Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quan Hề lạnh mặt đáp: “Sau đó anh ấy hỏi mình muốn cái túi xách nào.”

“A ha ha ha...” Tiếng cười của Lãng Ninh Y truyền tới, cười xong liền cảm thấy không lịch sự lắm, lập tức hắng giọng, “Thế, thế còn, cậu đừng trút giận lung tung nha, coi như tích lũy kinh nghiệm.”

“Ai ôm hận chứ, cái này có gì hay mà ôm hận? Mình đang rất tức giận!”

Con người Quan Hề không có điểm gì tốt, chỉ được cái đủ kiên trì. Không làm thì thôi, một khi đã làm phải làm cho trót, nếu đã hạ mục tiêu là làm một bạn gái năm sao rồi, tất nhiên cô phải làm tròn bổn phận của mình.

Hơn nữa, bị “Giang Tùy Châu chọc giận” quan trọng hay là “Tài sản của bố mẹ” quan trọng? Tất nhiên là cái sau rồi!

Lãng Ninh Y: “Cậu nên nghĩ xem anh ấy có sở thích nào khác không, cậu đó, phải bốc thuốc đúng bệnh, đến lúc anh ấy yêu sâu đậm cậu rồi thì sao chia tay cậu được.”

“Sở thích?” Quan Hề nghiêm túc nghĩ ngợi, bình thường Giang Tùy Châu với mình hay làm gì.

Nghĩ nửa ngày trời, trong đầu đột nhiên hiện ra một loạt cảnh tượng.

“..........”

Cái cái này cũng tạm coi là sở thích được không?

Vậy nên cô tắt điện thoại, dập tắt hết nến ở tầng một, lên thẳng phòng ngủ chính.

Giang Tùy Châu vẫn đang tắm rửa trong phòng tắm, Quan Hề biết anh trước nay ở nhà mình tắm rửa không bao giờ khóa cửa, thẳng tay đẩy cửa bước vào.

Trong phòng tắm hơi nước m.ô.n.g lung, Quan Hề nhìn thấy qua lớp cửa kính, người trong đó quay đầu lại, nhưng tầm nhìn của anh lại bị hơi nước dày đặc trong phòng tắm làm cho mù mịt.

Cô bước đến, đẩy cửa kính, đá đôi giày cao gót ở ngoài cửa.

Vòi hoa sen vẫn đang phun nước, Giang Tùy Châu nhìn cô, ánh mắt dần biến đổi.

Ánh mắt Quan Hề quét đi quét lại trên người anh, sâu xa nói: “Dạo này anh đi tập gym à, xem chừng ngon hơn đó.”

Ui, tên này mặc dù làm người không ra gì nhưng dáng người không chê vào đâu được.

Quan Hề cảm khái trong lòng, lại ngước mắt lên nhỏ giọng hỏi: “Có tiện tắm chung không?”

Mắt Giang Tùy Châu tối lại: “Hôm nay em gây sự à.”

“Làm sao? Không tiện à?” Quan Hề thu tay lại, lùi về sau một bước, “Vậy lát em tắm sau.”

Làm tư thế định quay người rời đi, sau đó chưa kịp quay đầu tay cô đã bị Giang Tùy Châu nắm chặt.

Quan Hề đắc ý cười thầm.

Nhiệt độ trong phòng tắm rất cao, hơi nước triền miên, có chút mơ hồ.

Đến nửa chừng cô đột nhiên hỏi: “.... Giang Tùy Châu, ừm... kết hôn không.....”

“Cái gì?” Anh bỗng dừng lại.

“Linh Phàm nói... cuộc sống sau khi kết hôn rất vui.”

“Em muốn có con rồi à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-9.html.]

Quan Hề sững người, lập tức lắc đầu: “Em không muốn.”

Nói xong cô liền hiểu vì sao Giang Tùy Châu lại hỏi như vậy.

Quan Hề khá bài xích chuyện kết hôn, vì cô biết thái độ của trưởng bối hai nhà, chưa hết hôn thì còn giục bọn họ kết hôn, nếu mà kết hôn rồi kiểu gì cũng bị cả đại đội đến thúc sinh con.

Vậy nên cô sớm đã nói chuyện này với Giang Tùy Châu, trước năm cô hai mươi tám tuổi sẽ không kết hôn, vì cô không muốn có thêm một nhóc quỷ sớm như vậy. Cô còn đùa anh, nếu trước năm hai mươi tám tuổi mà cô muốn kết hôn, khi đó chắc là cô đột nhiên phát bệnh thần kinh, muốn có một đứa bé.

Anh nhớ kĩ điều này, nên mới hỏi cô muốn có con rồi sao.

Giang Tùy Châu: “Vậy em.....”

“Em chỉ thuận miệng hỏi thôi em chưa muốn có con!” Quan Hề khẩn trương nói.

Ngón trỏ của Giang Tùy Châu cuốn mấy lọn tóc của cô, dùng ngữ khí bàn công chuyện nói: “Lịch trình năm nay kín rồi, không có thời gian rảnh. Nếu em muốn thì để năm sau bớt chút thời gian.”

“.... Không nói sớm? Kiểu như nói từ mấy ngày trước ấy hả?”

“Em nghĩ kết hôn là mua rau ngoài chợ à?”

Ồ, biết là anh không vui rồi.

Cũng phải thôi, chuyện kết hôn của hai người không biết phải qua bao nhiêu công đoạn, tốn bao nhiêu thời gian. Con người Giang Tùy Châu lịch trình lúc nào cũng kín mít, ghét nhất là bị người khác làm loạn lịch.

Quan Hề nghĩ ngợi: “Vậy anh có suy nghĩ lại không? Anh chắc chắn sau này sẽ lấy em chứ? Anh không hối hận đó chứ?”

Giang Tùy Châu không rảnh huyên thuyên mấy chuyện kì vọng tương lai với cô, vào lúc này lại bị hỏi vấn đề này quả là có chút phiền.

“Bây giờ em nhất định phải nói mấy chuyện này với anh à... yên lặng chút nào.”

“Không phải, em chỉ.... ưm...”

Giang Tùy Châu có cách khiến cô không nói nữa.

***

Đến tối, Quan Hề tan ca nằm trên giường. Bây giờ vẫn chưa đến lúc đi ngủ, Giang Tùy Châu đã đến thư phòng làm việc rồi.

Quan Hề cuộn chặt trong chăn, cầm điện thoại nhắn tin với Lãng Ninh Y: [Bác bỏ đề nghị kết hôn.]

Lãng Ninh Y: [Vì sao? Anh ấy không đồng ý hả?]

Quan Hề: [Không, anh ấy đồng ý, nhưng bảo là năm sau, năm nay bận lắm.]

Lãng Ninh Y: [Năm sau cũng được đấy... chỉ cần đừng xảy ra chuyện gì là được rồi.]

Quan Hề tự nhiên cảm thấy bất an, nhưng nghĩ kĩ lại không thấy có gì đáng bất an cả. Đúng lúc cô đang định nhắn tin trả lời Lãng Ninh Y liền nhận được một tin nhắn khác, là bố cô Quan Hưng Hào gửi tin nhắn thoại qua.

“Hề Hề à, ngày mai về nhà đi con. Oánh Oánh đã về rồi, bố cảm thấy để cho hai con gặp mặt trước cũng tốt.”

Oánh Oánh? Ai vậy?

Quan Hề buông điện thoại xuống, ngẩn người nhìn trần nhà. Mấy giây sau, mắt cô sáng lên, cuối cùng cũng nhớ ra.

Ồ... hình như là tên của cô gái kia.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...