Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Tùy Châu quay sang nhìn cô, thẳng thắn kết luận một câu: “Nhưng rõ ràng mẹ em lại thích chuỗi Phật châu kia hơn, vì đó là quà con gái ruột tặng.”

Quan Hề: “… Giang Tùy Châu anh có thể nói bóng nói gió được mà, em có thể nghe hiểu.”

Giang Tùy Châu không đáp lại, anh đứng lên nói: “Ăn cơm thôi, lại đây.”

Quan Hề nằm im, đột nhiên hỏi: “Mẹ anh có tốt với anh không.”

Giang Tùy Châu sững người.

Quan Hề nhìn anh mong đợi câu trả lời.

Giang Tùy Châu rũ mắt: “Quan trọng lắm à.”

Quan Hề không trả lời, tuy cô cảm thấy lớn đến tuổi này rồi không nên quá chi li vấn đề này, nhưng thâm tâm cô lại cảm thấy rất quan trọng.

Từ nhỏ đến lớn cô luôn đem lòng yêu mến Ngụy Chiêu Mai. Sau khi Quan Oánh xuất hiện, nếu nói cô muốn tranh giành với Quan Oánh để củng cố địa vị không bằng nói cô thiếu cảm giác an toàn, cô sợ bản thân không thể đem lại nhiều lợi ích cho gia đình nữa sẽ bị thay thế, mẹ cô sẽ không cần cô nữa.

“Tính cách mẹ em khá lạnh nhạt… Nên từ nhỏ đến giờ không mấy biểu lộ tình cảm ra ngoài.” Quan Hề nói, “Nên em rất tò mò mẹ của mọi người như thế nào.”

Giang Tùy Châu trầm mặc hai giây: “Cũng thế.”

“Hả?”

Giang Tùy Châu hiếm khi nói về người nhà mình: “Bà ấy chỉ có lạnh lùng hơn.”

Quan Hề kinh ngạc: “… Giang Tùy Châu, không phải anh cũng là con nuôi đấy chứ?”

Giang Tùy Châu nhìn cô: “Trí tưởng tượng của em siêu phàm thật.”

Quan Hề ngậm miệng.

Một lát sau, dì giúp việc đã sắp hết các món lên bàn ăn, Giang Tùy Châu cùng Quan Hề ngồi vào bàn ăn.

Quan Hề ăn cơm nhưng tâm hồn lại bay đi đâu, không ngừng liếc nhìn màn hình điện thoại. Mấy lần như vậy, Giang Tùy Châu liền duỗi tay qua lấy điện thoại cô đặt cạnh bát cơm đi mất.

Quan Hề: “Này…”

Điện thoại từ bên Quan Hề chuyển sang bên Giang Tùy Châu.

Giang Tùy Châu: “Ăn xong cơm rồi xem không được à?”

“Anh quản em làm gì.” Quan Hề nhoài người qua cướp lại.

Dáng vẻ chột dạ này của cô khiến Giang Tùy Châu rất tò mò, “Ngoại tình à?”

Quan Hề: “Ngoại rồi ngoại rồi, lần thứ bảy rồi! Trả điện thoại cho em!”

Giang Tùy Châu lạnh mặt nhìn cô, cầm điện thoại cô lên mở khóa màn hình. Trước giờ anh chưa từng xem điện thoại của Quan Hề nên cũng không biết mật mã, nhưng vừa thử một lần liền chính xác luôn.

Cái bệnh tự luyến của cô lại cộng thêm bệnh lười, mật mã chắc chắn là sinh nhật mình.

Màn hình khóa được mở ra, trên màn hình điện thoại là một trang tài liệu đang được mở sẵn, tiêu đề là bảy con chữ: Viện phúc lợi nhi đồng Hằng Hải.

Giang Tùy Châu nhíu mày: “Em muốn tìm bố mẹ ruột?”

Quan Hề lập tức lắc đầu: “Không… Anh trả lại đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-61.html.]

Cướp được điện thoại về Quan Hề liền ngồi xuống cầm đũa lên chọc vào bát cơm: “Em chỉ tò mò không biết nơi đó ra sao, muốn xem chút.”

Đây cũng là suy nghĩ đột nhiên bật ra từ tối hôm sinh nhật Ngụy Chiêu Mai, cô bắt đầu muốn tìm hiểu nơi đó rốt cuộc ra sao.

“Định bao giờ đi.”

“… Em không nói là muốn đi.”

“Em không phải kiểu người đã có suy nghĩ làm gì liền bỏ giữa chừng, chần chừ một hồi cuối cùng lại đi mà thôi.”

Quan Hề lạnh lùng lườm anh, đoán trúng rồi liền ra vẻ hả?

“Hôm nay đúng lúc anh đang rảnh, nếu muốn đi thì đi luôn hôm nay.”

Quan Hề ngẩn người: “Gì cơ.”

Giang Tùy Châu: “Ăn cơm xong rồi cùng đi.”

**

Quan Hề thề, cô không hề có ý định đến nơi này nhanh như vậy.

Cô chỉ đang do dự, lại rất tò mò. Quả thật cô nghĩ bản thân phải đến đây một chuyến, nhưng phải qua một thời gian nữa.

Cô cũng không biết tại sao Giang Tùy Châu nói hôm nay đi cô liền ngồi luôn lên xe anh, nghĩ đi nghĩ lại chắc do có người bồi bạn cô cũng can đảm hơn.

Viện phúc lợi nhi đồng Hằng Hải cách Đế đô khá xa, xe chạy hơn một tiếng đồng hồ mới tới nơi.

Vừa xuống xe Quan Hề liền cảm thấy chỗ này còn lớn hơn ảnh mà trợ lý gửi cho cô, nhìn qua khá có điều kiện, có lẽ đây cũng là một trong những viện phúc lợi tốt nhất ở khu này.

Giang Tùy Châu đã cho người liên hệ, hai người vừa bước vào liền có người ra đón. Lần này hai người đến dưới danh nghĩa làm từ thiện, nên nhân viên công tác dẫn họ đi tham quan một vòng quanh viện.

Quan Hề không hề có ấn tượng gì với nơi này, nhưng do tâm lý biết ban đầu mình được nuôi ở chỗ này nên cũng cảm thấy thân thiết hơn vài phần.

Đi một lúc lâu sau hai người liền dừng ở sân sau. Ở đó có một khu vui chơi dành cho trẻ em, lúc này đang có vài đứa trẻ tầm mười tuổi đang chơi đùa.

Quan Hề bước đến đó ngồi xuống, nhìn đám trẻ đang đùa vui trước mặt.

“Chị ơi em tặng chị này.” Bỗng có một bé gái chạy qua chỗ cô, tặng cô một viên kẹo.

Quan Hề sững người: “Hả?”

Cô bé khoảng chừng năm sáu tuổi, cười tươi đáp: “Chị gái rất đẹp.”

Quan Hề rũ mắt nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay, “Cảm ơn em.”

Cô bé lại thì thầm bên tai Quan Hề: “Chị ơi, anh trai đứng bên chị cũng rất đẹp.”

Quan Hề quay qua nhìn Giang Tùy Châu, cười hỏi: “Thế chị với anh ấy ai đẹp hơn.”

Cô bé không ngờ còn có vấn đề này nữa, bần thần một hồi vẫn chưa nghĩ ra đáp án.

Quan Hề xoa cái đầu nhỏ trước mặt: “Không sao, chị biết câu trả lời trong lòng em là chị mà, không nói ra miệng cũng được.”

Cô bé tròn mắt xấu hổ nhìn Giang Tùy Châu.

Ánh mắt Giang Tùy Châu đầy vẻ bất đắc dĩ: “Anh đi ký giấy từ thiện với viện trưởng, em đợi ở đây nhé?”

Quan Hề đứng dậy: “Em đi cùng anh.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...