Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Suy nghĩ này vừa hiện ra đã bị Quan Hề mạnh mẽ bác bỏ, không thể không đi làm! Lời Quan Hề cô đã nói ra khỏi miệng sao có thể rút về được! Cô là người chuyên nghiệp đấy nhé! Hơn nữa những người đồng nghiệp tuổi tác còn trẻ mà đã phải sống thảm thương thế này vẫn còn cần cô giúp đỡ kiếm tiền! Không thể sợ hãi không thể sợ hãi…

Quan Hề kiên cường tự cổ vũ bản thân một hồi mới chậm chạp bò xuống giường, định ra ngoài kiếm chút đồ để ăn.

Cô vừa bước xuống giường chuông cửa liền vang lên.

Quan Hề tưởng đồng nghiệp đến tìm mình bèn lên tinh thần ra mở cửa.

Cửa của khách sạn này hơi nặng, lúc mở ra còn tốn chút sức, Quan Hề kéo nhẹ cái mà không kéo được, cửa lại sập về chỗ cũ.

Mắt thấy cửa sắp đóng, người đứng ngoài duỗi tay giữ lại.

Quan Hề trừng mắt: “…”

“Đây là cái khách sạn gì vậy?” Người đứng ngoài cửa dùng một tay giữ chặt cánh cửa phòng cô, một tay nhàn tản đút trong túi quần, mày nhíu chặt, thần thái đó ngữ khí đó giống hệt lúc cô mới bước vào khách sạn này.

Quan Hề sững sờ nhìn anh, phản ứng đầu tiên là chắc cô sinh ảo giác rồi, sao Giang Tùy Châu có thể xuất hiện ở đây được.

“Phát ngốc gì thế.” Giang Tùy Châu đẩy cánh cửa ra, giọng điệu có phần ghét bỏ: “Em mà ở chỗ này á? Sao lại ở chỗ này?”

Hai câu hỏi liên tiếp thể hiện rất rõ sự nghi ngờ của Giang Tùy Châu với việc Quan Hề mà lại nguyện ý ở cái khách sạn như thế này.

Thật ra khách sạn này cũng không đến nỗi nào, thậm chí còn rất bình thường, nhưng Giang Tùy Châu hiểu rõ Quan Hề, lần nào cô ra ngoài cửa mà chả chọn chỗ tốt nhất, trước kia cái tốt nhất còn bị cô bóc phốt, huống chi là loại này.

Sau khi Giang Tùy Châu mở cửa bước vào, cửa phòng lại sập về chỗ cũ.

Đèn chính trong phòng chưa bật, chỉ có ngọn đèn ở đầu giường và đèn trong nhà vệ sinh còn sáng, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu trên người Giang Tùy Châu khiến trên người anh như mang một vẻ dịu dàng vốn không thích hợp với anh.

Quan Hề đứng sau cánh cửa, nhất thời không biết trong lòng là tư vị gì, chỉ ngây ngốc đứng nhìn anh.

Giang Tùy Châu không thấy cô có phản ứng gì liền quay lại nhìn: “Sao thế.”

Quan Hề: “Anh… Không phải anh đang ở bên châu Âu à.”

Giang Tùy Châu: “Bàn xong việc nên về thôi, tiện đường ghé qua thăm em.”

Máy bay nhà anh mới từ châu Âu bay về Trung Quốc mà còn tiện đường qua Dubai!

Quan Hề bĩu môi, trong lòng bắt đầu nổi lên từng bong bóng ngọt ngào. Cô bật cười lại cố kiềm chế khóe miệng đang cong lên: “Sao anh biết em ở đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-119.html.]

Giang Tùy Châu cúi đầu đánh giá cô một phen: “Trong đoàn đội của em có người anh quen.”

“Ai là tai mắt của anh?”

“Không nói cho em.” Giang Tùy Châu hơi nhíu mày, “Nghe nói hôm nay em xuống nước? Còn bị say sóng đến mức phải hủy lịch trình quay về khách sạn.”

“Rốt cuộc ai là tai mắt của anh, dám nói em như vậy?!” Phút chốc sức chiến đấu của Quan Hề trỗi dậy, “Em không phải bị say sóng, chuyển lời phải chuyển cho đúng chứ.”

“Em hủy lịch trình về khách sạn là thật.” Giang Tùy Châu kéo cô vào trong, để cô ngồi trên giường, “Còn chưa ăn cơm?”

“… Đúng thế.”

Giang Tùy Châu nhìn đồng hồ: “Khách sạn này không có dịch vụ gọi cơm, Chu Hạo đi mua rồi, đợi lát nữa là có.”

Hiệu suất của Chu Hạo cực kỳ cao, không đến một lúc sau đã gõ cửa phòng.

Giang Tùy Châu mở cửa nhận đồ ăn, anh đặt trên mặt bàn, vừa mở ra vừa nói: “Lại đây.”

Quan Hề đói đến mức đau cả dạ dày, vội vã qua đó ngồi lên trên ghế.

Trên bàn ăn có thịt có rau, còn có một bát canh tỏa khói nghi ngút. Giang Tùy Châu ngồi đối diện cô, xé đũa ra đưa cho cô.

Quan Hề nhận lất đũa, trong làn khói tỏa ra nhìn trộm Giang Tùy Châu mấy lần.

Hu hu hu sao thế này, Nhị cẩu càng ngày càng đẹp trai rồi, đẹp trai đến mức cảm động phát khóc luôn.

“Không ăn hả?” Giang Tùy Châu hỏi.

Quan Hề lắc đầu: “Ăn, em ăn chứ.”

Cô không đợi nổi mà gắp một miếng thịt lên bỏ vào trong miệng, hương vị nháy mắt lan tỏa đến từng tế bào trong người, Quan đại tiểu thư thật sự nước mắt lưng tròng!

Một giây trước còn cảm thấy cuộc đời này thật thê lương, giây tiếp theo liền thấy bản thân hạnh phúc biết bao.

Đây là mĩ vị nhân gian gì chứ…

“Lát nữa đi cùng anh.” Giang Tùy Châu bỗng nói.

Quan Hề ngấn nước mắt mà ăn thịt, nói không nên lời: “Đi đâu?”

“Đến nơi khác ở, chỗ này của em mà cho người ở à, đến dịch vụ gọi cơm còn chẳng có.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...