Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xì, phô trương như vậy, còn tưởng là quan to quý hiển gì đâu, hóa ra chỉ là một đứa nhóc bình thường tầm tuổi nàng.

Nàng vốn cực kỳ yêu thích tiểu chính thái, ngày thường thấy thường

nhịn không được mà tiến lên đùa giỡn một chút thỏa mãn tinh thần trạch

nữ, hiện giờ thấy ngay trước mắt một nhân vật lý tưởng như vậy, Phạm

Tiểu Ngư cơ hồ phản xạ có điều kiện nghĩ muốn trêu chọc, may mắn cái

miệng nhỏ nhắn mới nhếch lên liền đúng lúc nhớ tới hiện giờ không phải

là thế kỷ hai mươi một có thể dễ dàng tùy tiện đùa giỡn tiểu chính thái

vô tội, mà là xã hội phong kiến cấp bậc rõ ràng, vội ngậm miệng nhỏ lại.

Mới chỉ là một tiểu hài tử mà đã có nhiều người bảo hộ như vậy, có

thể thấy tiểu chính thái xinh đẹp này lai lịch nhất định không nhỏ, chỉ

sợ không nói đến sờ đầu hắn một chút, vuốt cái mặt nhỏ nhắn của hắn một

chút, mà nếu có cả gan dám tiến đến gần, phỏng chừng đám thị vệ cao lớn

này sẽ xem nàng như gà con mà ném bay luôn.

Ai, ngay cả tiểu hài tử còn chưa lớn thành mỹ nam mà chỉ có thể đứng

xa nhìn không thể làm gì được, có thể thấy cổ đại thật sự là khuyết

thiếu niềm vui a!

Phạm Tiểu Ngư thập phần tiếc nuối nhìn tiểu chính thái tôn quý kia

giơ chân bước xuống xe ngựa. Tiểu chính thái này thoạt nhìn tuy rằng có

thể đạt đến cấp độ tú sắc khả cơm, bất quá tiểu Bạch Thái nhà nàng cũng

không kém cỏi, cứ nhìn anh em sinh đôi tốt gien kia thì biết, chỉ cần

Đông Đông được ăn uống dinh dưỡng đầy đủ lại, thay đổi y phục mới cũng

tuyệt đối là một tiểu soái a!

“Ê! Đồ mắt gian tà kia, nhìn cái gì vậy?” Tiểu chính thái xuống xe,

đang dợm bước chân lên bậc cửa đột nhiên nghiêng đầu hung tợn trừng mắt

nhìn về phía này một cái, giọng nói mặc dù đang tức giận nhưng thanh âm

cũng có thể đánh giá là tương đối êm tai dễ nghe.

Phạm Tiểu Ngư theo bản năng ngoảnh đầu quay về phía sau nhìn, còn

tưởng rằng còn có người so với nàng tà ác hơn nhìn tiểu chính thái đến

mức xấu xa chú mục, lại phát hiện phía sau không có một người, càng

không có ai “mắt gian tà”.

Tiểu chính thái kia thấy Phạm Tiểu Ngư chẳng những không để ý đến,

ngược lại còn quay đầu vẻ tìm kiếm, bày ra bộ dáng mê mê tỉnh tỉnh, càng tức giận hơn dậm dậm chân, dùng thanh âm còn non nớt cả giận nói: “Con

nhóc, nói ngươi đó!”

“Nói ta?” Phạm Tiểu Ngư lúc này mới phản ứng lại, bất khả tư nghị

ngạc nhiên chỉ vào mũi mình hỏi, lại nhìn tiểu chính thái ánh mắt sáng

trong suốt, không phải là đang nhìn chằm chằm mình sao? Không thể nào.

“Ngươi nói ai là con nhóc ở đây?”

Phạm Tiểu Ngư vốn sau khi xuyên qua vẫn cực kỳ buồn bực bộ dạng chính mình, khuôn mặt nhỏ nhất thời trầm xuống, thích thú thưởng thức mới rồi trong nháy mắt biến mất vô tung vô ảnh. Đồ nhóc con chết tiệt, mới rồi

còn khen hắn lớn lên xinh đẹp, không ngờ lại vô lễ như vậy, cư nhiên còn nói nàng là con nhóc mắt gian tà? Quả thực buồn cười.

“Chính là nói ngươi!” Tiểu chính thái cao ngạo hất cằm lên, còn vươn

cánh tay trắng nõn chỉ vào mái tóc cột đuôi ngựa tùy tiện của Tiểu Ngư,

cười khẩy: “Một đầu tóc vàng như rơm rạ, ánh mắt gian tà đảo loạn phiêu, ngay cả tóc cũng không búi nổi, cũng không đáng để gọi ngươi là nữ hài

tử.”

“Ngươi…” Cư nhiên dùng cả vè đến châm chọc, Phạm Tiểu Ngư tức giận, dĩ nhiên sẽ đáp lại một cách mỉa mai xứng đáng.

Mẹ nó! Nàng sống hơn hai mươi năm cho đến bây giờ đều chỉ có người ta bị nàng bắt nạt, lưu lạc tới Bắc Tống này cư nhiên lại bị một thằng

nhóc con nhân sâm gà trống choai này vênh váo?

“Tiểu Ngư, quên đi, hắn vẫn là một tiểu hài tử.”

Thấy con gái ánh mắt nheo lại nguy hiểm, trong mắt lóe ra tia lửa

giận quen thuộc, Phạm Thông vội làm người hòa giải đúng lúc kéo nàng

lại. Không phải hắn nhát gan mà nhìn đối phương tư thế kia nhất định là

con nhà quan lại, cái gọi là dân không đấu lại quan, đây là quy củ đã

quen thuộc bấy lâu, huống chi bất quá chỉ là tiểu hài tử thuận miệng nói bậy lung tung mà thôi, không cần thiết phải so đo.

Phạm Tiểu Ngư ngẩn ra, đúng vậy, tên hỗn láo này bất quá chỉ là một

thằng nhóc mà thôi, nàng làm sao lại có thể cũng một thằng nhóc giận dỗi được nhỉ? Thật sự đáng xấu hổ.

“Ngươi cái gì? Sao lại không nói nữa?” Tiểu chính thái rất có khí thế nhìn nàng, hai ánh mắt xinh đẹp tỏa sáng giống như hắc thạch bảo, lại

cố tình lóe ra quang mang tiểu nhân đắc chí, hơn nữa vẫn là hư hỏng theo tiêu chuẩn.

Không hứng thú! Còn tưởng rằng trên trời rơi xuống một tiểu Phan An,

không ngờ lại là tiểu bá vương không được dạy dỗ, thật sự phá hỏng bộ

dáng xinh đẹp kia. Phạm Tiểu Ngư trong lòng tà ác nghĩ, cũng không muốn

để ý đến hắn nữa, ánh mắt chuyển hướng ngầm vứt cho một cái nhìn xem

thường, kéo áo Phạm Thông nói: “Cha, chúng ta đi thôi!”

Đại nhân có đại lượng, nàng còn không rảnh đến mức phải đi so đo với

một tên tiểu quỷ, vẫn là nhịn một chút, chờ tiểu quỷ vào cửa rồi trở về

tìm ông chủ tửu lâu nói chuyện chính sự.

“Ê, đứng lại!” Tiểu chính thái kia cũng không biết định làm gì, có

điều thật sự chán ghét cái nhìn “thưởng thức” vừa rồi của Phạm Tiểu Ngư, cư nhiên không buông tha vung tay một cái, lập tức bốn thị vệ chạy rầm

rập đến vây quanh hai cha con. “Ngươi nói rõ ra cho ta, ngươi vừa rồi

muốn nói ta cái gì?”

“Công tử, bôn ba một đường, cậu nhất định mệt mỏi rồi, chúng ta vẫn

là sớm vào nghỉ ngơi một chút đi, cậu là thân phận thiên kim, không đáng để so đo cùng với một tiểu nha đầu nông thôn.” Cô gái có hai búi tóc

kia thấy hắn nói vậy, vội nhẹ nhàng mà kéo tay tiểu chính thái một chút, nghĩ muốn đem hắn lừa vào trong khách điếm, ánh mắt khẽ liếc Phạm Tiểu

Ngư một cái.

“Đúng đúng, công tử gia, nó chỉ là một tiểu nha đầu thôn dã, không

đáng để cậu tức giận!” Trương Đức Tuyên thật vất vả mới chớp được thời

cơ, vội cười cười nịnh nọt vuốt mông ngựa.

“Không được, nó không nói rõ ta sẽ không bỏ qua!” Tiểu chính thái tay lại nắm lại, mười phần không được tự nhiên.

“Tôi muốn nói, vị tiểu công tử này, cậu thật đẹp….” Phạm Tiểu Ngư cố

nuốt chữ “mặt” đằng sau, cười khanh khách nói: “Chúng tôi là nông dân,

cho đến bây giờ cũng chưa từng gặp qua người nào tuấn như cậu cả!”

Hừ, ngươi muốn gây chuyện sao? Đừng hòng ta cho ngươi như ý, đấu võ

mồm với một thằng nhóc con vô giáo dục, mất mặt ta quá! Nguyền rủa ngươi cứ giữ lấy bộ dáng mỹ nhân lưu manh này đi, tương lai lớn lên nhất định là gay.

“Hừ, vô nghĩa, bản công tử đương nhiên là tuấn.” Tiểu chính thái

nghẹn lời một chút, cảm thấy rõ ràng điều Phạm Tiểu Ngư muốn nói tuyệt

đối không phải là cái gì tốt đẹp, nhưng không tìm ra được gì để phản bác đành nặng nề hừ mũi.

“Công tử, vừa rồi không phải cậu đói bụng sao? Chúng ta đi hỏi chủ

quán có gì ăn ngon, đừng để chuyện này ảnh hưởng đến đồ ăn ngon, cậu nói phải không?”

Cô gái thoạt nhìn mới chỉ mười ba mười bốn tuổi nhưng nói ra toàn

những câu ôn nhu săn sóc, thần thái bên trong cũng toát ra một loại

hương vị tài trí hơn người, khiến cho Tiểu Ngư chợt nhớ đến kiểu người

Đại nha hoàn trước kia đã từng xem trong phim.

“Hừ!” Tiểu chính thái trừng mắt nhìn Tiểu Ngư đang trưng ra bộ mặt

giả vờ thành thật, rồi sau đó mới trong vòng vây của mọi người ưỡn ngực

thẳng tắp bước vào trong. Đám thị vệ thấy chủ nhân dừng tay cũng không

làm gì khó xử hai cha con, chỉ kêu bọn họ đi xa một chút, không cần làm

cho công tử nhìn thấy lại tức giận.

“Tiểu tử thối, thật hỗn láo, có cơ hội nhất định phải chà đạp chết cái mặt kiêu ngạo của nó!”

Mọi người đi vào, Tiểu Ngư trong lòng tức giận nhịn không được nói

thầm một câu, tưởng tượng đến thằng nhóc lớn tiếng ra vẻ ta đây lắm

tiền, lại không khỏi bật cười. Quên đi, nó được nuông chiều nên sinh hư, cũng chỉ là một thằng nhóc thôi, làm gì mà mình phải mang thù với nó!

Không phải mình mới làm trẻ con nửa tháng mà tâm trí đã phản lão hoàn

đồng đấy chứ!

“Con gái bảo bối, đừng tức giận, con nói xem, hiện giờ Trương chưởng

quầy đã đi vào, chúng ta làm gì bây giờ?” Phạm Thông xoa đầu con gái một chút, cũng không đem mấy lời trẻ con ban nãy để trong lòng, xem tình

cảnh này, Trương Đức Tuyên nhất thời không có thời gian cùng bọn họ tính toán tổn thất, chẳng lẽ hai người cứ đứng ngoài chờ hay sao?

Tiểu Ngư thuận tay sắp xếp lại móng vuốt Phạm Thông, giương mắt nhìn

lầu hai đang nhộn nhịp, nói: “Đương nhiên là phải vào, chúng ta đến sửa

bàn, cũng không phải đến chờ không.”

Hừ, chẳng lẽ nàng lại vì đối phương uy hiếp vài câu mà đã khiếp đảm

trốn tránh hay sao? Thế giới này còn có một loại cửa gọi là cửa sau. Hơn nữa, bình thường điều tra từ phía sau mới càng dễ dàng có thể tiếp cận

sự thật.

…..

Một lúc sau, trong nhà kho chứa củi.

Phạm Tiểu Ngư cười tủm tỉm chỉ vào mấy vật thể trước mắt: hai cái bàn gãy chân cùng bảy cái ghế, ngọt ngào hỏi: “Tương gia ca ca, bàn ghế

thúc thúc ta và bọn họ đập gãy đều ở đây hết phải không?”

“Đúng vậy, đúng vậy, đều ở đây, buổi chiều nay là ta tự mình mang tới phòng củi mà.” Từ khi vào nơi này làm công vẫn luôn bị chủ hét sai bảo, có lúc còn bị đánh mắng, tiểu nhị làm sao có thể chống lại sự ngọt ngào của tiểu cô nương thanh lệ đáng yêu, mỗi lúc đều gọi mình là Tương gia

ca ca thật ngọt, càng không biết ông chủ mình nguyên là muốn mượn cơ hội lừa bịp tống tiền người ta, lập tức biết gì đều khai tuột hết.

“Tương gia ca ca thật vất vả a!” Phạm Tiểu Ngư lộ ra vẻ đồng tình,

lại tò mò hỏi: “Không phải tất cả bát đũa bàn ghế bị hỏng đều là Tương

gia ca ca thu dọn đấy chứ ạ?”

“Đúng vậy, đều là ta thu dọn!” Tương tiểu nhị căm giận nói, việc này

không nên bắt hắn một người phải làm hết a, chỉ là vừa lúc Trương Đức

Tuyên dẫn theo mấy tiểu nhị khác đi đến nhà Tiểu Ngư, trong quán người

làm còn lại ít, việc lập tức dồn lên vai hắn.

“Vậy Tương gia ca ca có thể mang ta đi xem bát đĩa vỡ không? Đại thúc nói muốn chúng ta kiểm kê rõ ràng rồi bồi thường a!” Phạm Tiểu Ngư thập phần lễ phép nói.

“Ngay ở góc sân chứ đâu, ta còn định vứt bỏ ra ngoài, nhưng vợ chưởng quầy nói những mảnh vỡ vừa lúc có thể dùng để cắm lên tường chống trộm, ta đang vội còn chưa kịp làm, chính ngươi đến xem đi! Ta còn nhiều việc lắm!” Tương tiểu nhị tuy rằng luyến tiếc Phạm Tiểu Ngư ngọt miệng,

nhưng lại nhớ đến mặt Trương Đức Tuyên khi nổi giận, vội chỉ cho Tiểu

Ngư xong liền chạy đi làm việc.

“Bảo bối, con thật lợi hại!” Nhìn đống chén bát vỡ giá nhiều lắm cũng chỉ hai ba mươi văn, Phạm Thông nhịn không được mừng rỡ nói, hắn cứ

nghĩ Tiểu Ngư muốn hắn đến sửa đồ mà thôi, không ngờ nàng đã sớm đoán

trước Trương Đức Tuyên có thể nói dối phóng đại tổn thất.

“Đương nhiên rôi!”

Nhìn Phạm Thông ngốc nghếch, Tiểu Ngư nhịn không được hừ một tiếng,

nàng dám cá, nếu nàng không đi cùng Phạm Thông chắc chắn sẽ bị Trương

Đức Tuyên lừa mà chịu nhận tất cả hình phạt bồi thường. Nói đúng ra, hôm nay cũng coi như chịu sự giúp đỡ của tiểu chính thái kia ít nhiều, làm

cho Trương Đức Tuyên không rảnh mà đến bày trò gian lận với hai người

được. Xét điểm phân lượng này, nàng không thèm so đo với nhóc con kia

nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...