Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“…”

“……”

Ba mặt nhìn nhau, Lãng Ninh Y vội lùi lại một bước, biểu tình trên mặt cứng đờ.

Quan Hề: “Về rồi đấy à, có đói không, muốn ăn chút gì không? Bít tết nhé?”

Lãng Ninh Y gượng cười: “Cái này… Giang tổng, anh cũng ở đây à.”

Giang Tùy Châu: “Ừ.”

“… Hai người đang ăn khuya hả?” Lãng Ninh Y nhìn cái đĩa trên bàn rõ ràng là đĩa của nhà mình, “Tự nấu?”

Quan Hề mau miệng đáp: “Mình không muốn tự nấu đâu, nhưng anh ấy nhất quyết lấy miếng thịt bò của cậu, không liên quan đến mình.”

Giang Tùy Châu: “Ngại quá, nếu cô Lãng muốn lần sau tôi sẽ bảo người mang mấy phần bò bít tết qua.”

“Không cần không cần đâu!” Lãng Ninh Y bị cảnh tượng Giang Tùy Châu xuống phòng bếp nhà mình nấu cơm cho Quan Hề dọa sợ, “Không cần mang tới đâu, không có gì hết.”

Lãng Ninh Y lùi lại vài bước, “Ờ thế này đi, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục nhé, tôi về phòng nghỉ ngơi đây. Yên tâm! Nhà tôi cách âm tốt lắm, hai người làm gì tôi cũng không nghe thấy đâu.”

Quan Hề: “….?”

Sập một tiếng, Lãng Ninh Y đã đóng cửa phòng ngủ của mình, cách ly với thế giới bên ngoài.

Giang Tùy Châu thấy vậy bèn đứng dậy: “Nếu bạn cùng nhà em về rồi thì anh về trước đây.”

“Ờ.”

Hai bên má Quan Hề vẫn còn phồng lên, do miếng thịt bò anh cho cô ăn lúc trước hơi to.

Giang Tùy Châu nhìn cô, trong mắt toàn là ý cười, anh cực kỳ tự nhiên xoa đầu cô: “Ăn nhiều vào, em vẫn gầy lắm.”

“…”

Quan Hề cảm thấy đầu mình như bị bỏng.

**

Ngày hôm sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-110.html.]

Sau khi Quan Hề dậy liền ngồi vào bàn ăn sáng, xong lại làm tổ trong thư phòng, xác nhận lại thời gian gặp gỡ với mấy công ty, cô đã lên mạng tìm hiểu tất cả những “tác phẩm” của mấy công ty này, nhưng cô vẫn phải đích thân đi tìm hiểu một phen.

Sau khi xác nhận xong điện thoại bên người bỗng đổ chuông.

Quan Hề nhìn màn hình hiển thị, cô thở dài một hơi rồi nhận.

“Alo ạ.”

“Alo, Hề Hề đấy à.”

“Bà nội ạ.”

Thôi Minh Châu: “Con đang làm gì đấy? Ở bên nhà của Lãng Ninh Y có quen không?”

Quan Hề: “Quen lắm ạ.”

“À… Là thế này, con cũng biết hai ngày tới là sinh nhật ông nội con, ông nội mong con có thể đến, con xem, trước kia năm nào sinh nhật con cũng ở đó, năm nay mà vắng con ông nội con sẽ buồn lắm đấy.”

Mấy ngày nay bà Thôi Minh Châu không ngừng nhắc bóng nhắc gió khuyên Quan Hề về nhà, những lý do khác cô có thể thoái thác được nhưng riêng sinh nhật của ông nội cô lại không có cách nào từ chối.

Vốn dĩ lúc cô chưa biết chân tướng sự việc, những đau thương kia đều do sự quan tâm yêu thương của Ngụy Chiêu Mai dành cho Quan Oánh. Sau khi biết chân tướng, sự đau thương đó liền biến thành oán hận, cô đã hoàn toàn không ôm hy vọng gì với Ngụy Chiêu Mai nữa, nhưng đối với người bố từ nhỏ đã cưng chiều cô, đã lo cho cô hết mực như Quan Hưng Hào thì cô lại rất mâu thuẫn.

Ban đầu ông không biết chuyện mẹ cô mang thai, nhưng ông đã làm chuyện có lỗi với mẹ cô cũng là thật.

Ông giấu diếm bản thân bao nhiêu năm, để đoạn thời gian vừa qua cô phải nghi ngờ xuất thân của mình cũng là thật, nhưng sự yêu chiều từ nhỏ đến lớn của ông khiến cô lớn lên trong vui vẻ vô ưu vô lo cũng là thật.

Cô tin nếu Quan Oánh không quay trở về, cả đời này ông sẽ không nói sự thật cho cô biết, sẽ mãi nuôi cô trong tòa tháp ngà kia. Nhưng Quan Oánh lại quay trở về, mọi chuyện đã lệch quỹ đạo, những việc ông làm trở nên công cốc.

Quả thật cô có oán giận Quan Hưng Hào, nên cô mới không nhận điện thoại không chịu gặp ông. Nhưng sâu thẳm trong nội tâm cô dường như đang tranh đấu với chính bản thân mình, Quan Hưng Hào đã làm sai thật, nhưng ông đối tốt với cô bao nhiêu năm qua không phải là giả.

Thôi Minh Châu: “Bà nội biết con đang rất tức giận, bên bố con bà đã mắng một trận rồi, mấy ngày nay nó cũng tự trách bản thân lắm, nó nói đáng lẽ nên cho con biết từ sớm, nhưng lại vẫn sợ con sẽ oán hận nó… Hề Hề, cả nhà chúng ta có lỗi với mẹ con, ban đầu nếu bố con không làm ra cái chuyện xấu hổ kia, ông bà nội cũng mong muốn mẹ con gả vào nhà mình.”

“Con biết mà, bà đừng nói đến chuyện này nữa…”

“Được được, bà chỉ muốn nói cho con biết cả nhà đều yêu thương đều coi trọng con.” Bà Thôi Minh Châu nói tiếp, “Con đó, con vĩnh viễn là đại tiểu thư của nhà họ Quan, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”

……

Về sau bà Thôi Minh Châu còn nói nhiều điều hơn, Quan Hề quả thực không nghe nổi nữa đành nói cô sẽ đến bữa tiệc sinh nhật của ông Quan Hồng. Bà Thôi Minh Châu nghe thấy thế bèn thở phào một hơi, lúc này bà mới vui vẻ cúp điện thoại.

**

Hai ngày sau, Quan Hề mang theo chiếc áo khoác chính tay cô đến trung tâm thương mại lựa chọn đến dự sinh nhật của ông nội, tiền mua áo này là từ thẻ của Lãng Ninh Y ra. Tất nhiên, trước ánh mắt không hề tin tưởng của Lãng Ninh Y cô đã thề thốt sau này đi làm kiếm được tiền rồi nhất định trả lại cho cô ấy.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...