Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười phút sau, xe dừng trong bãi đỗ xe của khu cảnh uyển Gia Lâm.

Giang Tùy Châu tắt máy, quay đầu nhìn cô: “Lên nhà đi.”

Mặt Quan Hề không đổi sắc: “Muốn nói gì thì bây giờ nói được rồi, nói xong thì trả ghế lái cho em.”

Giang Tùy Châu nhíu mày: “Không thể lên nhà nói?”

Tay Quan Hề bấm chặt nệm ghế, giống như động tác này có thể đem lại can đảm cho cô.

“Có gì mà cần lên nhà mới nói được, muốn chia tay thì nhanh chóng dứt khoát đi, đừng kề cà làm gì. Phải, chuyện đó là thật, em chưa nói cho anh biết, em là con nuôi, em biết anh coi thường em! Thế này thôi, chúng ta kết thúc ở đây.” Quan Hề nói liền một hơi.

Giang Tùy Châu im lặng mất mấy giây: “Anh có nói phải chia tay à.”

Quan Hề liếc anh: “Lẽ nào anh thấy thứ kia xong vẫn chưa muốn chia tay.”

Ngón tay Giang Tùy Châu gõ nhịp trên vô lăng, anh lấy điện thoại ra, mở tấm ảnh nặc danh vừa rồi ra.

Nhìn đi nhìn lại rồi nói: “Bố mẹ em đã âm thầm chuyển hết tài sản cho Quan Oánh, không chừa cho em một xu nào sao?”

Quan Hề quay ngoắt lại lườm anh: “Nói lung tung!”

“Vậy chính việc Quan Oánh quay trở về khiến em bị thất sủng, bố mẹ muốn tiễn em ra nước ngoài hoặc một địa phương xa xôi hẻo lánh nào đó.”

Quan Hề nghiến răng: “Giang Tùy Châu, anh phát bệnh à.”

“Đều không phải sao?”

Quan Hề cố áp chế nỗi kích động muốn đập anh một trận: “Không phải! Bố rất yêu thương em, không cần anh nhọc tâm!”

Giang Tùy Châu ừ một tiếng: “Vậy em còn sợ cái gì.”

“…”

Ngón tay Giang Tùy Châu lướt trên màn hình đóng tấm ảnh lại: “Nếu không mất đi cái gì cả thì đương nhiên em vẫn đang ở vị trí của em, em còn sợ gì nữa. Chúng ta cần thiết phải chia tay sao.”

Quan Hề mấp máy miệng muốn phản bác nhưng lại cảm thấy… Hình như lời của anh cũng khá có lý.

“Em biết chuyện này từ khi nào.” Anh lại hỏi.

Quan Hề mất tự nhiên quay đầu đi: “Một tháng trước khi Quan Oánh xuất hiện.”

“Bố mẹ nói cho em?”

“… Vô tình nghe thấy bố mẹ nói chuyện trong thư phòng.”

“Em có biết bố mẹ ruột của em là ai không.”

Quan Hề sững sờ, sắc mặt nhất thời xám xịt: “Người ta vứt bỏ em rồi em còn phải đi tìm hiểu họ là ai sao.”

Sự việc phát triển đến mức này cô vẫn chưa thật sự đi tìm hiểu kĩ. Trước khi tin nhắn nặc danh kia được gửi đến, cô thậm chí còn không biết cô nhi viện mình từng ở có dáng vẻ ra sao.

Nói cô không để tâm không bằng nói là cô đang trốn tránh.

Vốn dĩ cô không hề muốn đi tìm hiểu nơi mình từng bị vứt bỏ.

“Ừ, anh hiểu rồi.” Giang Tùy Châu nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-39.html.]

Quan Hề ngạc nhiên nhìn anh, hiểu cái quái gì!

Giang Tùy Châu mở cửa xe: “Xuống xe đi.”

“Làm gì…”

“Lên nhà, đi ngủ.”

Thấy Quan Hề ngồi bất động, Giang Tùy Châu bước xuống xe, đi vòng đến bên ghế lái phụ, bế luôn cô ra ngoài.

“Này, Giang Tùy Châu—”

“Đừng mất tự tin như thế này, dạo trước không phải em vẫn rất lạc quan đó thôi?”

Quan Hề: “Lạc quan cái gì?”

Giang Tùy Châu đóng cửa xe, bế cô vào thang máy: “Lẽ nào trước kia không phải vì chuyện này nên em mới lôi kéo quan hệ với anh, lúc đó còn biết dùng anh để củng cố vị thế của em, sao giờ không tiếp tục?”

Quan Hề: “…”

“Em cho rằng anh vừa biết chuyện này liền lập tức ngăn cách ranh giới giữa chúng ta hả?”

Quan Hề lườm anh, chẳng lẽ sai à.

“Chỉ cần em còn ở nhà họ Quan, mối liên hệ của chúng ta sẽ không bị đứt đoạn.” Giang Tùy Châu nói, “Em vẫn là Quan tiểu thư, bố mẹ em vẫn yêu thương em như trước. Giữa chúng ta vẫn là đôi bên hợp tác vui vẻ cùng có lợi, nên không cần thiết làm đến bước như em nói.”

Quan Hề thất thần bị anh bế thẳng lên nhà.

Có lúc cô cảm thấy, con người Giang Tùy Châu quả là m.á.u lạnh vô tình.

Giả như chuyện hôm nay, cô kinh sợ đến mức mất đi lý trí thường ngày, nhưng anh vẫn có thể nhanh chóng phân tích địa vị của cô ở nhà họ Quan, nhanh chóng hiểu ra trước kia vì sao cô bỗng lôi kéo quan hệ với anh.

Phân tích hoàn hảo không sai một chi tiết, dù cho cô có là con nuôi đi chăng nữa, trước mắt ở Quan thị cô vẫn có cổ phần, có địa vị, về cơ bản không có biến động gì, nên bọn họ vẫn là cặp đôi vì lợi ích phù hợp nhất.

Anh bình tĩnh đến đáng sợ, phân tích quá vô tình.

Nhưng Quan Hề thấy dáng vẻ này của anh lại thầm thở dài một hơi, hình như tất cả vẫn như cũ, vẫn chưa bị đảo lộn. Vì thế cô cũng dần bình tĩnh lại, lời của anh rất hợp lý… Dù cô có bị vứt bỏ thì cũng cần gì phải sợ.

“Giang Tùy Châu, mẹ nó anh…”

Ánh mắt Giang Tùy Châu khẽ liếc qua.

“… Chó thật.”

“Nói tục ít thôi.” Giang Tùy Châu nhìn ánh mắt phiếm hồng của cô, duỗi tay lau khóe mắt cô, giọng nói vốn lạnh lùng cũng dịu dàng hơn: “Yên tâm, em còn có anh.”

Quan Hề: “…”

Dù cô biết lời của anh vốn không phải ý kia, nhưng trái tim cô vẫn không kìm được đập rộn ràng.

**

Không “vui vẻ chia tay” với Giang Tùy Châu làm cô bất ngờ, nhưng sau khi nghe anh lạnh nhạt phân tích cô lại cảm thấy mối quan hệ giữa họ cũng không dễ bị phá vỡ như vậy.

Mấy năm nay nói bỏ là bỏ thì quá thiệt cho anh, so với việc bỏ đi mối quan hệ đã bồi dưỡng vất vả, chẳng bằng giúp cô ổn định địa vị ở nhà họ Quan.

Quan Hề cũng hiểu rõ mối quan hệ lợi ích này, tâm tình cũng nhẹ nhõm hơn.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...