Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Câu trả lời của anh? Anh không chia tay phải không. Vì sao lại không? Hôm qua anh biết chuyện em không phải là con nuôi rồi đúng không?”

“Đêm qua anh biết chuyện này.”

Nhất thời m.á.u Quan Hề xông thẳng lên não, tim cô chợt đau nhói, cô hung hăng đáp trả: “Thế có phải anh thấy em không phải con nuôi nữa nếu chia tay anh sẽ thiệt nên mới nói những lời như vậy phải không!”

Giang Tùy Châu sững sờ: “Trước khi gặp em anh chưa hề biết, lúc sau Chu Hạo mới nói cho anh nghe.”

“…. Hả?”

Biết trước hay biết sau là ranh giới vô cùng quan trọng, Giang Tùy Châu hiểu ý của Quan Hề, tim anh hơi nhói lên: “Quả thực về sau anh mới biết, nên lúc đó anh nói không chia tay, không phải vì anh còn toan tính hay suy nghĩ khác, mà chỉ vì anh không muốn chia tay em.”

Quan Hề nhìn chằm chằm anh vài giây, bàng hoàng đáp: “Anh thấy lời này đáng tin không…”

Giang Tùy Châu hơi ngẩng đầu, dường như anh suy nghĩ một lúc, quan hệ của hai người vì duyên cớ gì mà bắt đầu cả hai đều rõ, nên hôm nay cô nghi ngờ anh cũng có thể hiểu, vì ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy hoang mang.

Chỉ là…

“Anh nói thật lòng.”

Quan Hề khẽ bĩu môi, lầm bầm: “Thế tối qua cái gì anh cũng không biết, anh chỉ biết em bỏ nhà ra đi rồi mà vẫn không chịu chia tay em, anh nhìn trúng cái gì ở em hả?”

Giang Tùy Châu im lặng nhìn cô một hồi, nhìn trúng cái gì?

“Nhìn trúng con người em.”

“…?”

“Cũng nhìn trúng trái tim em.” Giang Tùy Châu thở dài một hơi, “Nhiêu đây vẫn không đủ sao Quan Hề.”

Đồng tử của Quan Hề trừng lớn, mạch suy nghĩ của cô bị câu nói này của anh đá bay đến tận chín tầng mây cao. Gió lớn thổi qua khiến những suy nghĩ này lung lay sắp đổ, khiến người ta cảm giác được sự mạo hiểm kích thích nhưng đầy cám dỗ chí mạng.

Cô nhìn thẳng mắt anh một lúc, không tìm được lời thích hợp.

Cảm giác Giang Tùy Châu mang lại cho người khác là vừa xa cách lại mê người, trên người anh có một khí chất đặc thù, thanh cao lạnh nhạt, dễ khiến người khác muốn tiếp xúc gần hơn nhưng lại chẳng dám. Con người anh nhiều lúc lại bình tĩnh đến đáng sợ, sự việc có phức tạp đến mấy cũng bị anh bóc tách rành mạch để phân tích. Anh hành sự lại quyết tuyệt, trên chốn thương trường anh lừa tôi gạt cũng chẳng thể làm khó được anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-100.html.]

Cô vẫn luôn thấu hiểu anh, nên bây giờ trong lòng mới kiêng dè như vậy.

Trước giờ cô không để ý, cũng không biết từ lúc nào mà cô bắt đầu trở nên sợ sệt, cô sợ anh sẽ áp dụng những biện pháp phân tích đó lên người cô.

“Anh không điên đó chứ?”

Hai người đứng rất gần, dường như anh chỉ cần hơi cúi đầu xuống là có thể hôn lên môi cô. Cô vừa nói chuyện làm hơi thở của hai người như vương vấn quất quýt vào nhau.

Giang Tùy Châu nghiêm túc, từng câu từng chữ của anh như mang theo vẻ áp bức tuyệt đối: “Lời của anh thiếu độ tin tưởng đến vậy sao.”

Quan Hề nghiêng đầu đi, muốn thoát khỏi vòng tay của anh.

Thiếu tin tưởng sao… Phải đấy, mấy ngày trước anh vẫn còn nói cái gì mà “Bây giờ địa vị và những lợi ích em đạt được đều có liên hệ chặt chẽ với anh”, thế giới hoàn hảo của Giang Tùy Châu sao có thể đột nhiên chứa chấp một sự không hoàn hảo chứ.

Thấy cô im lặng, Giang Tùy Châu hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh dần lạnh lẽo: “Nếu em không tin anh, nhất quyết đòi chia tay cũng được thôi. Nhưng em đến nhà anh ở, đừng ở chỗ của Lãng Ninh Y mà biến thành dáng vẻ người không ra người ma không ra ma thế này.”

Hử?

Quan Hề quay phắt lại nhìn anh, không thể tin nổi: “Chia tay rồi còn đến nhà anh ở, em không bị điên.”

Giang Tùy Châu vẫn trấn tĩnh: “Phòng ngủ chính cho em, anh ngủ trong phòng cho khách.”

Ý cô đâu phải cái này?!

Đầu óc Quan Hề bị anh giày vò một phen đã nhão như đống bùn: “Em không đi! Bây giờ em chỉ muốn ở một mình, em chỉ ở nhà của Lãng Ninh Y, em không muốn để ý mấy cái thứ linh tinh nọ kia nữa!”

Giang Tùy Châu nghĩ ngợi một hồi cũng không ngăn cản cô nữa. Anh biết bây giờ cô cần thời gian để bình tĩnh lại.

“Vậy em uống ít thôi.”

“… Em không phải ma men, làm gì có chuyện ngày nào cũng lôi rượu ra uống.”

Giang Tùy Châu: “Được, vậy anh để cho em thời gian bình tĩnh suy nghĩ lại, suy nghĩ thật thấu đáo.”

“…”

Giang Tùy Châu vẫn đứng im, anh nói: “Nhưng đến lúc em suy nghĩ thấu đáo rồi phải quay về với anh.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...