Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả phòng ngập mùi rượu.

Ánh mắt Giang Tùy Châu vẫn khóa chặt trên người Quan Hề, cả người anh toát lên sự im lặng đáng sợ.

Quan Hề bị anh nhìn đến mức thấp thỏm không yên, thậm chí cô bắt đầu hoảng hốt. Nhưng nghĩ kĩ lại, cô hoảng cái gì mà hoảng, hai người vẫn chưa kết hôn, chia tay cũng không cần thủ tục phức tạp như ly hôn.

Quan Hề: “Sao lại nhắc đến Tạ Diên làm gì, em với anh ta chỉ bàn chuyện công việc thôi… Không có quan hệ gì với anh ta.”

Giang Tùy Châu: “Còn bao biện hộ anh ta nữa hả, em sợ anh gây phiền toái cho anh ta?”

Quan Hề: “Giang Tùy Châu, không hề liên quan đến Tạ Diên! Chúng ta chia tay rồi, là vấn đề giữa hai người chúng ta.”

Giang Tùy Châu nhìn chằm chằm cô: “Được, vậy em nói một lý do để anh có thể chấp nhận.”

Vốn Quan Hề đã uống rất nhiều, bây giờ còn phải đối phó với Giang Tùy Châu, hai bên huyệt thái dương đã bắt đầu đau nhức, cả người bắt đầu mệt mỏi.

Cô cố gắng chống đỡ thêm một lúc, túm chặt cổ áo anh nói: “Em nói rồi, ban đầu chúng ta chỉ vì quan hệ hai gia đình mới ở bên nhau. Bây giờ em rời khỏi nhà rồi, em không về nhà nữa! Thời gian gần đây em đã bàn giao hết công việc trên tay, em không muốn làm gì cả… Giang Tùy Châu, em không phải là Quan Hề mà anh muốn, em không thể mang lại lợi ích gì cho anh nữa… Anh xem, nếu chúng ta đã không còn mối quan hệ lợi ích kia, chúng ta còn cần tiếp tục ở bên nhau làm gì.”

Giang Tùy Châu giữ chặt cổ tay cô: “Em rời khỏi nhà? Vì sao.”

“Vì sống ở đó khiến em không vui.” Quan Hề thấy anh không chắn trước mặt nữa liền đứng dậy.

Bỗng cô cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra dùng hết sức bình sinh kéo anh ra ngoài cửa, “Tóm lại thế này, em biết chắc chắn anh không cần một vị hôn thê trắng tay cái gì cũng không có… Vậy thì tốt quá, em cũng không cần anh nữa…. Chúng ta chia tay trong hòa bình.”

Giống hệt Quan Hề mỗi lần tức giận trước kia, không màng tất cả, tùy hứng kiêu ngạo.

Nhưng cô lại khác trước kia ở chỗ, lúc trước anh còn dỗ được cô, mà bây giờ, Giang Tùy Châu cảm giác Quan Hề đang lảng tránh anh, cô đang dần đẩy anh ra xa.

Quan Hề mở cửa phòng ra, cô lảo đảo mấy bước suýt ngã xuống, may tay vẫn bám chắc được cánh cửa, nhân lúc bản thân còn chưa say mèm liền chỉ thẳng tay ra ngoài: “Nhanh, anh đi được rồi.”

Giang Tùy Châu: “Sao em biết anh không cần.”

“…Cái gì?”

Giang Tùy Châu đứng cạnh cửa, anh dường như buột miệng thốt ra: “Em có trắng tay đi chăng nữa anh cũng không chia tay em.”

“……”

Có lẽ do nói lời này quá nhanh hoặc quá thuận miệng quá không giống Giang Tùy Châu khiến cả hai người đều sững sờ.

Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không khí trở nên ngưng đọng.

Quan Hề chớp mắt, bị men rượu làm cho mơ hồ không biết có phải cô nghe nhầm hay không.

Anh nói cái gì… trắng cái gì? Em có trắng tay đi chăng nữa thì anh cũng không chia tay em?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-96.html.]

Đây là… lời mà Giang Tùy Châu có thể nói ra hả?

Quan Hề xoa hai bên thái dương, quả thực không tỉnh táo nổi nữa, người đang víu lấy cánh cửa dần khuỵu xuống.

“Quan Hề!”

Cả người Quan Hề đang mê mang, men say xộc lên khiến người cô bồng bềnh. Cô cảm giác gánh nặng cả người đang đè lên cánh tay… sau đó, đột nhiên mất trọng lực.

Là Giang Tùy Châu, vì cô nhớ rõ mùi trên người anh, mùi hương nhàn nhạt, phải dán sát người anh mới ngửi thấy.

Nhưng rốt cuộc vừa rồi cô có nghe nhầm không? Giang Tùy Châu mà lại hùng hồn nói anh… sẽ không rời xa cô sao…

Cô mấp máy miệng muốn nói gì đó nhưng đầu nhức dữ dội, mí mắt nặng nề muốn sụp xuống.

Lúc đầu óc phiêu du chuẩn bị rơi vào giấc mộng, cô chỉ còn một suy nghĩ, Giang Tùy Châu nói thật không…

Giang Tùy Châu không biết Quan Hề ngủ ở đâu, vậy nên anh ôm cô vào một gian phòng gần nhất, đặt cô nằm trên giường.

Cô đã ngủ thiếp đi.

Giang Tùy Châu vặn thẳng người, anh nhìn người con gái đang ngủ trên giường, tiếng hít thở của cô hơi nặng do men rượu.

Trong phòng vẫn chưa bật đèn, chỉ có ánh đèn ngoài phòng khách hắt vào. Giang Tùy Châu đứng trong bóng tối, đầu anh rối bời vì câu nói vừa thốt ra.

Anh không ngờ Quan Hề sẽ nói cô bỏ nhà ra đi, càng không ngờ phản ứng đầu tiên của bản thân lại là thế này.

Rất bất ngờ, nhưng trong lòng anh lại không hề do dự. Hơn nữa, trong khoảnh khắc vừa rồi anh còn nghĩ, nếu cô vẫn nằng nặc rời khỏi nhà họ Quan cũng được, dù sao anh cũng có thể nuôi cô cả đời.

“Nếu giữa chúng ta không còn những lợi ích gia tộc nữa, quan hệ của anh và em cũng chẳng cần tiếp tục làm gì.”

Không còn lợi ích thì không cần tiếp tục nữa…. Đây mới là lối suy nghĩ thông thường.

Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, anh lại dần dần không muốn kết thúc.

Ngay cả khi Quan Hề không còn là Quan Hề cao cao tại thượng của ngày xưa.

Giang Tùy Châu nhíu mày, anh cúi người đắp chăn cho cô.

Đúng lúc này, điện thoại anh vang lên…

Anh nhìn màn hình, đi ra ngoài phòng khách nhận máy: “Có chuyện gì.”

Giọng nói của Chu Hạo nặng nề: “Giang tổng, vừa nhận được một tin tức liên quan đến Quan tiểu thư.”

Giang Tùy Châu nhíu mày: “Tin gì.”

Chu Hạo: “Vừa có người báo với em, chuyện của Quan tiểu thư không hề giống những gì chúng ta biết, tuy Quan tiểu thư do ông Quan Hưng Hào nhận nuôi thật, nhưng chị ấy là con ruột của Quan Hưng Hào.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...