Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 170

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài cửa cây xanh um tùm, đèn đường chiếu sáng rực.

Quan Hề ôm anh một lúc, nhìn căn biệt thự vẫn còn sáng đèn sau lưng anh.

“Em nghe bảo bố anh định từ chức rồi à?”

Giang Tùy Châu: “Sức khỏe của bố không tốt, không thích hợp lao lực quá nhiều.”

“Thế… Dạo này anh với hai người anh trai kia đang giằng co lắm nhỉ?” Quan Hề tách anh ra, cô hỏi: “Anh không sao chứ?”

“Anh thì sao được? Em còn lo cho anh.”

“Anh nói cái giọng gì thế hả, chẳng lẽ chỉ có anh lo cho em không thôi?”

Giang Tùy Châu đè cô lên cửa xe ô tô: “Công nhận em dễ khiến người khác lo lắng hơn.”

“Này… Này anh đừng động tay động chân.” Một tay Quan Hề đặt trên n.g.ự.c anh, đề phòng anh đứng ngay đây làm loạn, “Người nhà anh chưa ngủ nhỉ? Anh vào nhà đi, em chỉ đến xem thế nào thôi, không có chuyện gì đâu.”

Giang Tùy Châu: “Em vào nhà với anh.”

“Không vào!” Quan Hề từ chối ngay tức khắc, “Nửa đêm nửa hôm đến bất thình lình thế này, còn chẳng mang theo cái gì cả, cũng chưa chào hỏi bố mẹ anh, em ngại lắm.”

Giang Tùy Châu: “Thế anh về nhà với em.”

“…”

Giang Tùy Châu mở cửa xe, “Vào trong.”

Quan Hề: “Hả?”

“Em lái hay anh lái.”

“… Em lái.”

“Được.” Giang Tùy Châu ngồi sang ghế lái phụ, “Đi thôi.”

Hôm nay cô đến đây không phải để dẫn người đi đâu, cô vẫn nghĩ là anh bận bịu như thế, không quấy rầy anh mà?

Trên đường về, trong lòng Quan Hề vui vẻ không thôi, nhưng ngoài mặt vẫn “giả dối” nói hai câu: “Anh muốn về thật hả? Anh có việc gì chưa xử lý xong không? Không thì để em đưa anh về vậy, em không cần anh nhọc lòng bầu bạn với em đâu.”

Giang Tùy Châu hạ nửa cánh cửa sổ, gió đêm lùa qua một bên cửa thổi vào giống hệt lời nói của Quan Hề, cực kỳ tùy ý. Anh bật cười hỏi lại: “Nửa đêm ngoài việc ngủ ra còn làm gì được nữa.”

“À… Cũng đúng, thế ngủ ở đâu cũng chẳng khác gì nhau nhỉ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-170.html.]

“Đúng. Em nhìn đường đi, lái xe cẩn thận vào.”

“Oke ~”

Xem đi, cô không quấy rầy Giang Tùy Châu đâu.

Hình tượng chu đáo vẫn chưa sụp đổ ~

Nghĩ như vậy Quan Hề cũng không rối rắm nữa, cô vui vẻ lái xe đưa Nhị cẩu đang mặc đồ ngủ về khu cảnh uyển Gia Lâm.

Về đến nhà, hai người chưa gặp nhau suốt một tháng tất nhiên dính lấy nhau.

Hôn một đợt xong, Quan Hề bị Giang Tùy Châu ấn luôn lên tường. Cả người cô dán lấy bức tường, Giang Tùy Châu phát ra âm thanh hơi gấp gáp luẩn quẩn sau tai cô.

Quan Hề: “Anh… Anh đợi đã… Em còn chưa tắm…”

Giang Tùy Châu căn bản không để ý, anh tìm kiếm đôi môi của cô lại hôn tới tấp, mãi đến khi Quan Hề sắp không thở nổi nữa anh mới nói: “Dạo này anh hơi nhọc.”

Quan Hề kinh ngạc nói: “Anh nhọc hả? Thế, thế hôm nay không làm nữa?”

Giang Tùy Châu sững người, anh nhíu mày: “Nghĩ cái gì đấy? Anh bảo là nhọc lòng. Công ty hơi nhiều việc, mấy ngày gần đây không quan tâm nhiều đến em được, một mình em ở nhà tự chăm sóc tốt đấy.”

Nhọc lòng…

Còn khiến cô kinh ngạc hơn cả nhọc thân đấy được không!

Bởi vì rất ít khi cô nghe thấy Giang Tùy Châu kể tâm trạng của mình ra sao, ngay cả lúc vừa rồi đứng trước cổng nhà anh hỏi thăm, anh cũng nói là không sao, nhưng bây giờ anh lại nói mình nhọc lòng… Thế nên những chuyện trong nhà anh, những công việc rắc rối trong công ty, anh không thể không có một chút cảm giác nào cả.

Quan Hề nghiêng đầu nhìn anh, trong lòng mềm nhũn.

Cô chợt cảm thấy Nhị cẩu nhà mình đáng thương quá đi, ngay cả anh em ruột thịt mà cũng phải đề phòng.

“Vậy em có giúp gì được anh không?”

Không biết có phải Giang Tùy Châu bật cười hay không, giọng anh hơi trầm: “Có, hôm nay em đến tìm anh đã là giúp anh rồi.”

“Cái này đã tính là gì chứ…”

“Tính.” Giang Tùy Châu ôm lấy cô từ phía sau, “Quan Hề này, anh rất vui, hôm nay rất vui.”

Quan Hề hơi mím môi, nghe thấy từng câu từng chữ của anh tấn công vào màng nhĩ của cô, dường như màng nhĩ cô lại kéo theo một sợi dây, lôi kéo đến tận tâm can cô, nhanh đến mức dọa người.

Cô nhận ra suy nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu mình lúc ở quán bar vừa nãy rất chính xác, có một vài người đã làm quen với sự cô đơn.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 170

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 170
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...