Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quan Hề trừng cậu ta: “Ngụy Tu Dương cậu có tin chị đánh cậu ngay bây giờ không?”

Ngụy Tu Dương: “Em chỉ nói thật thôi, chị là con gái duy nhất của hai bác, nếu chị không tình nguyện thì hai bác cũng chẳng ép chị lấy ai, chị không cần dính vào mấy chuyện hỗn loạn trên thương trường đó mà không gả cho Giang Tùy Châu không được.”

Tay Quan Hề khẽ run, con gái duy nhất...

Đã không phải rồi.

“Chị có nghe em nói không?”

Quan Hề quay đầu qua, buồn bực nói: “Em hiểu cái gì.”

Hiện tại cô không thể không có Giang Tùy Châu.

Nuôi binh nghìn ngày, dùng binh một giờ. Cái tên Giang Tùy Châu này cũng đến lúc phát huy tác dụng rồi.

Chia tay? Chia cái quái gì! Sao Hỏa có đ.â.m vào Trái Đất thì cô cũng muốn nắm tay Giang Tùy Châu bước vào kỉ nguyên mới!

Sau đó Quan Hề với Ngụy Tu Dương tạm biệt không mấy vui vẻ lắm, nhưng cô cũng quen cái tính này của cậu ta rồi.

Thật ra cậu em họ này của cô bằng tuổi cô, chỉ nhỏ hơn vài tháng liền bị cô đè đầu. Thời trung học hai người cùng một lớp. Cứ như vậy, Ngụy Tu Dương cũng không vừa mắt Giang Tùy Châu, nhưng chuyện này phần lớn là do cô.

Vì lúc nhỏ cô hay nói xấu Giang Tùy Châu trước mặt Ngụy Tu Dương, nghe nhiều dần quen, cậu ta cũng bị lây từ cô. Nhưng sau khi cậu ta ghét cay ghét đắng Giang Tùy Châu rồi cô với Giang Tùy Châu lại ở bên nhau.

Nên chuyện này ai cũng phiền muộn.

***

Hôm nay Quan Hề dậy rất sớm.

Tối qua cô nghĩ cả đêm, cảm thấy bản thân phải triệt để quên đi đoạn kí ức đen tối về lần tặng quà Giang Tùy Châu bị anh khinh thường đó. Thân là một cô bạn gái năm sao cần phát huy hết khả năng, khiến Giang Tùy Châu đi công tác về vừa nhận được quà vừa nhận được kinh hỉ, để anh cảm động một phen, bù đắp phần tình cảm chưa hề phát triển tẹo nào trong gần ba mươi năm qua.

Nếu có thể, mong anh có thể vui vẻ về nhà lấy sổ hộ khẩu, nhanh chóng đến Cục Dân chính với cô.

Tất nhiên loại nhiệm vụ độ khó năm sao này cô không ôm nhiều hi vọng.

Máy bay của Giang Tùy Châu sẽ hạ cánh lúc sáu giờ chiều, vậy anh về nhà tầm bảy giờ tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-7.html.]

Trước lúc đó, Quan Hề đã gọi mấy người đến giúp cô trang trí từ huyền quan* đến phòng khách, làm ra một con đường “Mỹ lệ” nào hoa tươi, bóng bay, nến, nhiều không kể hết.

(*Khu vực sảnh trống ở gần cửa ra vào và nối liền với phòng khách.)

Ngoài ra, cô còn chọn hai mươi tám món quà khác nhau, nhờ người khác gói lại rồi bày trên bàn trà, xếp thành một tòa núi nhỏ.

Đến sáu rưỡi cả nhóm bận rộn suốt cũng xong việc. Quan Hề ngồi trên sô pha, rót cốc rượu cho mình.

Men rượu thoang thoảng, cô nhìn quanh căn phòng một lần, bị bản thân cảm động đến mơ hồ luôn.

Ui ui ui nhà ai lại có bạn gái thần tiên thế này, nếu cô mà là nam, chắc chắn c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt không cưới không được mất!!!

Trước khi Giang Tùy Châu lên máy bay Quan Hề đã bảo anh mình ở nhà đợi, nên Giang Tùy Châu về nhà khá đúng giờ. Bảy giờ mười phút, cô nghe thấy tiếng mở cửa.

Cô vội bỏ cốc rượu trên tay xuống.

Lúc Giang Tùy Châu ấn mật mã mở cửa còn đang nghe điện thoại, anh cũng không ngờ lúc mình mở cửa ra lại nhìn thấy một màn này.

Hoa tươi đầy đất, từng đóa hoa xếp thành một con đường nhỏ nối từ huyền quan vào đến phòng khách. Hai bên con đường hoa tươi này còn có hai hàng nến lung linh, mà ở đầu kia, bóng bay đầy phòng, quà cáp xếp đống, còn có Quan Hề đang cười ngọt ngào nhìn anh.

Ánh mắt Giang Tùy Châu khẽ biến, nói với người ở đầu kia “Ngày mai đến công ty nói sau” rồi cúp điện thoại.

Anh đứng tại chỗ hai giây, có chút khó hiểu: “Em...”

“Ngạc nhiên chưa bất ngờ chưa?!” Quan Hề đứng tại chỗ, mặt mày hớn hở, “Hôm nay là ngày kỉ niệm của chúng ta, em thấy trước giờ toàn là anh tặng quà cho em, lần này cũng nên đến lượt em biểu đạt tình yêu của em dành cho anh rồi ~”

Giang Tùy Châu hiếm khi không hiểu gì: “Ngày kỉ niệm gì?”

Quan Hề duỗi tay ra đếm: “Hôm nay là kỉ niệm 880 ngày chúng ta hôn nhau nha, anh không nhớ à?”

“...”

Cái ngày hay ho thật.

“Không nhớ cũng không sao, quan trọng là tấm lòng của em.” Quan Hề uống chút rượu, men say đã ngấm, cười ngọt lịm: “Giang Tùy Châu, em yêu anh ~ yêu đến mức không có anh em không sống nổi.”

Không biết uống mấy cốc mà thành dạng này.

Giang Tùy Châu khẽ nhướng mày, khóe mắt đầy ý cười: “Quan Hề, em lại nhìn trúng cái túi xách phiên bản giới hạn nào hả?”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...