Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 62

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài miệng Quan Hề nói muốn cùng anh đi ký giấy từ thiện nhưng thực tế trong lòng cô cũng có ý định khác.

Ký xong, lúc viện trưởng định tiễn hai người, đột nhiên Quan Hề hỏi: “Viện trưởng, cháu có việc muốn nhờ ngài.”

Giang Tùy Châu đứng lại, hình như anh biết chắc chắn cô sẽ hỏi.

Viện trưởng: “Hân hạnh.”

Quan Hề do dự một lúc: “Cháu muốn xem tư liệu của một đứa bé từng được nuôi dưỡng ở đây.”

Viện trưởng hơi khó xử: “Việc này… Thông thường chúng tôi sẽ không tiết lộ tư liệu của mấy đứa bé được nuôi dưỡng.”

“Không phải tình huống thông thường.” Quan Hề cắn răng nói, “Là cháu, cháu muốn xem tư liệu của mình.”

Viện trưởng sững sờ: “Sao? Cô Quan…”

Quan Hề: “Trước kia bố cháu nhận nuôi cháu ở đây.”

……

Nửa tiếng sau, Quan Hề từ trong phòng tư liệu đi ra.

Cô không vội đi luôn mà đi ra sân sau thẫn thờ ngồi xuống một bên ghế đá nhìn mấy đứa trẻ chạy tới chạy lui trước mắt.

Hơn hai mươi năm trước, bố cô đến nơi này nhận nuôi cô, sau đó đưa cô ra nước ngoài vài năm, đến năm tám tuổi mới về nước…

Viện trưởng nói cô rất may mắn, lúc được nhận nuôi còn quá nhỏ chưa hình thành suy nghĩ nên không có sự nhạy cảm của cô nhi.

Viện trưởng còn nói cô được đưa đến ngay trước cửa viện phúc lợi, không có manh mối gì về bố mẹ ruột của cô. Năm đó điều kiện của viện phúc lợi vẫn còn kém, không có camera quay lại.

Xem ra đến phí công một chuyến rồi…

Đột nhiên Quan Hề cảm thấy trống rỗng, nhất thời không biết không tìm được manh mối nào thì mình nên vui vẻ hay nên buồn nữa.

“Coi như là chuyện tốt.” Giang Tùy Châu ngồi xuống bên cạnh cô.

Thật ra anh đã sớm biết kết quả này, lần trước lúc chuyện thân thế của Quan Hề bị lộ ra anh đã bảo Chu Hạo đến đây điều tra. Nhưng anh cũng không ngăn cản Quan Hề đến đây tìm tư liệu, anh biết cô muốn chính mắt mình nhìn thấy.

Quan Hề cúi đầu nhìn mũi giày: “Thế à.”

“Về sau em không cần băn khoăn về việc này nữa, chuyên tâm sống trong gia đình bây giờ là ổn.”

Quan Hề khẽ hừ một tiếng: “Vốn em đã chuyên tâm rồi.”

“Vậy bây giờ chúng ta đi được chưa?”

Quan Hề không nhúc nhích, chỉ hỏi anh: “Sao hôm nay anh cùng đi với em?”

“Hôm nay rảnh.”

Quan Hề lườm anh: “Sao anh không nói để em đi một mình sợ em buồn.”

Giang Tùy Châu bật cười: “Em cũng biết buồn à.”

“Sao lại không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-62.html.]

“Được rồi, anh sợ em đi một mình sẽ buồn.”

Quan Hề bật cười: “Đồ thần kinh.”

Giang Tùy Châu đứng lên: “Đi thôi.”

“Cảm ơn.”

“…” Giang Tùy Châu dừng bước, quay lại nhìn cô.

Cô lại không để ý anh, đứng dậy vươn vai duỗi cổ bước về phía hành lang: “Về đi, hôm nay em muốn ăn nhà hàng, anh chủ chi.”

Giang Tùy Châu đi theo sau cô: “Em vừa nói gì?”

Quan Hề không đáp lời: “Em muốn ăn gan ngỗng, muốn ăn bò bít tết, muốn ăn cá tuyết Na-uy…”

“Em cũng biết nói cảm ơn à.”

“Tự nhiên muốn ăn ngon một bữa quá, anh muốn ăn gì.”

“Câu cảm ơn của em nghe mới mẻ thật.”

Quan Hề quay lại lườm anh, bị anh làm cho phiền chết: “Hỏi hỏi hỏi lắm vào, vừa anh nghe nhầm, được chưa.”

Giang Tùy Châu hơi nhíu mi: “Thế à.”

“Phảiii...”

Quan Hề vừa đi vừa quay lại nhìn anh, lúc đến khúc cua của hành lang cô không để ý liền suýt đ.â.m sầm vào người đang đến.

May có Giang Tùy Châu nhanh tay nhanh mắt đỡ cô một phen.

Quan Hề đứng vững rồi mới kinh ngạc nhìn người trước mặt: “Chú Dương?”

Người tới vậy mà là chú Dương, chú ấy không đi sưu tầm trân bảo để đấu giá lại đến cô nhi viện này làm gì…

Dương Minh Trí thấy Quan Hề và Giang Tùy Châu cũng bất ngờ: “Hai đứa đến đây làm gì."

“Chỉ xem chút…” Ngoài miệng Quan Hề nói không để ý nhưng trong lòng cũng cảm thấy hơi xấu hổ việc chạy đến đây xem tư liệu của mình, “Chú Dương đến có việc ạ?”

Dương Minh Trí còn chưa nói gì nhân viên công tác đứng sau ông đã đon đả tiếp lời: “Ông Dương đây là nhà tài trợ lớn của viện phúc lợi chúng tôi, mấy năm nay nhờ có ngài mà viện chúng tôi mới có điều kiện phát triển tốt thế này.”

Quan Hề ngạc nhiên: “Chú vẫn luôn làm từ thiện ở đây ạ?”

“Ừ.” Dương Minh Trí cảm thán, “Hề Hề, mãi về sau chú mới biết cháu cũng từng được nuôi ở đây. Thế hôm nay cháu đến đây…”

Dương Minh Trí chưa nói hết câu nhưng Quan Hề biết chắc chắn ông hiểu cô đến đây làm gì.

Quan Hề: “Cháu đến quyên góp ít, mấy đứa trẻ ở đây rất dễ thương.”

Dương Minh Trí thấy cô không nói thẳng liền không hỏi thêm, ông chỉ xót xa nói: “Chú hiểu, bây giờ các cháu về luôn à?”

“Vâng, chú thì sao?”

“Chú vẫn còn chút việc, các cháu đi trước đi, trên đường cẩn thận.”

“Vâng.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...