Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Được, chúng ta về nhà.”

Phạm Thông quay đầu cười cười nhìn Phạm Tiểu Ngư, rồi ôm vai nàng đi về phía trước.

Hắn bình thường tuy hay can thiệp chuyện bất bình, không nhịn được

khi kẻ yếu bị khi dễ, thật ra trong lòng rất khoan dung độ lượng, đôi

khi người ta coi thường hắn quá thành thật, tuy trong lòng biết rõ nhưng trên mặt lại chỉ cười hiền lành bỏ qua, không để tâm. Lúc này, nếu

không phải đối phương muốn đụng đến con gái, hắn sẽ không ra tay, hiện

giờ Tiểu Ngư đã không quan tâm, hắn đương nhiên càng không đi chấp nhặt

một đứa trẻ con.

Chỉ tiếc cha con Phạm Tiểu Ngư đã muốn bỏ qua, đối phương lại không nguyện ý.

“Công tử nhà ta chưa nói cho các ngươi đi, các ngươi không được phép đi!”

Hộ vệ vừa bị Phạm Thông cản lại ban nãy tiến lên quát, hắn tuổi còn

trẻ, trong mắt lộ ra vẻ hiếu chiến không khác gì Phạm Thông, có lẽ hiện

giờ trong lòng hắn, việc dốc sức cho chủ tử đã xếp hàng hai, cảm giác

gặp được kỳ phùng địch thủ phải giao đấu quyền cước, so tài cao thấp mới là điều hắn muốn nhất.

Phạm Đại lập tức khinh thường buông một tiếng cười nhạo.

“Nhị thúc!” Phạm Tiểu Ngư cảnh cáo đồng thời trừng mắt nhìn hắn, đôi mày nhỏ hơi nhíu lại, đã có quyết định, bảo Phạm Thông cúi thắt lưng,

ghé sát tai hắn thấp giọng nói: “Cha, ôm con chạy thoát ra, nếu mấy kẻ

này còn đuổi theo, đợi ra ngoài trấn chỗ không người sẽ cho hắn một bài

học.”

Nàng nhìn không vừa mắt hành động của đối phương là một chuyện, không có nghĩa là có thể hành động theo cảm tính.

Hai huynh đệ võ công tuy cao, không nói đến bốn người này, cho dù

tiểu chính thái có sai tất cả những người bên cạnh xuống thì cũng không

dễ mà thắng nổi hai huynh đệ song sinh, vấn đề là, hiện giờ không phải

thời loạn lạc mà có thể làm loạn, lại càng không giống thế giới giang hồ của tiểu thuyết võ hiệp dù giết người cũng không ai quản, đánh người là phạm pháp. Huống chỉ ở xã hội phong kiến mà nói đến những thứ như công

bằng dân chủ lại càng nực cười, cái gọi là quan lại bao che cho nhau,

lấy thân phận dân chúng tầm thường như bọn họ, không cần nói nhiều, quan phủ nhất định thiên vị cho tiểu chính thái, những người dân chứng kiến

trên đường cũng không chắc có thể làm chứng rằng bọn họ là tự vệ mới

đánh trả, huống chi hiện giờ lại ở ngay trước cửa tửu lâu của Trương

gia, Trương Đức Tuyên kia hôm qua bị nàng thừa cơ vơ vét, nhất định ghi

hận trong lòng, không chừng có thể lật lọng vu tội, cho nên, nàng vẫn là lui mấy bước, nếu đối phương không thức thời, tìm một nơi không người

dạy dỗ một chút cũng không muộn.

Đương nhiên, nếu không đuổi theo, chuyện này coi như bỏ qua, dù sao

bọn họ chỉ đi ngang qua, coi như bị chó dữ sủa sau lưng hai tiếng là

được.

“Ê, các ngươi thì thầm cái gì?” Tiểu chính thái trên lầu hiển nhiên là một chủ nhân thiếu kiên nhẫn.

“Phạm lão đại, là ngươi không đúng rồi, tiểu công tử người ta chẳng

qua chỉ tò mò nên mới muốn xem cháu gái đang ôm cái gì, cũng không phải

cướp đoạt, nhìn một cái cũng không thiếu mất con gái ngươi một miếng

thịt, ngươi là người được phụ lão hương thân mười dặm quanh đây tôn xưng là đại hiệp, sao hôm nay lại keo kiệt thế, chẳng lẽ ngươi bất mãn gì

với tiểu công tử sao?”

Phạm Đại đang gật gật đầu, tính ôm Tiểu Ngư bắt đầu chạy, Trương Đức

Tuyên đột nhiên từ tửu lâu đi ra, mặt đầy chính nghĩa, miệng đầy nghiêm

trang, còn thuận tiện châm ngòi.

Khốn kiếp! Phạm Tiểu Ngư nghe vậy trong lòng thầm mắng một câu, biết

là gian thương Trương Đức Tuyên sẽ không bỏ qua cơ hội mượn dao giết

người tốt thế này mà, quả nhiên đã muốn trả thù.

Phạm Thông sửng sốt, mở miệng định phản bác, lại cảm thấy hình như

mình đúng là không có lý, Phạm Đại đứng bên cạnh nhìn thấy Trương Đức

Tuyên, nghĩ đến nợ nần còn chưa xong theo bản năng muốn giấu những thứ

cầm trong tay giấu ra sau, miễn cho Trương Đức Tuyên đòi gán nợ, tâm

trạng “hiếu chiến” mới dâng trào bất giác đã bị đè bẹp.

“Nhìn một cái đương nhiên không thiếu mất miếng thịt nào.” Lão tử

không giỏi cãi, không có nghĩa con gái là nàng dễ nói chuyện, Phạm Thông còn đang sững sờ, Phạm Tiểu Ngư đã tựa tiếu phi tiếu nhìn Trương Đức

Tuyên, “Bất quá cũng phải xem là cho người nào nhìn! Nếu có người hiểu

được rằng khi nói chuyện thêm vào một chữ “thỉnh” thôi, không chỉ là

liếc mắt một cái, ngay cả hai mắt ba mắt nhìn một lúc lâu cũng không

sao. Ngay cả lễ phép cơ bản nhất cũng không hiểu, thứ của nhà ta, dựa

vào cái gì đem cho người ngoài xem? Đại thúc, nếu mọi người muốn nhìn

tượng phật bằng vàng của nhà ông, ông chẳng lẽ cũng thoải mái lấy ra cho mọi người nhìn hay sao?”

“Đây….đây căn bản là hai việc khác nhau, hiện giờ tiểu công tử muốn

xem là hai con cáo ranh con nhà ngươi mà thôi, cũng chẳng phải là thứ

quý hiếm gì.” Trương Đức Tuyên thôi cười giả dối, nói, “Đinh tiểu công

tử là người tôn quý, có địa vị cao như vậy chịu nói chuyện với tiểu nha

đầu thấp kém như ngươi đã đủ khách khí, ngươi không cần mặt mũi nữa phải không?”

Hắn miệng nói là con cáo ranh con nhà ngươi, nhưng giọng rõ ràng muốn chế giễu Phạm Tiểu Ngư và Phạm Bạch Thái cũng là hai con cáo ranh con,

khiến cho Phạm Tiểu Ngư lòng càng thêm phản cảm.

“Mặt mũi?” Phạm Tiểu Ngư khó hiểu chớp mắt rồi nghi hoặc mở to mắt

hỏi Phạm Thông, “Cha, chẳng lẽ mặt con bị mất sao? Đại thúc tại sao lại

cho con mặt mũi được?

Phạm Thông buồn cười xoa đầu nàng, nói:

“Mặt con không mất, vẫn ở trên đầu đấy thôi.”

Phạm Tiểu Ngư nghiêm trang gật đầu, lại quay đầu nói với Trương Đức

Tuyên sắc mặt đã muốn rớt xuống: “Đại thúc, ông không cần cho tôi mặt

đâu, mặt tôi không có bị rơi.”

“Ta nói là Đinh công tử cho ngươi mặt mũi, ngươi đừng có có rượu mời

không uống lại thích uống rượu phạt.” Trương Đức Tuyên nhất thời bực

mình, nếu không phải tối qua mới thấy Phạm Tiểu Ngư mồm miệng lanh lẹ,

hắn có lẽ nghĩ rằng Phạm Tiểu Ngư vẫn là con bé ngốc như trước, nhưng

hiện giờ “con bé ngốc” này lại muốn đem hắn thành đồ ngốc.

“Cha, con không hiểu, đại thúc mời chúng ta uống rượu lúc nào vậy?

Người lớn mới có thể uống rượu, con là trẻ con, trẻ con chẳng lẽ cũng

uống rượu được ạ?” Phạm Tiểu Ngư mặt càng thêm ngây thơ, trong lòng lại

buồn cười muốn chết, đột nhiên phát hiện làm trẻ con thật ra cũng không

tồi, nếu đổi thành tuổi kiếp trước của nàng, chỉ sợ lời này vừa nói ra,

da gà cũng muốn rơi đầy đất.

Thấy Phạm Tiểu Ngư nói đông nói tây chuyện nọ xọ chuyện kia, khiến

mình đang tìm cách giáo huấn Phạm gia tiện thể lấy lòng tiểu chính thái

mà giống như đấm phải bông, không chút ảnh hưởng, lại nhìn hàng xóm láng giềng bên cạnh cũng vài người đang không nhịn được cười trộm, Trương

Đức Tuyên tức giận đến nỗi mặt hết xanh lại chuyển sang hồng, cố gắng

đem câu cãi thứ ba nuốt xuống, chĩa mũi nhọn về phía Phạm Thông, hừ nói: “Một tiểu nha đầu lừa đảo, không thể nói chuyện đạo lý với ngươi được,

Phạm lão đại, ta nể tình ngươi thường ngày có danh tiếng tốt, hảo tâm

giúp ngươi hòa giải miễn cho tổn thương hòa khí với tiểu công tử, ngươi

đã không hiểu được, vậy thì tự đi mà xử lý.”

Nói xong, lùi lại hai bước, bộ dáng hưng phấn khi người gặp họa nhìn đám hộ vệ của tiểu chính thái đang áp sát tiến đến.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hảo Nữ 18 (Hảo Nữ Thập Bát Giá)
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...