của con có khả năng như vậy, đừng nói là một cân rượu một con gà, dù có là mỗi ngày mười cân rượu mười

còn gà cũng không thành vấn đề ấy chứ. Đến lúc đó chẳng phải con không

cần nuôi gà nữa đúng không?”

Đinh Triệt tựa như bay lắc mình tránh

khỏi thứ dơ bẩn kia, hai tay gần như không thể khống chế nổi mà nắm

chặt, không ngừng phát ra tiếng răng rắc, như là sắp bùng nổ.

Không được, hắn không thể nhịn nữa, đêm

nay hắn sẽ đi tìm Phạm Tiểu Ngư quyết đấu, cùng lắm thì chuyện Tang gia

để hắn đến giải quyết là được rồi.

Những ngày như thế này, rốt cuộc hắn không thể chịu nổi nữa!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...