Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mình bảo mình muốn làm công việc mà mình thích.”

Lãng Ninh Y hít sâu một hơi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó ông nội nói không thành vấn đề, ông cứ chuyển nhượng của ông, mình chơi của mình.” Quan Hề nói đến đây liền không vui, “Cái gì gọi là mình chơi của mình, mình làm việc chứ chơi bời đâu? Mình nghiêm túc làm việc đó.”

Lãng Ninh Y lập tức giơ ngón tay cái: “Mình thấy ông nội cậu nói đúng! À ý mình là bốn chữ “không thành vấn đề”!”

Quan Hề liếc cô nàng.

Lãng Ninh Y nói: “Vốn dĩ cậu cũng không thích xử lý công việc ở công ty lắm, vậy cậu cứ nhận cổ phần đi, có việc gì cứ giao hết cho cấp dưới, bản thân cậu có thể làm công việc mà mình thích.”

Quan Hề mở miệng định nói gì nhưng Lãng Ninh Y lại nói tiếp: “Bạn học Quan Hề! Việc coi tiền bạc như rác rưởi mấy ngày nay cậu đã làm đủ rồi, đến lúc thu liễm lại rồi! Những thứ vốn dĩ thuộc về cậu mà cậu còn không thèm nhận nữa thì sẽ rơi hết vào tay của Quan Oánh đấy.”

Quan Hề sững người, trừng mắt nhìn cô nàng: “Nằm mơ hả.”

“Đúng không?!” Lãng Ninh Y thì thầm, “Nhưng toàn là đồ ông nội cho cậu, ông nội ruột của cậu đấy, ông tốt với cậu như vậy cậu không cần khách sáo đâu, dù sao cậu mà không nhận thì khác gì dâng đến tận cửa cho Quan Oánh.”

….

Hiển nhiên Quan Hề không phải loại người “coi tiền bạc như rác rưởi”, chẳng qua cô đột nhiên muốn sống cho chính bản thân, đi làm công việc mình thích mà thôi.

Có vài lời Lãng Ninh Y nói cũng có lý, tuyệt đối không thể để Quan Oánh nẫng tay trên, cô mà nhường nhịn như vậy không phải sẽ có lỗi với người mẹ quá cố của mình hay sao.

Quan Hề ngồi nguyên tại chỗ một lúc lâu, sau đó vì mấy người xung quanh nói nhiều quá, cô không muốn nghe thêm bèn đứng dậy đi ra chỗ khác. Vốn cô muốn tìm chỗ nào yên tĩnh một chút, ai dè lúc đi ngang qua hành lanh liền đụng mặt Quan Oánh.

Quan Oánh đứng chắn chính giữa cửa, Quan Hề bước đến không nặng không nhẹ nói một câu: “Nhường đường.”

Quan Oánh đứng dịch sang một bên, Quan Hề khẽ gật đầu rồi đi qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-112.html.]

“… Bây giờ chắc cô đang đắc ý lắm nhỉ.” Bỗng bên cạnh vang lên giọng nói của Quan Oánh.

Mí mắt Quan Hề giần giật, cô dừng bước: “Đắc ý? Đắc ý cái gì.”

Quan Oánh nghiến răng, lúc ngẩng đầu lên đôi mắt đã phiếm hồng: “Tất cả mọi người đều quay ra bợ đỡ cô, tất cả mọi người đều xoay quanh cô… Mẹ đã rời khỏi nhà họ Quan rồi, cô có phải đang đắc ý lắm không?”

Quan Hề bật cười, lúc nói chuyện giọng nói vẫn nhẹ bẫng như không: “Quan Oánh, mẹ cô rời đi vì hai người không hợp nhau, đây là chuyện của người lớn, liên quan gì đến tôi.”

“…”

“Cả nửa câu trước của cô nữa. À, có lẽ cô không biết, người khác bợ đỡ tôi coi tôi là trung tâm không phải chuyện ngày một ngày hai, từ nhỏ tôi đã quen với việc này, cái này chẳng đáng để đắc ý.”

Quan Hề cao cao tại thượng, không hề kiêng nể mà đả kích người khác đã quay trở lại.

Sắc mặt Quan Oánh tái nhợt, dạo gần đây cô sống chẳng tốt đẹp gì, người trong vòng vốn không coi trọng cô, bây giờ Quan Hề lại lấy lại danh tiếng, mấy người này lại càng được đà tung hô Quan Hề.

Bố mẹ cãi nhau, xem trận thế thì có vẻ lần này không dễ làm lành lại. Còn có ông bà nội, anh chị em bên nội đều đứng về phía Quan Hề, trong mắt bọn họ, cô vĩnh viễn không thể bì nổi Quan Hề.

“Có còn công bằng hay không?” Quan Oánh mím chặt môi, “Dựa vào cái gì…”

“Dựa vào việc tôi là Quan Hề!” Nét cười trên mặt Quan Hề trở nên sắc lẹm, cô không nhịn nổi nữa, dựa vào cái gì dựa vào cái gì, cô ta lôi đâu ra lắm dựa vào cái gì thế.

“Quan Oánh, nếu cô thông minh ra thì đừng đến trước mặt tôi mà lảm nhảm về mấy vấn đề này nữa, cái giọng điệu oán thán này của cô tôi nghe một lần là đủ rồi, cô mà muốn nói chuyện công bằng với tôi ấy hả? Những chuyện xui xẻo trước kia do tôi gây ra hay sao? Tôi nợ nần cô gì không? Mấy thứ này có xu nào dính líu tới tôi?”

“Giữa chúng ta chẳng có nợ nần gì cả. À phải rồi, cô có nợ tôi đấy, lần trước cô đứng trước cửa phòng tôi nói những gì tôi vẫn nhớ rõ từng câu từng chữ, chẳng qua tôi không muốn truy cứu thôi. Nên cô nghe cho kỹ đây, về sau an phận thì tôi chứa chấp nổi cô, nếu cô mà không làm được điều này lại đến trước mặt người khác mà làm ra vẻ đáng thương này nọ…”

Quan Hề dùng ngón tay nâng cằm Quan Oánh lên: “Cô có tin tôi có thể khiến cô trắng tay còn thảm hại hơn bây giờ không.”

Quan Hề là người không dễ chọc vào, ngang ngược thành thói, tính tình động chút là phát nổ. Trước kia Quan Oánh đã từng nghe Ngụy Tử Hàm nhắc đến điều này, nhưng cô ta mới chỉ nghe đến mà thôi, trên thực tế chưa từng được thể nghiệm cảm giác chân thật.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...