Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 78

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quan Hề không bị thương nặng như Giang Tùy Châu, cơn sốt lui đi là sức sống lại tràn về, cả người hoạt bát năng động. Nhưng để phòng bất trắc, bác sĩ nói cô cần ở bệnh viện thêm một ngày để theo dõi.

Chuyện cô bị bắt cóc được giữ bí mật tuyệt đối, cũng chỉ có vài người bạn thân thiết cùng vài thành viên trong gia đình biết đến, nên hôm nay lúc thấy Dương Minh Trí vào thăm, cô hơi ngạc nhiên.

“Chú Dương ạ, sao chú cũng biết cháu ở đây.” Quan Hề hỏi.

Dương Minh Trí ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường cô: “Sao nào, nếu chú không truy hỏi phía bố cháu thì cháu định giấu nhẹm chuyện này đi đúng không?”

Quan Hề: “Cũng không phải chuyện nghiêm trọng gì.”

Dương Minh Trí không đồng ý: “Chuyện này mà nhỏ hả? Cái mạng của cháu suýt thì mất rồi đấy, nhỏ gì nữa?”

Quan Hề cười nhạt: “Bây giờ cháu khỏe rồi, chú đừng lo.”

Dương Minh Trí nhíu mày: “Nghe nói sau khi tên Phương Chí Hoành kia bị bắt vào đồn cảnh sát thì sống c.h.ế.t không chịu mở miệng, hắn ta không thừa nhận có người đứng sau sai khiến, chỉ lặp đi lặp lại mình tự lên chủ ý.”

Quan Hề: “Cháu cũng tin anh ta tự nghĩ ra việc này.”

Dương Minh Trí: “Cháu có biết từ nhỏ anh ta đã quen thân với Quan Oánh, nhà còn ở ngay đối diện với nhà của Quan Oánh không?”

“Cháu biết bọn họ quen nhau.”

“Vậy sao cháu còn…”

“Chú Dương, cháu không phải người hiền lành lương thiện gì, nhưng quả thật nếu có người đứng sau Phương Chí Hoành chắc chắn anh ta sẽ không hành động thiếu tổ chức như vậy. Hơn nữa Quan Oánh cũng không đến nỗi ngốc, quan hệ của bọn họ chỉ cần điều tra chút là ra ngay, chú nghĩ chị ta muốn hại cháu sẽ nhờ Phương Chí Hoành làm sao?”

Quan Hề lại nhớ về dáng vẻ ngốc nghếch của Phương Chí Hoành hôm trước, chỉ cảm thấy anh ta là kiểu người tứ chi phát triển.

“Không cần biết ngọn nguồn ra sao, chí ít cũng dính dáng đến Quan Oánh.”

“Cái này thì đúng thật.”

“Vậy bình thường cháu cũng phải chú ý hơn.”

“Vâng, cháu biết rồi.”

Dương Minh Trí cũng biết Quan Hề biết cách xoay sở, nhưng ông vẫn lo lắng cho cô, sau khi lải nhải một hồi căn dặn đủ thứ ông mới ra về.

Vừa ra khỏi phòng bệnh ông liền gặp Quan Hưng Hào trên hành lang, trong tay ông ấy còn xách theo cặp lồng mang thức ăn đến cho con gái bảo bối.

“Hề Hề chưa ngủ hả?” Quan Hưng Hào đi đến bên ông hỏi câu.

Sắc mặt Dương Minh Trí hơi kém: “Chưa.”

“Ừ, tôi mang cơm cho con bé.”

“Đến bao giờ ông mới định nói cho con bé.” Lúc hai người đi ngang qua nhau, đột nhiên Dương Minh Trí hỏi.

Bước chân của Quan Hưng Hào khựng lại.

Dương Minh Trí quay đầu lại: “Ông xem sự tình đã phát triển đến bậc này rồi?”

Một người đứng ở vị thế cao đã lâu, gặp chuyện gì cũng không biến sắc như Quan Hưng Hào đến giờ phút này mặt mũi cũng bắt đầu trắng bệch: “Về sau nhất định tôi sẽ bảo vệ con bé thật tốt.”

Dương Minh Trí: “Ông chắc chắn có thể bảo vệ tốt con bé không, tôi biết Quan Oánh là con gái ông, ông nợ nó nhiều năm, nhưng Hề Hề…”

“Tôi bảo vệ con bé chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho nó! Không cần biết ra sao nhưng Hề Hề vĩnh viễn là con gái bảo bối của tôi!”

“Nhưng con bé không hề biết gì, điều này không công bằng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-78.html.]

Bàn tay xách đồ ăn của Quan Hưng Hào run run: “Thế ông thấy nếu tôi nói với Hề Hề rồi con bé sẽ phản ứng ra sao.”

Dương Minh Trí nhìn ông bạn chí cốt của mình, ông tức giận nhưng cũng hiểu cảm giác “Không biết lựa chọn làm sao mới đúng”. Qua lúc lâu ông đành thở dài: “Nếu sau này tôi mà biết Hề Hề phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa tôi sẽ nói hết chân tướng cho con bé.”

**

Nằm mãi trên giường cũng không phải là việc dễ chịu gì, Quan Hề cảm thấy mình đã đỡ hơn rồi nhưng vẫn phải nằm trong bệnh viện hết ăn rồi ngủ, cuộc sống nhàm chán vô vị như hồi trung học vẫn còn đợi trống trường báo hiệu tan học.

“Ăn hoa quả không.” Quan Hề dạo một vòng quanh phòng bệnh rồi ngồi xuống ghế dựa, tự gọt táo ăn.

Cô chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, dù sao Giang Tùy Châu cũng không thích ăn hoa quả. Ai ngờ được hôm nay người đang nằm trên giường bệnh kia lại gật đầu: “Có.”

Quan Hề giật mình: “Ăn thật ấy hả?”

Giang Tùy Châu: “Ý em là em chỉ hỏi cho có lệ thôi?”

“Nào có.” Quan Hề cười giả lả, “Em hỏi thật mà.”

Cô gọt từng lớp vỏ táo, gọt xong cả quả liền đưa cho Giang Tùy Châu: “Ăn đi.”

Giang Tùy Châu không động: “Phiền em cắt nhỏ thành miếng cho anh, cảm ơn.”

Quan Hề: “…”

Suy nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu Quan Hề là “Không ăn thì thôi”, nhưng cô miễn cưỡng nhìn Giang Tùy Châu mặc đồng phục bệnh nhân nằm trên giường, lại nghĩ tình trạng “tàn phế” này của anh cũng vì cứu cô mà ra.

Nên cô đành hít sâu một hơi, cầm d.a.o lên cắt quả táo đã gọt sạch thành những miếng nhỏ rồi xếp ra đĩa.

“Được rồi, anh ăn đi.”

Giang Tùy Châu ừ một tiếng, há miệng ra.

Quan Hề: “?”

Giang Tùy Châu: “??”

Quan Hề: “Anh làm gì đấy hả?”

Giang Tùy Châu: “Lẽ nào em không định bón cho bệnh nhân.”

Quan Hề chớp mắt hai cái, nhìn anh với vẻ khó tin: “Không phải chứ, tay anh lành lặn thế kia còn cần người khác bón cho làm gì?”

Giang Tùy Châu lạnh nhạt nói: “Lúc Ngụy Tu Dương bón cho em, chẳng phải em ăn rất vui vẻ hay sao?”

“Nhưng lúc đó tay em đang truyền nước.”

“Cả hai tay em đều phải truyền nước?”

Quan Hề: “…”

Ai lại chọc vào đại thiếu gia này đây?

Nếu là bình thường chắc chắn Quan Hề sẽ không chịu nhượng bộ, nhưng lúc này cô không hề có ý định phản bác lại anh. Cô nghĩ đi nghĩ lại liền cầm dĩa chọc vào một miếng táo, chậm rãi đưa đến bên miệng anh: “Được rồi, nể tình dáng vẻ thảm thương giờ này của anh… Nhưng em nói cho anh nghe nè, đây là lần đầu tiên em phải bón cho người khác đấy, anh nên cảm kích em mới phải.”

Khóe miệng Giang Tùy Châu cong lên, há miệng lại gần. Kết quả chỉ thiếu mấy cm nữa, miếng táo ngon lành trước mắt đã rơi vào trong miệng Quan Hề… Ăn phải một miệng không khí.

Giang Tùy Châu sững người, im lặng nhìn cô.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...