Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phạm Thông nhìn Tiểu Ngư và Đinh Triệt

hai người một trước một sau đi trở về, đang định tiến lên dò hỏi, nhưng

Tiểu Ngư vốn biết rõ tính hắn đã cướp lời trước: “Cha, chuyện này bọn

con đã bàn bạc xong xuôi rồi, cha không cần quan tâm.”

Nói xong, không đợi Phạm Thông nói gì

thêm, nàng gọi La Đản đang rửa rau ở bờ sông: “Hầu, ngươi lấy một bộ

quần áo cho cậu này thay đồ.”

Tuy rằng La Đản cao hơn Đinh Triệt, nhưng cố mặc hẳn là không thành vấn đề.

La Đản im lặng đứng dậy, lau tay, dùng

con mắt duy nhất lộ ra nhìn thoáng qua Đinh Triệt một cái rồi nhảy lên

thuyền. Nhạc Du từ trong khoang thuyền đã sớm nghe được tiếng bọn họ nói chuyện, suy xét rằng mình hiện giờ đang là một “nữ nhân”, vội kéo Phạm

Bạch Thái lên bờ tránh, đợi Đinh Triệt thay xong quần áo đi ra, mọi

người mới quay lại trên thuyền.

Phạm Thông vốn định hỏi lại rõ ràng,

nhưng biết tính con gái mình như vậy, không còn cách nào khác chỉ đành

nhiệt tình tiếp đón Đinh Triệt ăn bữa sáng.

Lúc này, Đinh Triệt thật bất ngờ là không còn dùng thái độ lạnh lùng đối lại nữa, ngược lại lễ phép nói một tiếng cám ơn, biểu cảm trên mặt cũng trầm tĩnh hơn nhiều, mà nếu quan sát xem xét cẩn thận thì có thể phát hiện đằng sau vẻ trầm tĩnh này thì càng

nhiều hơn là ủ rũ chán nản sau khi bị đả kích, nhận rõ hơn về năng lực

của chính mình.

Để tiết kiệm thời gian, Tiểu Ngư cầm quần áo Đinh Triệt giặt ngay tại chỗ, Phạm Bạch Thái ngoan ngoãn đứng bên

cạnh nàng, một tay cầm bánh bao, cắn một miếng lại đút cho Tiểu Ngư một

miếng. Đinh Triệt ngồi một mình gần đó, im lặng gặm chiếc bánh bao gần

như là chẳng có vị gì, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn sang hai chị em,

không biết trong lòng đang nghĩ gì. Phạm Thông mấy lần muốn tìm cơ hội

hỏi thằng bé một chút, nhưng trước sau vẫn chỉ là một chiếc thuyền nhỏ

như vậy. Không gian nhỏ hẹp, hắn dù có muốn tránh Tiểu Ngư cũng không có cách nào, lại thấy Tiểu Ngư lại có thể giặt quần áo cho một người xa

lạ, nghĩ quan hệ giữa hai đứa chắc cũng không đến nỗi nào, liền yên tâm.

Phạm Đại thì dùng đấu lạp che kín mặt nằm ở đuôi thuyền ngủ, về phần hắn có thể ở dưới đấu lạp lén quan sát Đinh

Triệt hay không thì không ai biết được.

Trong tiếng hai con cáo đùa nghịch nhau

và tiếng đọc sách lanh lảnh của Phạm Bạch Thái, thuyền nhỏ một đường

thuận lợi mà đi, trước giờ Dậu buổi chiều (17-19h) đã đến Tống Lâu trấn, là nơi hai con sông Vị Thủy và Huệ Dân giao nhau. Mà bộ quần áo ngoài

đẹp đẽ quý giá của Đinh Triệt đang phần phật theo gió cũng rất nhanh

liền khô ráo.

Khác với Tân Trịnh là nơi lưng chừng núi

bán sơn địa, vùng Tống Lâu trấn bốn phía đều bằng phẳng rộng rãi, trong

trấn ngoài trấn, sông to suối nhỏ giăng khắp nơi, quanh co uốn khúc qua

những cánh đồng xanh biếc màu mỡ tươi tốt, khiến Tiểu Ngư có cảm giác

như mình đang ở vùng sông nước Giang Nam.

Ngoài trấn có mấy bến thuyền đều rất

đông, trong đó có những chiếc thuyền khách rất lớn và xa hoa, Tiểu Ngư

nhìn không dời mắt, đáy lòng không ngừng tán thưởng tài năng của những

người thợ đóng thuyền thời Tống này. Theo yêu cầu của Phạm Thông, người

chèo thuyền chọn một chỗ chếch một chút nhưng yên ổn, cách bến thuyền

khác chừng hơn trăm thước, dù sao thuyền của họ nhỏ hẹp đơn giản, chỉ

cần có chỗ là có thể bỏ neo được.

Mọi người lên bờ, theo lời người lái

thuyền chỉ dẫn đi xuống một ngõ nhỏ, mới đi mấy chục thước, phía trước

đã truyền đến những tràng âm thanh ồn ào. Vừa ra khỏi ngõ, một con đường vô cùng đông đúc hiện ra trước mắt. Trên đường ngựa xe như nước, người

người qua lại nhộn nhịp, tiếng thét to, tiếng nói chuyện, tiếng bánh xe

lăn, tiếng cò kè mặc cả… có cảm giác ập vào tràn đầy hai tai đều là

những tiếng ồn ào lẫn lộn, nhưng đồng thời cũng khiến người ta hiểu rõ

rằng nơi đây náo nhiệt như thế nào.

Theo Tiểu Ngư xem thì, nơi này trên danh

nghĩa tuy vẫn chỉ là một thị trấn đơn lẻ, nhưng so với những trấn nhỏ mà Tiểu Ngư từng thấy trước kia, nơi này quả thực có thể tính là một thành nhỏ. Có điều, trong thị trấn tuy rằng phồn hoa, nhà họ Phạm vẫn nhớ kỹ

hiện giờ việc gì cũng theo nguyên tác phải dè chừng cẩn thận, liền để

người chèo thuyền quen đường dẫn bọn họ tìm một quán trọ nhỏ tuy có hơi

xa một chút nhưng giá cả vừa phải, sau đó hẹn ngày mai đầu giờ Thìn

(7-9h) sẽ lại lên đường.

Làm xong hết các thủ tục ở trọ, để tránh

nhiều người tạp mắt không an toàn, Tiểu Ngư quyết định một mình mang

theo Đinh Triệt đi tìm hiệu cầm đồ, đồng thời để hai con cáo có bộ lông

màu đỏ như lửa quá mức nổi bật ở nhà. Phạm Thông lo lắng, âm thầm bảo

Phạm Đại đi theo, nhưng kiên quyết không cho phép La Đản lộ diện. Dù sao hiện giờ hắn mới là nhân vật quan trọng khiến cả hai bên quan phủ và

lục lâm đều muốn bắt được, vẫn là cẩn thận chút thì hơn.

Đinh Triệt không biết Phạm Đại đang âm

thầm đi theo, vừa ra khỏi cửa, mặt lập tức sầm xuống, ôm bao quần áo

đùng đùng vượt lên trước Tiểu Ngư. Tiểu Ngư cũng mặc kệ hắn, cứ chậm rãi đong đưa phía sau, nhưng bất kể Đinh Triệt đi nhanh đến thế nào, nàng

vẫn luôn giữ nguyên khoảng cách một trượng (10m), khóe miệng trước sau

như một vẫn là nụ cười lười biếng.

Thằng nhóc này, xem ra còn chưa chịu đủ

khổ, nó không tin bộ quần áo tốt nhất này không bán được với giá cao,

vậy thì để tự nó đi mà cầm đồ đi, dù sao có chịu thiệt thế nào cũng là

tự nó thôi.

“Hì hì, cháu gái ngoan, cháu không nói

với cha cháu hai đứa đã thương lượng thế nào, có thể nói cho thúc thúc

không?” Phạm Đại vẻ mặt giấu diếm hết mọi hí hửng lẻn đến sau lưng nàng.

“Cậu ta muốn đi Phòng Châu, cháu bảo cậu

ta đem quần áo đi cầm, đến ngày mai chúng ta giúp cậu ta tìm một chiếc

thuyền là xong rồi.” Tiểu Ngư hé môi rất khẽ, không quay đầu lại, nàng

sớm đoán được lão cha nhất định sẽ lo lắng bọn họ hai “đứa trẻ” một mình ra ngoài, Phạm Đại đi theo sau là chuyện rất hiển nhiên.

“Một mình nó đi Phòng Châu?” Phạm Đại hơi kinh ngạc, “Ngàn dặm xa xôi như vậy, một cậu tiểu công tử nhà giàu có

thể đi được không?”

“Nó có đi được hay không liên quan gì đến chúng ta? Không thấy chúng ta giúp mà nó chẳng thèm cảm kích hay sao?”

Tiểu Ngư hừ một tiếng, lại nhịn không được tò mò hỏi một câu: “Nhị thúc, Phòng Châu ở nơi nào? Cách đây rất xa sao?”

“Đương nhiên rất xa, đường đi Phòng Châu ở tận phía Tây Nam, qua núi Võ Đang còn phải đi thêm hơn trăm dặm đường

nữa, nếu cháu thật sự để nó đi một mình, phỏng chừng thằng nhóc này thật đúng là khó mà an toàn thuận lợi đến được.”

“Ồ, là vậy sao!” Tiểu Ngư kéo dài giọng,

không nói gì thêm nữa, trong lòng lại kinh ngạc, Phòng Châu nàng còn

chưa từng nghe nói qua, nhưng núi Võ Đang thì cũng có biết, đường này

quả nhiên rất xa.

Phạm Đại vốn định mở miệng nói nữa, nhưng nghĩ nghĩ lại, đột nhiên chợt nảy ra một chủ ý, cũng ngậm miệng.

Ba người đi trên đường không bao lâu

liền thấy một ngọn cờ một mặt thêu chữ “Cầm” đang lướt thướt trong gió,

Đinh Triệt do dự một chút rồi bước vào, Tiểu Ngư không nhanh không chậm

bước đến mấy quầy hàng rong ở trước cửa hiệu.

Phạm Đại ngạc nhiên nói: “Cháu không vào giúp nó trả giá à?”

“Công tử người ta cũng không cần cháu

giúp đỡ.” Tiểu Ngư quay đầu nhìn thoáng qua cửa hiệu cầm đồ, mỉm cười

nói, “Có điều, cháu cá nó sẽ lập tức đi ra, hơn nữa sắc mặt nhất định là rất thối!”

“Thúc không cá cược với cháu đâu.” Phạm

Đại lập tức nhớ lại lần đầu tiên vào hiệu cầm đồ cùng Tiểu Ngư, vội lắc

đầu tự hiểu, tiện đà cười nói: “Aha, thế không phải là nó còn phải đến

cầu cháu giúp sao?”

“Aiz, ai bảo cháu có khả năng cơ chứ!” Tiểu Ngư thở dài, đầu mày khóe mắt lại đều là buồn cười.

“Ha ha.. nó đi ra rồi kia…” Phạm Đại vừa mới cười được một nửa, lập tức nghiêng mình lướt đi, ẩn kín trong đám đông.

Tiểu Ngư quay đầu lại, quả nhiên thấy

Đinh Triệt ôm mớ quần áo còn chưa thu dọn chỉnh tề vẻ mặt phẫn nộ vọt

ra, nhưng khi vọt vào trong đám đông, trên gương mặt tuấn tú lại không

khỏi hiện lên một chút xấu hổ cùng quẫn cùng với mờ mịt.

“Sao? Không cầm đồ được hả?” Tiểu Ngư

nghiêng mặt liếc mắt một cái, làm bộ như chỉ tùy tiện hỏi, ánh mắt lại

nhìn xuống chiếc mặt nạ màu trắng trên tay, giống như đang tính mua cho

Đông Đông một món đồ chơi.

“Hắn dám nói quần áo của ta vừa cũ vừa

rách, còn nói chịu cho ta hai xâu tiền đã là tốt lắm rồi, hừ!” Đinh

Triệt cắn răng nói. “Hắn có mắt mà không phân biệt được đâu là đồ quý,

ta sẽ không cầm đồ ở đó nữa.”

“Vị tiểu ca này, hiệu cầm đồ nào trong

thiên hạ chẳng giống nhau, dù của cậu giá trị có đến trăm xâu tiền thì

vào hiệu cầm đồ, có thể cầm được mười xâu đã là không tồi rồi.” Tiểu Ngư còn chưa mở miệng, người bán hàng quầy hàng mặt nạ kia đã mở miệng an

ủi trước.

“Toàn là gian thương vô sỉ!” Đinh Triệt cơn giận còn chưa tiêu hết.

“Đại ca, mặt nạ này bao nhiêu tiền?” Thấy Đinh Triệt một câu gian thương liền đem tất cả những người buôn bán

mắng hết, người bán hàng kia vẻ mặt rõ ràng có chút xấu hổ, Tiểu Ngư vội giơ chiếc mặt nạ trong tay chuyển dời câu chuyện.

“Ba văn tiền.” Người bán hàng rong vội nhiệt tình nói.

“Đây.” Tiểu Ngư chỉ suy nghĩ một chút

liền sảng khoái đưa tiền, sau đó ngọt ngào cười hỏi: “Đại ca, anh có

biết trấn này còn có hiệu cầm đồ nào khác không?”

“Có có, cô nương nhìn thấy cây cầu kia

không?” Người bán hàng rong bán được hàng, càng thêm tích cực, thậm chí

đi vòng từ trong quầy ra, giơ tay chỉ, nói: “Qua cầu rẽ phải, qua một

tiệm tơ lụa, một tửu lâu, một cửa hiệu châu báu, tiếp đó chính là hiệu

cầm đồ của Kỷ gia, có điều tiểu cô nương, chưởng quầy hiệu cầm đồ đó

cũng khôn khéo lắm, sợ là cũng hơn không được bao nhiêu tiền, hai người

phải chuẩn bị cho tốt đi.”

Đinh Triệt nghe vậy, lại hiện lên vẻ thất vọng.

“Cám ơn đại ca, vậy xin hỏi tiệm may ở đâu?” Tiểu Ngư vừa cười híp mắt vừa hỏi.

“Cũng ở đầu cầu bên kia, có điều rẽ trái, căn thứ hai là đến.” Người bán hàng rong biết cũng không giấu diếm,

cười nói, “Theo tôi thấy, hai người vẫn nên đến tiệm may hỏi một chút

đi, trong tiệm cũng có mua quần áo, chưởng quầy là một bà thím, người

cũng tốt tính, tuy chắc cũng không trả được nhiều tiền nhưng so với hiệu cầm đồ thì vẫn cao hơn một chút.”

“Vâng, được rồi, thật sự rất cảm ơn đại

ca, chúng tôi đi đây!” Tiểu Ngư lễ phép nói cảm ơn, người bán hàng rong

kia cũng vô cùng nhiệt tình chào tiễn nàng, nhưng vẻ mặt tươi cười của

Tiểu Ngư khi quay sang Đinh Triệt thì chẳng còn nữa, chỉ ném lại một câu “Đi thôi” rồi bước về phía trước.

Thấy Tiểu Ngư đối với một người bán hàng

rong thấp hèn cũng khách khí như thế, mà chỉ duy nhất đối với mình thì

không tỏ chút “thân thiện” nào, Đinh Triệt tâm cao khí ngạo thật sự rất

muốn quay đầu bỏ đi, nhưng chân ngừng một chút, rồi vẫn cắn răng theo đi tiếp.

Ai bảo hắn nợ ân huệ của người ta, chờ

sau khi bán được quần áo rồi, trả lại tiền thuyền và tiền ăn uống cho

nhà họ xong, hắn nhất định cả đời cũng không muốn nhìn thấy con nhóc này nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...