Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Tùy Châu nhìn cô vài giây, dường như không còn kiềm chế nữa áp sát cô vào lan can ở ban công: “Rất đơn giản.”

Quan Hề vuốt ve lưng anh, ngước cằm lên: “Vậy anh đến đi, nhanh lên.”

Hơi thở của Giang Tùy Châu có chút nặng nề, tay anh đặt sau gáy cô, căn bản là đang gặm cắn môi cô.

Khoảnh khắc này vừa kịch liệt vừa nhiệt tình, nhưng không biết vì sao Quan Hề lại cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, có lẽ do những chuyện vẫn vướng mắc ở lồng n.g.ự.c cuối cùng cũng được khai thông.

Hôn một hồi ở ban công xong cô bị anh bế thẳng vào trong phòng.

Quấn quýt đụng chạm như nắng hạn gặp mưa rào, Giang Tùy Châu cũng chẳng quan tâm xuống tay nặng nhẹ nữa, vậy mà Quan Hề vẫn cực kỳ phối hợp với anh.

Sau hai lần mạnh mẽ va chạm… Cô xụi lơ nằm trong lòng anh.

“Đi tắm đi…” Giọng của Quan Hề như còn ngấm dư vị, mềm mại mê người.

Giang Tùy Châu ôm cô, “Lát nữa.”

Quan Hề khó chịu hừ nhẹ: “Em không thoải mái…”

“Bây giờ mà tắm lát sau lại phải tắm nữa, có mệt không?”

Quan Hề cảnh giác: “Không muốn đâu… Ngày mai em còn phải dậy nữa, muốn ngủ cơ.”

“Lát nữa cho em ngủ.”

Nghe giọng điệu này thì không giống vậy đâu, Quan Hề khẽ đẩy anh, “Giang tổng, không phải chỉ qua một khoảng thời gian thôi sao lại biến thành thế này…”

“Em cũng biết là một khoảng thời gian à.” Cằm của Giang Tùy Châu gác ở trên đỉnh đầu cô, anh nhạt giọng nói: “Em không muốn sao, hửm?”

Quan Hề: “Em bận mà, còn lâu mới muốn.”

Khóe môi Giang Tùy Châu cong lên: “Ừ, trên giường mới chỉ ướt một mảng thôi, vẫn bình thường nhỉ.”

Quan Hề không nhịn nổi nữa, cô lật người lại giơ chân định đá anh. Nhưng cô lại bị Giang Tùy Châu túm chặt cổ chân một cách cực kỳ chính xác, sau đó anh hơi động người liền đè ngược lại cô.

Cảm thấy anh lại bắt đầu rục rịch ngóc dậy, Quan Hề chỉ muốn khóc lớn: “Giang Tùy Châu…”

“Sáng mai anh gọi em dậy.”

“Vốn anh không gọi nổi!”

Giang Tùy Châu cười: “Em cũng biết mình khó đánh thức à.”

“Bình thường em dễ đánh thức lắm, nếu không phải do anh…. Á!”

Có phần dạo phía trước lần này không còn cản trở nào nữa, tê dại tận xương.

Giang Tùy Châu rên lên một tiếng, bình tĩnh lại mới dỗ ngọt cô: “Không dậy nổi thì anh gọi thêm mấy lần nữa… Nếu vẫn không được… Thì không cần dậy nữa.”

“…!”

**

Ở phương diện nam nữ kia Giang Tùy Châu nói không giữ lời đã không phải lần một lần hai, sau khi ăn không biết đủ làm loạn cả một tối, ngày hôm sau Quan Hề thật sự cảm thấy mình không bò dậy nổi nữa.

Ba lần chuông báo thức kêu Giang Tùy Châu phải tắt cả ba.

“Em phải dậy…” Quan Hề rúc trong lòng anh, miệng khóc lóc đòi dậy nhưng người lại không động đậy dù chỉ một chút.

“Cứu mạng… Em phải dậy rồi… Sao em lại phải dậy chứ… Phiền quá… Giang Tùy Châu anh là đồ biến thái c.h.ế.t tiệt…”

Giang Tùy Châu nhắm mắt phụ họa: “Ừ, đúng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-127.html.]

“Anh kéo em dậy đi…”

“Không đi không được à?”

“Không được….”

Giang Tùy Châu vuốt mái tóc của cô, sau đó anh vẫn phải bất đắc dĩ ngồi dậy: “Đưa tay đây nào.”

Quan Hề chậm chạp duỗi một cánh tay ra, Giang Tùy Châu nắm chặt cổ tay cô, kéo người từ trên giường ngồi dậy, nhưng cô vừa ngồi lên lại mềm oặt ngã vào người anh.

Giang Tùy Châu bật cười, anh ôm luôn cô vào phòng tắm.

Trên người Quan Hề còn mặc bộ đồ ngủ của khách sạn, cô dựa vào Giang Tùy Châu đứng đánh răng, hàm hồ nói: “Váy em đâu…”

Giang Tùy Châu: “Rách rồi.”

Quan Hề: “?”

Giang Tùy Châu: “Không phải do tối qua anh mạnh tay, do chất liệu chiếc váy đó mỏng quá.”

Quan Hề trừng mắt nhìn người trong gương, cúi đầu súc miệng rồi quay người ra phòng ngoài tìm tàn tích của chiếc váy.

Sau đó cô nhìn thấy ở dưới mép cửa sổ trong phòng có một mảnh, nhặt lên nhìn… Xé mạnh tay thật đấy.

Quan Hề cũng chẳng phải tiếc rẻ gì một chiếc váy, nhưng tối qua giày vò cả một đêm khiến cô đau nhức toàn thân, oán khí dành cho Giang Tùy Châu ngùn ngụt, vậy nên cơn tức này phải đổ lên người anh rồi.

“Rách rồi! Còn rách thành cái dạng này nữa, anh xem bây giờ em phải làm sao.” Quan Hề cầm mảnh váy lên hỏi tội.

Giang Tùy Châu cúi đầu nhìn, đáp lại cực nhanh: “Mua cho em.”

Quan Hề: “Em thích nhất chiếc này, không còn nữa!”

“Vậy mua cái khác đền cho em, bồi thường.”

Quan Hề: “Mua cái gì?”

Giang Tùy Châu: “Thành phố này có nhiều đồ em thích lắm, muốn mua gì cũng được.”

Ánh mắt Quan Hề sáng lên, được nha được nha, lâu lắm cô chưa đi dạo phố rồi…

Ồ không đúng, không phải cô đã thề phải tay làm hàm nhai chỉ tiêu tiền mình làm ra thôi sao.

Đầu Quan Hề hiện lên từng dòng vạch đen…

A, khó nhịn quá.

Cô muốn mua đồ! Muốn mua túi! Gần đây cô bị tụt hậu rồi phải không? Mãi chưa mua một món đồ mới nào!!!

Xùy… Lần này không tính, Giang Tùy Châu làm rách váy của cô mà! Anh đền lại cô thì đã sao!

Phải phải phải, cô vẫn phải tay làm hàm nhai, chẳng qua Nhị cẩu nhà cô muốn bồi thường chút thôi mà!

Quan Hề tự nghĩ thông xong liền nói: “Hôm nay em vẫn còn công việc, chiều mai em rảnh, đến lúc đó anh bồi thường cho em nhé!”

Giang Tùy Châu: “Tối mai là lịch bay của em đúng không.”

“Chính xác, trước khi về vẫn còn chút thời gian.”

Giang Tùy Châu: “Được, đi cùng em.”

Quan Hề: “Lúc đó đừng có kêu mệt nhé, cũng đừng bỏ dở giữa đường.”

Trong đầu Giang Tùy Châu hiện ra cảnh tượng lần duy nhất anh đi mua sắm cùng cô, nghĩ ngợi rồi nói: “Anh sẽ cố gắng hết sức.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...