Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai mươi phút sau, xe dừng ở bãi đỗ của khu cảnh uyển Gia Lâm.

Giang Tùy Châu trầm mặc kéo Quan Hề từ trong xe ra, thấy cô chân nam đá chân xiêu đứng cũng không vững anh bèn cõng cô trên lưng.

Nhưng Quan Hề ở trên lưng anh cũng không an phận, lúc hai người đến gần thang máy liền nhéo mặt anh.

“Em làm gì thế.” Giang Tùy Châu bị cô nháo đến mức tức cũng chỉ đành thở dài.

Quan Hề hừ hừ, học dáng vẻ thường ngày của anh, dùng cả hai bàn tay nhéo má rồi bắt anh quay đầu lại, sau đó thuận thế hôn lên, là một nụ hôn sâu.

Giang Tùy Châu vẫn đang cõng cô nên không thể bỏ tay được, anh chỉ đành đứng yên mặc cô xâu xé.

Mấy chục giây sau, son môi của Quan Hề bị ăn hơn phân nửa.

Cô ngừng lại, dựa trên lưng anh hổn hển nói: “Vừa trong phòng bao anh làm gì vậy, nhiều người ở đó còn chơi trò hôn hít, đến bây giờ thích hôn thế nào thì hôn có phải hơn không.”

Giọng nói của Giang Tùy Châu đã khàn đặc: “Em còn biết ngại à?”

“Cũng chả phải, thì…”

“Sao.”

Quan Hề bĩu môi, ôm chặt anh nói: “Thì là, anh cũng không xem sức chịu đựng của em có bao nhiêu. Nếu không phải còn có người ở đó nhất định em sẽ đè anh ra sô pha anh có tin không ~”

Giang Tùy Châu bất ngờ, khóe miệng không tự chủ nở nụ cười: “Em không nói sớm, nói sớm thì chúng ta đã bỏ về trước.”

Quan Hề khẽ hừ một tiếng: “Thế anh đi nhanh lên, về nhà nào về nhà nào.”

Giang Tùy Châu vừa cõng cô vừa bấm thang máy, Quan Hề nằm rạp trên người anh, vào trong thang máy rốt cuộc cô cũng an tĩnh hơn.

Thật ra cô không đùa anh, vừa rồi trong phòng bao lúc anh đột nhiên hôn cô, trái tim cô cũng suýt ngưng đập. Cảm giác đó vừa quen thuộc lại xa lạ.

Cô nghĩ, lực hấp dẫn của Giang Nhị cẩu tác động lên cô ngày càng nhiều rồi.

Thang máy từ từ lên cao, đến nhà rồi Giang Tùy Châu vừa đẩy cửa ra liền thả cô xuống, ngay sau đó anh không đợi được mà đè cô lên cánh cửa hôn ngấu nghiến.

Quan Hề vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị anh đỡ gáy kéo sát lại gần.

Vì vẫn chưa bật đèn, trước mắt cô vẫn là một mảnh đen xì, động tác cũng chậm đi mấy nhịp. Giang Tùy Châu lại gấp gáp đưa chiếc lưỡi vào do thám trong miệng cô, tiếng vải vóc ma sát vào nhau, trong bóng tối chỉ còn những tiếng thở dốc nặng nề.

Bình thường hai người hôn đã đủ mạnh bạo, hôm nay có men rượu vào liền cháy bùng lên.

Một đường va chạm đủ thứ, sau khi đến sô pha anh liền bất chấp mà vùi vào ôn hương nhuyễn ngọc.

Không có ai bật đèn, tất cả nguồn sáng chỉ có ánh đèn bên ngoài le lói hắt vào cửa sổ qua tấm rèm dày.

Giang Tùy Châu mượn chút ánh sáng này nhìn Quan Hề, hai má cô ửng hồng, bờ môi căng mọng, hai hàng mi vì động tình mà rung rinh, đẹp đến mê hồn.

Không biết vì sao, trong đầu anh lại nhớ đến hôm trước về nhà, người trong nhà lạnh lùng bảo anh chia tay đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-60.html.]

Khoảnh khắc đó lý trí bảo anh nên chia tay, nhưng hai chữ kia vừa lóe lên trong đầu liền khiến anh cảm thấy như ngạt thở, cảm giác lạnh thấu xương cốt xâm chiếm cơ thể anh…

Anh nghĩ, sau khi chia tay cô không còn là của mình nữa.

Bóng tối bao trùm, hai người không biết thế nào là đủ, quấn quýt từ phòng khách đến phòng ngủ.

Lúc bắt đầu Quan Hề còn nhiệt tình về sau lại đưa đẩy trốn tránh, khàn cả cổ họng.

Xong xuôi, cô rơi vào vòng ôm của anh mà ngủ thiếp đi.

**

Ngày hôm sau là cuối tuần.

Lúc Quan Hề tỉnh dậy chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, không biết do tối qua uống quá nhiều rượu hay do Giang Tùy Châu không biết thương hoa tiếc ngọc.

Lúc cô tắm xong đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy dì giúp việc đang làm cơm trong bếp, còn Giang Tùy Châu đang ngồi trong phòng khách nghe điện thoại.

Quan Hề nằm dài trên sô pha, cầm cốc nước nóng vẫn còn bốc khói trên bàn trà lên uống vài ngụm.

Cổ họng đã thoải mái hơn nhiều, cô mới lấy chân đá vào đùi Giang Tùy Châu.

Anh liếc sang cô, dùng một tay giữ chặt cổ chân cô, tiếp tục nói chuyện với người bên kia.

Quan Hề ôm gối nhìn anh một lúc lâu, thấy anh dường như đang bàn chuyện làm ăn liền không quấy nhiễu nữa. Cô cầm điện thoại lên xem, ánh mắt dừng ở tập văn kiện Dương Thanh vừa gửi tới một lúc.

“Được, tôi biết rồi, cậu bảo người ta soạn một bản hợp đồng gửi đến công ty… Ừ.” Giang Tùy Châu nói xong câu liền cúp máy.

Anh quay đầu nhìn Quan Hề, cô đang nằm lướt điện thoại, hai chân đã thuận đà gác hết lên đùi anh. Chân Quan Hề rất trắng, làn da mịn màng căng tràn sức sống, cổ chân lại thon nhỏ, chỉ dùng một bàn tay cũng nắm trọn được.

Giang Tùy Châu khẽ nhéo mắt cá chân cô, anh hỏi: “Vừa rồi là sao.”

Quan Hề ngơ ngác: “Hả? Cũng chả có gì.”

Giang Tùy Châu: “Không phải muốn nói gì à?”

Quan Hề bỏ điện thoại xuống: “Ừm… Thì đột nhiên muốn hỏi anh chuyện này.”

“Ừ.”

Quan Hề sáp vào người anh, nói: “Anh nói xem, anh muốn nhận được một món quà giá trị liên thành, đã thế còn đúng cái anh cực kỳ thích nữa hay muốn nhận một chuỗi Phật châu bao hàm tâm ý, dụng tâm tỉ mỉ ăn chay niệm Phật hai ngày mới xin được.”

Giang Tùy Châu: “Quan Oánh tặng mẹ em chuỗi Phật châu.”

Quan Hề: “…”

Giang Tùy Châu: “Anh muốn nhận sợi dây chuyền mà em tặng, có giá trị.”

Quan Hề: “Phải không? Phải không?!”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...