Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Suốt từ bấy đến giờ cô đều coi bà như mẹ ruột của mình, cô hiếu kính bà, cô quý mến bà, cô muốn được bà quan tâm. Nhưng hóa ra… những suy nghĩ kia của cô lại nực cười đến nhường nào.

“Nếu những lời chú nói là thật thì mẹ cháu đã mất rồi sao.” Quan Hề hỏi.

Dương Minh Trí: “Việc mẹ cháu mang thai lúc đó không ai hay biết, bà ấy về nước, tự mình sinh con. Nhưng cũng vào thời gian đó, bà ấy phát hiện ra mình có một khối u ác tính. Năm đó bà ấy vẫn chỉ còn là một sinh viên đại học không có người nhà không có bạn bè, trên người lại chẳng có bao nhiêu tiền, bà ấy nhìn cơ thể bệnh tật của mình với đứa con vừa mới sinh không lâu mà tâm tình như tro tàn, đáng lẽ ra… bà ấy định nuôi con thật khỏe mạnh.”

“Sau khi mẹ cháu đặt cháu trước cổng Viện Phúc lợi, chắc sợ cháu sẽ gặp phải gia đình không tốt nên trước lúc ra đi mới nói bí mật này cho chú. Bà ấy không muốn cho bố cháu biết, chỉ xin chú tìm cho cháu một gia đình tử tế.”

Nói đến đây biểu tình của mọi người muôn màu muôn vẻ.

Về sau mọi chuyện diễn ra như thế nào ai cũng đoán được, con gái của Ngụy Chiêu Mai bị người ta bắt mất, lòng đau như cắt. Dù gì đi nữa lúc đó Quan Hưng Hào đã nên duyên vợ chồng với bà nên đành làm tròn bổn phận đưa bà ra nước ngoài trị liệu, sau nữa, ông nghe Dương Minh Trí kể chuyện mới biết đến sự tồn tại của Quan Hề liền đến Viện Phúc lợi Hằng Hải nhận nuôi Quan Hề.

Lúc đó những người biết chuyện nhận nuôi con gái đều chỉ nghĩ là nhận nuôi, nhưng sự thật không phải vậy.

Quan Hưng Hào ôm tâm tình hổ thẹn cùng cực với Thẩm Nguyệt Sam một lòng nuôi dưỡng con gái của hai người.

“Quan Hưng Hào!” Ngụy Chiêu Mai nghe đến đây cũng tức đến phát run, “Ông, ông thế mà dám giấu tôi, giấu diếm tôi bao nhiêu năm trời!”

Quan Hưng Hào: “Tôi mà nói cho bà biết sự thật thì Hề Hề còn vào được nhà chúng ta hay sao… Chiêu Mai, hai chúng ta có lỗi với Nguyệt Sam, bà xem tôi làm sao có thể để đứa con của tôi với bà ấy bơ vơ ngoài kia, làm sao có thể!”

Vốn Ngụy Chiêu Mai đã tức giận đến đỉnh điểm nhưng vừa nghe thấy tên của Thẩm Nguyệt Sam bỗng cổ họng như bị bóp nghẹn. Vốn ban đầu bà với bà ấy là bạn thân của nhau… Nhưng dần dần, hai người lại cùng thích một người đàn ông.

Lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn đó khiến trong lòng bà cực kỳ hổ thẹn, nhưng về sau bà lại dần cảm thấy sung sướng. Bà ta yêu Quan Hưng Hào biết bao nhiêu mới cả gan trái với lương tâm lấy đứa trẻ trong bụng ra làm quân át chủ bài thắng được một người đàn ông.

Có lỗi với Thẩm Nguyệt Sam… Phải, quả thật bà vẫn luôn cảm thấy tội lỗi.

Quan Oánh nhìn phản ứng của Ngụy Chiêu Mai rốt cuộc cũng tin những lời Dương Minh Trí vừa nói.

Giờ phút này, cô ta chỉ thấy những lời lúc trước mình nói với Quan Hề như bê tảng đá tự đập chân mình. Vốn cô ta không đủ tự tin đứng trước mặt Quan Hề, vốn cô ta chỉ dựa vào chút m.á.u mủ ruột rà mà thắng thế được Quan Hề, nhưng bây giờ, bọn họ lại nói với cô rằng Quan Hề là con cháu nhà họ Quan?

Mà Quan Hề chỉ biết bàng hoàng nhìn mọi người trước mặt, trong đầu hỗn loạn một mảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-91.html.]

Cuối cùng cô cũng biết mình là ai, hóa ra cô cũng chảy trong mình dòng m.á.u của nhà họ Quan. Hình như cô nên vui mới phải.

Nhưng lúc này, cô lại không hề cảm thấy vui vẻ, ngược lại, một trận khí lạnh dần dần xâm nhập lục phủ ngũ tạng của cô.

Mẹ ruột của cô bị người mẹ hiện tại tính kế? Bố cô làm mẹ cô tổn thương, là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến một loạt sự tình sau này?

Quan Hề: “Bố, những lời này đều là thật sao…”

“Hề Hề, bố có lỗi với con và mẹ con, nhưng con phải biết rằng bố thương con thật lòng, từ nhỏ đến lớn bố luôn dốc lòng cưng chiều con, cũng luôn mong muốn con có thể bình an hạnh phúc. Chẳng qua không ngờ tới sau khi con biết được chuyện nhận nuôi chuyện này lại bị truyền ra ngoài…. Dạo gần đây con lại vì chuyện mình không phải con gái ruột mà buồn bã, bố cũng đắn đo mãi, bố muốn nói hết sự thật cho con nhưng lại sợ sau khi nói chân tướng cho con con lại hận bố… Lại không nhận bố.” Quan Hưng Hào duỗi tay nắm lấy tay cô.

Quan Hề nhìn ông, vội rụt tay lại.

Ánh mắt Quan Hưng Hào ngập tràn nét đau thương, nhưng ông vẫn kiên định nói với mọi người: “Được rồi, chuyện hôm nay con muốn nói chỉ có thế này. Quan Hề chính là con gái ruột của con, về sau, con bé tất phải có tư cách đứng ở nhà họ Quan này, tất phải có tư cách đứng ở vị trí hiện tại.”

Thôi Minh Châu là người đầu tiên phản ứng lại được sau khi nghe tin tức động trời này, “Tất nhiên, tất nhiên rồi. Trước giờ vẫn như vậy, Hề Hề, hôm nay con ở lại với bà nội đi, về sau chuyển đến sống cùng bà nội luôn.”

“Không cần đâu.” Quan Hề đứng dậy lạnh nhạt nói, “Bà nội, con sống một mình rất tốt.”

“Hề Hề!”

Quan Hề cũng không nán lại nữa, cô xách túi chạy ra ngoài. Quan Hưng Hào cũng biết chắc cô sẽ chạy đi, ông đau khổ ôm lấy đầu.

Mà trước giờ Quan Hồng vốn thiên vị Quan Hề, lúc này biết cô là cháu gái ruột của mình lại càng thiên vị hơn, ông tức giận mắng: “Cái thứ hỗn trướng này, nếu Hề Hề mà không quay lại thì mày không xong với tao!”

……

Quan Hề mở cửa xe, phóng như điên trên đường không có điểm dừng.

Không biết bao lâu sau, tay đã tê rần, cô mới dần bình tĩnh lại, lái xe về nhà riêng.

Nhưng vừa vào trong nhà, nhìn bố trí quanh nhà cô bỗng cảm thấy thế giới của mình như sụp đổ, đây là căn nhà mà Quan Hưng Hào mua cho cô… Cô nhìn những thứ đồ này là lại nhớ đến họ, lại nhớ đến quá trình trưởng thành của mình.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...