Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tống Lê là bạn chí cốt của Giang Tùy Châu, nhưng Quan Hề cũng quen biết anh ta từ sớm, quan hệ khá tốt.

Ngày hôm sau, lúc trợ lý Dương Thanh mang quà chuẩn bị tặng Tống Lê đến nhà Giang Tùy Châu thì Quan Hề đang trang điểm, cô đứng trước cả hàng nước hoa không biết nên sủng hạnh em nào đây.

“Tặng thứ gì vậy.” Quan Hề thuận miệng hỏi.

Dương Thanh: “Lần trước đấu giá được một chai Chateau d’Yquem năm 1921. Em thấy Tống tổng rất thích rượu nên tặng món quà này là thích hợp.”

Quan Hề gật đầu: “Để đồ ở ngoài phòng khách là được rồi, em đi trước đi.”

“Vâng.”

Trợ lý đi rồi, đúng lúc này điện thoại của Quan Hề reo lên.

Quan Hề nhận điện thoại, bật loa ngoài lên, tiện tay để điện thoại lên mặt bàn.

“Mấy giờ anh về.”

Là Giang Tùy Châu gọi điện: “Công ty có việc gấp, không thể về sớm được, nay anh về muộn chút, em đi trước nhé.”

“Em tự lái xe à?”

“Không tự lái được thì để anh bảo Chu Hạo đến đón em.”

Quan Hề chọn mùi nước hoa hay dùng: “Vậy thì em phải đợi cả nửa ngày nữa... thôi bỏ đi, em tự lái xe.”

“Cũng được.”

Giang Tùy Châu bận thật, anh cúp điện thoại rất nhanh.

Quan Hề ngâm nga hát, phun nhẹ nước hoa vào hai cổ tay, sau tai cũng phun một chút.

Cô không thích mùi nào quá nồng, loại nước hoa này hương thơm thoang thoảng, ngửi rất thoải mái.

Mười phút sau, cô chuẩn bị xong rồi, đeo túi lên ra ngoài.

Tống Lê là người thích tổ chức những buổi party cuồng nhiệt, lại đúng dịp sinh nhật nên anh ta chắc chắn sẽ vung tiền chơi bời một phen.

Party hôm nay được tổ chức tại ngay biệt thự của anh ta, lúc Quan Hề bước vào cửa liền bị cách trang trí ở đây dọa cho suýt ngã.

Cả một tòa nhà lấp lánh đèn nháy... đây là cái khiếu thẩm mĩ gì vậy.

“Lạnh thật, tôi muốn đi thay váy quá.”

“Lát nữa cô không xuống bơi à, thay gì mà thay.”

“Nè, cái này đẹp không?”

“Uống cái này đi, vị mật đào đó.”

...

Trong phòng khách có mấy cô gái đang ngồi, các cô ấy đang vui vẻ vừa nói chuyện phiếm vừa trang điểm lại.

Quan Hề không quen người nào nên cũng không qua chào hỏi.

Cô nhìn về phía ngoài biệt thự, bể bơi, rượu ngon, nhạc sàn, trai xinh gái đẹp từng tốp từng tốp, khung cảnh ăn chơi xa hoa.

Rất hợp với phong cách của Tống Lê.

Quan Hề cười thầm, đặt túi xách và quà xuống, tìm cây son trong túi.

“Cô cho tôi mượn gương một lát được không.” Cô ngại vào nhà vệ sinh, thấy cô gái mặc đồ bơi đang cầm gương trong tay liền hỏi mượn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-17.html.]

Mấy cô gái đang nói chuyện trên sô pha cũng nhìn qua, cô gái bị hỏi liền đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi mới đưa gương cho cô.

Quan Hề nói câu cảm ơn, mở thỏi son ra dặm lại.

Lúc cô đang dặm son, mấy cô gái kia cũng im lặng nhìn cô. Các cô ấy không quen Quan Hề, phải nói là chỗ này trừ Tống Lê ra, các cô không quen một ai cả. Nhưng sinh nhật Tống Lê gọi các cô qua, các cô vui còn không kịp, dù sao cũng là những người cùng đẳng cấp với Tống Lê, tùy tiện câu dẫn một gã phú nhị đại cũng không phải chuyện khó.

“Trả cô này.” Quan Hề dùng gương xong đưa lại cho cô gái kia.

Cô gái vươn tay nhận lấy, ánh mắt lại rơi vào chiếc đồng hồ trên tay Quan Hề.

Mấy người ở đây đều cực kỳ biết nhìn hàng, nhận biết được rất nhiều thương hiệu, nên rất dễ nhận ra một thân trang phục của Quan Hề không đơn giản. Đặc biệt là cái đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay cô, còn cả chiếc túi Hermes bản giới hạn của năm nay bị cô tiện tay đặt trên mặt bàn.

“Chị cũng là bạn của Tống Lê à.” Mấy cô gái ngồi trên sô pha cười tươi, nhưng những ánh mắt kia không giấu nổi tò mò cùng địch ý.

Tò mò là vì một thân trang phục bất phàm của Quan Hề.

Địch ý lại là vì người này quá xinh đẹp, rất dễ thu hút ánh mắt của người khác. Những lúc thế này, con gái đều không muốn ánh mắt của mọi người chỉ chú ý đến một người.

Quan Hề gật đầu, đang định nói gì lại bị tiếng gọi của Tống Lê thu hút: “Ai da! Quan Hề! Đại tiểu thư! Em đến rồi à!”

Dứt lời liền chạy như bay đến.

Quan Hề thấy anh ta đến liền cầm hộp quà trên bàn lên: “Tặng anh đó, sinh nhật vui vẻ.”

“Ái chà? Rượu?”

“Ừ, cũng có tuổi rồi, lúc trợ lý tôi nói ra tôi còn thấy xót đó.”

Tống Lê: “Ui, đúng ý tôi rồi! Yêu quá đi!”

“Đừng yêu, người hôm nay đến đây nhiều vậy anh không yêu hết được đâu.”

Tống Lê lườm cô: “Thôi đi. Ủa? Giang Tùy Châu đâu? Không đi cùng em sao.”

“Anh ấy đến muộn,” Quan Hề đáp, “Tống Lê, không biết cái chỗ này của anh thiết kế theo phong cách gì vậy? Đám đèn nháy này làm tôi tưởng đang ở Phố Đèn đỏ của Nhật Bản đấy.”

Tống Lê kinh ngạc: “Thật á? Không thấy lãng mạn hả?”

Quan Hề một lời khó nói hết, “Thôi bỏ đi, sinh nhật không nên mắng người... Ninh Y đến chưa.”

“Đến rồi, đang chơi ở bên ngoài kìa.”

“Được rồi, em đi tìm cô ấy.”

Quan Hề bước luôn ra ngoài, Tống Lê liền lật đật chạy theo.

Mấy cô gái ngồi trên sô pha nhìn thấy một màn này liền sững sờ, từ thái độ của Tống Lê có thế thấy địch ý của mấy cô với cô gái này cũng vô ích.

Bởi vì, hiển nhiên là cô ấy không cùng đẳng cấp với các cô.

***

Từ xa Quan Hề đã nhìn thấy Lãng Ninh Y, cô ấy đang đứng cạnh bàn cocktail, nói chuyện cùng em họ Ngụy Tu Dương của cô.

Cô đi đến chỗ hai người, nhấc một ly nước hoa quả lên.

Ngụy Tu Dương quay đầu nhìn thấy cô liền chào: “Chị đến rồi à.”

“Hai người đến sớm thật.”

“Cũng không sớm hơn chị là bao, em cũng mới đến được mười phút thôi.” Ngụy Tu Dương nhìn trước ngó sau, “Người kia không đến sao?”

Quan Hề biết cậu ta đang nhắc đến Giang Tùy Châu: “Đến muộn chút.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...