Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có lẽ do quá no bụng nên Quan Hề cảm thấy đồ ăn mình đang ăn là những món ngon nhất trên đời.

Cũng có lẽ do cô cùng với những người không quen thuộc lắm ở nơi đất khách quê người, lúc này gặp được Giang Tùy Châu ở đây, cả người liền có cảm giác thoải mái sung sướng hẳn.

“Vốn không phải ở đây đâu.” Quan Hề vừa ăn vừa nói, “Vì em muốn chụp ảnh trong khách sạn đạt tiêu chuẩn nhất, khó lắm mới khiến cấp trên đồng ý cho ở hai đêm, cuối cùng lại phải thắt chi tiêu, nên mấy ngày nay chúng em ở khách sạn kém đi mấy bậc.”

Giang Tùy Châu nhìn cô: “Công ty bọn em thiếu tiền hả?”

Quan Hề: “Em so sánh mấy công ty liền, chỗ này là ổn nhất, chẳng qua sếp có hơi… tiết kiệm.”

Giang Tùy Châu: “Ồ, vậy ăn xong rồi đi, không ở đây nữa.”

Nếu là trước kia, suy nghĩ đầu tiên của Quan Hề chắc chắn sẽ là “Đi, tất nhiên phải đi rồi, không cần khách khí với Giang Tùy Châu.” Nhưng lúc này cô lại không đồng ý, dù sao phỉ nhổ với cô bạn thân là một chuyện, tiến độ công việc lại là chuyện khác. Than thở xong rồi thì vẫn phải làm việc thôi.

Hơn nữa đoàn đội của cô ở đây hết, còn phải bàn bạc còn phải họp hành, sao cô có thể bỏ giữa chừng được.

Giang Tùy Châu: “Sao?”

“Không đi đâu, ngày mai em còn một đống việc nữa, đi đi về về phiền c.h.ế.t mất.” Quan Hề nói.

Giang Tùy Châu không ngờ Quan Hề lại từ chối: “Chắc chắn?”

“Chắc chắn, đến ngày mai cả đoàn em được đến ở chỗ tốt rồi, không vội một tối này.” Quan Hề lại ăn thêm miếng rau: “Hơn nữa hôm nay em mệt lắm, chẳng muốn đi đâu, đợi lát rồi anh tự về đi.”

Giang Tùy Châu khẽ gật đầu, anh không nói gì.

Sau đó Quan Hề liền yên lặng ngồi ăn xong cơm, ăn no bảy phần, cực kỳ thỏa mãn.

Ăn no rồi bệnh lười của cô lại nổi lên, đứng dậy vươn vai duỗi eo nói: “Vừa em mới tỉnh ngủ, sao bây giờ vẫn còn buồn ngủ thế này…”

Nói xong liền quay đầu nhìn Giang Tùy Châu, lúc này Giang Tùy Châu đang ngồi trên ghế, im lặng, lạnh nhạt lại dịu dàng. Tim Quan Hề thắt lại một nhịp, mạnh mẽ lại rõ ràng, “Lúc nào anh đi.”

Có lẽ bản thân cô cũng chưa phát hiện, giọng cô lúc hỏi câu này rất dính người, như thể không nỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-120.html.]

Giang Tùy Châu: “Lát nữa, em buồn ngủ thì ngủ trước đi.”

Quan Hề ồ một tiếng, đi đến bên giường vén chăn ra rồi nằm vào, nghĩ ngợi lát lại hỏi: “Nhưng anh cứ ngồi đó mà nhìn em ngủ à? Anh không thấy nhàm chán sao?”

Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn Quan Hề, đột nhiên anh đứng dậy bước đến vén chăn của cô ra, “Dịch vào trong chút.”

Quan Hề chớp chớp mắt, khẽ lùi về sau 1cm, nói một đằng làm một nẻo: “Em còn chưa bảo cho anh qua đây.”

“Ngồi đó nhìn em ngủ quả thật hơi nhàm chán.” Giang Tùy Châu cong người ôm eo của cô, kéo thẳng cô vào trong lòng mình, sau đó tự mình chỉnh quần áo rồi nằm xuống: “Nằm lát, ngủ đi.”

“…”

Quan Hề không động đậy, Giang Tùy Châu cũng không đợi cô, anh duỗi tay nắm cổ chân cô kéo một chút, loáng cái đã bị anh kéo vào trong giường.

“Giang…”

“Trên máy bay chưa được ngủ, em yên lặng chút, để anh ngủ một lát.” Anh nhắm mắt lại, hàng mi dài phủ bóng trên làn da phảng phất sự mệt mỏi.

Quan Hề ngắm khuôn mặt của anh, những lời vốn định nói nghẹn lại trong cổ họng. Lúc mở miệng lần nữa giọng đã nhỏ nhẹ hẳn: “Ừm, nể tình anh mang cơm đến cho em nên em mới để anh ngủ một lát… Chỉ một lát thôi nhé.”

Không biết có phải Giang Tùy Châu bật cười hay không, Quan Hề nghe thấy anh ừ một tiếng, duỗi tay tắt đèn chính trong nhà.

Ánh sáng chợt biến mất chỉ thừa lại chút tia sáng hắt từ nhà tắm vào.

Sau đó Giang Tùy Châu rất tự nhiên duỗi tay ôm lấy cô, tư thế quen thuộc độ ấm quen thuộc mùi hương quen thuộc. Quan Hề cứng người, tim đập rỗng mất hai nhịp.

Nhưng cô không đẩy anh ra, quả thật cũng… không muốn đẩy ra lắm.

Sau đó sự mệt mỏi rã rời và cảm giác an toàn giao hòa với nhau, rất nhanh cô liền ngủ thiếp đi.

Đêm dài chầm chậm trôi, khi đã ngủ khá sâu Quan Hề cảm thấy bản thân hơi hít thở không thông.

Trong mơ hình như cô bị sợi dây thừng nào đó trói, rất chặt, vùng vẫy mãi mà không thoát ra được.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...