Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đất diễn” của Quan Hề trong chương trình tuy không nhiều nhưng vì dáng dấp cực kỳ xinh xắn, năng lực lại giỏi nên rất nhiều người vào Weibo xem thông tin về cô. Về sau cứ xem như vậy rồi tự nhiên thấy thích thú sau đó lượng fan của Quan Hề cứ tăng lên vùn vụt.

Nhưng lần này không chỉ hút fan mà bên văn phòng Ấn Tưởng lại vì độ hot này mà nhận được mấy lời mời tham gia chương trình liền. Vốn cánh chị Uông Thanh còn vui vẻ không ngớt, cảm thấy Quan Hề sắp nổi tiếng rồi, kết quả ai dè Quan Hề lại đẩy hết mấy công việc kia đi.

“… Em không muốn đi thật hả, gameshow kia tốt lắm đấy, tham gia xong có thể hot luôn.” Uông Thanh không ngờ Quan Hề thế mà không hề có hứng thú với giới giải trí, phải biết mấy hotgirl trên mạng hay người mẫu hay người làm âm nhạc có tích xanh chị từng hợp tác trước kia ai ai cũng ôm tâm tình muốn tiến quân vào giới giải trí.

Ví dụ như Triệu Hiểu Nhu thì biết rồi đấy, ban đầu Triệu Hiểu Nhu cực kỳ muốn lấy được suất tham gia “Minshuku của chúng ta” chính vì để có thể tiếp xúc nhiều hơn với công việc trong cái giới kia.

Quan Hề nhìn chị ấy: “Ban đầu em tìm mấy chị để hợp tác chắc cũng nói rõ rồi, em mong mọi người giúp em thúc đẩy marketing của mảng du lịch. Em là một blogger du lịch, em cũng chỉ muốn làm những việc có liên quan đến du lịch, nếu các chị muốn đào tạo một nghệ sĩ thì tìm sai người rồi.”

“Minshuku của chúng ta” lần trước chẳng qua vừa hay chạm đúng “chuyên môn” của cô, nhưng bây giờ mấy tổ tiết mục tìm cô lại vì nhìn trúng độ hot của cô nên mới mời, căn bản không cần biết mấy công việc đó có phù hợp với cô hay không.

Uông Thanh thấy Quan Hề dứt khoát như vậy cũng chợt hiểu ra phần nào.

Mấy ngày nay chị ấy bị hàng loạt chương trình gửi lời mời làm hoa cả đầu óc rồi, chị bất chợt quên đi cách nghĩ ban đầu của Quan Hề: “À, cũng phải… Thế nếu mà em không thích thì về sau có công việc nào kiểu như này chị sẽ đẩy hết đi hộ em.”

“Ừm.”

“Thế, thế thì chúng ta bàn lịch trình chuyến đi sang Ý vào tháng sau đi.”

“Được.”

Sau khi Quan Hề đẩy hết những chương trình giải trí đi nhân khí* trên Weibo của cô vẫn không ngừng tăng.

(*Nhân khí: Ý chỉ mức độ được hoan nghênh của một người hoặc vật.)

Hai tháng sau, công việc của cô cũng nhận được rất nhiều sự ủng hộ, khách sạn, Minshuku, ngay cả nhiều khu vui chơi du lịch cũng mời cô đến để “vui chơi có lương”. Ví của Quan Hề nhận được không ít tiền, tất nhiên cô cũng kiếm về cho văn phòng Ấn Tưởng không ít.

Hôm nay, Quan Hề vừa bay từ nước ngoài về vừa xuống máy bay xong liền lên luôn xe của công ty.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-147.html.]

Cô không về nhà mà đến thẳng công ty là vì một hợp đồng của cô xảy ra vấn đề, bên đoàn đội gấp rút mở cuộc họp, cô cũng cần có mặt.

Lần họp này cực kỳ lâu, chi tiết sự việc cực nhiều.

Hôm nay Quan Hề còn đến tháng, đi du lịch xong còn chạy tới chạy lui khiến cả người cô khó chịu. Cuối cùng cũng họp xong, cô vội bỏ chạy lấy người.

Lúc xuống thang máy đến bãi đỗ xe cô lại đụng mặt Triệu Hiểu Nhu và ông chủ ky bo kẹt xỉ của Ấn Tưởng – Du Hạo.

Du Hạo thấy sắc mặt cô không được tốt lắm bèn lịch sự hỏi thăm đôi câu.

Mặt Quan Hề hơi nhợt nhạt: “Không sao, có thể do ngồi máy bay lâu quá, cơ thể hơi không thoải mái.”

Du Hạo: “Cô thấy không thoải mái thì về nhà đi, còn đến công ty làm gì.”

Quan Hề quay đầu nhìn anh ta, mỉm cười: “Du tổng vẫn còn nói được ạ, còn không phải do trước khi tôi lên máy bay anh nói hợp đồng xảy ra vấn đề cần tôi nhanh chóng giải quyết hay sao.”

Du Hạo đẩy gọng kính đen: “Thế hả? Có sao?”

Quan Hề: Mẹ nó, có đấy!

Du Hạo ho khan một tiếng, ngượng ngùng chuyển chủ đề: “Thế chuyến đi Ý lần này thế nào, thuận lợi chứ.”

Tinh…

Thang máy xuống đến bãi đỗ xe.

Bụng Quan Hề quặn đau, cô bước ra ngoài không còn hơi sức nói: “Tàm tạm, trừ việc anh thắt chặt chi tiêu quá mức.”

Du Hạo vừa nghe đến đây liền mất vui: “Tại kinh phí cô báo lên cao quá đấy chứ, có vài chỗ không hợp lý…”

Quan Hề quay đầu trừng anh ta: “Tôi cũng kiếm về cho công ty của chúng ta không ít đâu, Du tổng, phải chi ra mới thu về được! Anh đừng có bủn xỉn mấy cái chuyện vặt này!”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...