Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quan Hưng Hào nắm c.h.ặ.t t.a.y của Quan Hề: “Hề Hề, bố nói thật đấy, đã lâu rồi con chưa về nhà, cũng không cho bố gặp con, bố rất đau lòng, cũng rất nhớ con. Con tha thứ cho bố một lần thôi được không, bố biết chuyện trước kia đều do bố làm sai…”

Nếu nói trên thế giới này ai đối xử tốt với cô nhất, bố cô ông Quan Hưng Hào chắc chắn sẽ đứng ở vị trí đầu tiên.

Quan Hề thấy bố mình đã ốm thành dáng vẻ này rồi không khỏi thấy khó chịu: “Được rồi bố đừng nhắc đến chuyện trước kia nữa, bố lo cho sức khỏe của mình nghỉ ngơi sớm một chút.”

Quan Hưng Hào: “Thế về sau con phải thường xuyên về nhà nhé, được không con?”

“Để nói sau đi, dạo này con bận lắm.”

“Được được, bận cũng không sao, đợi đến lúc nào con có thời gian thì về nhà ở.”

Có lẽ đã lâu rồi Quan Hưng Hào chưa gặp cô, ông giữ cô ở lại bên mình nói chuyện mãi.

Đến tận khi ông nghỉ ngơi ngủ thiếp đi Quan Hề mới bước ra ngoài.

Nhưng không ngờ lúc cô xuống dưới tầng lại gặp phải bà Ngụy Chiêu Mai.

Sau lần làm lớn chuyện ở nhà ông nội, cô vẫn chưa gặp bà. Lúc này hai người lại gặp nhau khiến Quan Hề không khỏi cảm thấy quái dị.

“Hề Hề.” Đúng lúc Quan Hề muốn rời đi thì Ngụy Chiêu Mai mở miệng gọi.

Quan Hề dừng chân, giọng nói có chút lạnh: “Có việc gì không.”

Ngụy Chiêu Mai nhìn cô, suy nghĩ rối như tơ vò sau cùng bà nói: “Lần này tôi qua để ký đơn ly hôn với bố con.”

Quan Hề: “…”

Ngụy Chiêu Mai: “Tôi nghĩ con cũng nghe được những lời đồn thổi ở bên ngoài rồi, thật ra, tôi và bố con đã ly hôn.”

“Những việc này không liên quan đến tôi.”

“Phải, nhưng tôi nghĩ tôi vẫn phải nói với con một tiếng. Không cần biết thế nào, tôi nợ mẹ của con một lời xin lỗi.”

Ánh mắt Quan Hề chớp nháy: “… Bà nói những chuyện này chẳng để làm gì cả.”

Ngụy Chiêu Mai cười khổ một tiếng: “Tôi biết, nên bây giờ tôi đang phải gánh chịu hậu quả do chính mình gây ra. Nhưng Hề Hề à, bất kể tôi có ra sao thì Oánh Oánh đích thực là chị em cùng cha khác mẹ của con, tương lai tôi không mong hai đứa thân thiết với nhau, tôi chỉ hy vọng hai đứa có thể chung sống hòa bình.”

Quan Hề bật cười, quay đầu lại nhìn bà ấy: “Chung sống hòa bình? Tất nhiên, chỉ cần nó không đến làm phiền tôi thì tôi cũng lười bắt nạt nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-133.html.]

Ngụy Chiêu Mai khẽ thở dài: “Tôi biết dạo trước con phải chịu nhiều uất ức. Tôi… Lúc đó chẳng qua do tôi nợ Oánh Oánh quá nhiều, không màng đến cảm nhận của con.”

Cổ họng Quan Hề khô khốc, cuối cùng cô không nhịn nổi nói: “Bà Ngụy, không nói đến chuyện của mẹ tôi, cũng không nói đến những sự thật rối loạn đáng xấu hổ kia. Tôi cứ nghĩ dù sao hai chúng ta cũng có tình nghĩa mẹ con hai mươi mấy năm trời, trước giờ tôi quý người mẹ này như thế nào tôi cố thân cận với bà ra sao chắc bà đều biết rõ. Thật ra lúc trước tôi cũng không mong bà sẽ đối xử với tôi như đối với Quan Oánh, tôi chỉ hy vọng bà có thể bớt một chút nhỏ quan tâm dành cho tôi, nhưng tôi lại không ngờ bản thân chỉ là cái đinh trong mắt bà.”

“Hề Hề, tôi…”

“Thôi, nghĩ kỹ lại thì bà cũng không sai, tôi nói những thứ này để làm gì, chẳng qua là vì người thân nhất của mình mà thôi.” Quan Hề nhìn bà ta rồi cười tươi, “Nên mọi chuyện dừng ở đây thôi, về sau nếu gặp lại, chúng ta hãy coi nhau như người dưng nước lã.”

Nói xong Quan Hề cũng không nán lại nữa, cô cầm đồ của mình rồi bước ra cửa.

Cô nghĩ, từ giờ trở đi, tất cả những tình cảm yêu quý hay oán hận của cô với bà Ngụy Chiêu Mai sẽ bị chôn vùi thật sâu dưới lòng đất.

Sắc trời đã dần tối, chiếc xe trắng bạc lao vun vút trên đường bỏ lại từng dãy nhà cao tầng phía sau.

Trong xe tiếng nhạc rộn ràng phát ra từ dàn loa cao cấp nhất, nghe cực kỳ thích tai.

Mặt Quan Hề không có biểu tình gì lái xe, cả người toát ra khí lạnh.

Ù ù…

Đúng lúc này điện thoại của cô rung lên.

Quan Hề mở loa ngoài, tiếng nhạc dừng lại.

“Ăn cơm chưa.” Giọng nói lạnh nhạt của Giang Tùy Châu vang lên, dường như giọng nói của anh qua thiết bị lọc âm trở nên mềm mại hơn, phát ra sự quyến rũ không hề nhẹ.

Quan Hề nhăn mũi, không biết vì sao cô nghe thấy giọng anh lại cảm thấy uất ức một cách kỳ lạ.

“… Em còn chưa ăn nữa.”

“Đặt cơm về nhà cho em nhé?”

Quan Hề không vui: “Anh không về à.”

Giang Tùy Châu: “Tối nay anh bàn công việc ở hội sở của Tống Lê, em tự ăn trước đi.”

Tiếng nhạc bên anh hơi ồn, Quan Hề có thể tưởng tượng ra khung cảnh này, rượu ngon cỗ đầy, gái đẹp xung quanh.

Quan Hề có chút bực bội: “Bên anh có các chị em ăn cùng, em thì lủi thủi một mình ở nhà ăn cơm, nói thế mà được à?”

Giang Tùy Châu sững người, anh cười khẽ: “Vậy em muốn sao.”

“Em qua đó.” Quan Hề, “Anh gọi mấy anh trai đến cho em, em muốn có nhiều người ăn cùng em.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...