Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 172

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gần đây Quan Tri Ý không cần biết đi đến nhà nào cũng được cưng chiều như gấu trúc, không được đi làm khiến cô kìm nén muốn chết, thế nên rảnh rỗi không có gì làm bắt đầu nghiên cứu các kiểu chế biến món ăn.

Quan Tri Ý làm nũng: “Chỉ lần này thôi mà, em kệ đấy, em đã làm rồi thì chị cứ nếm thử xem.”

Quan Hề hết cách với cô em này, cô cầm đũa lên ăn thử miếng: “Ôi… Ngon phết này.”

“Thật ạ! Em cho thêm nguyên liệu đặc biệt tự chế vào đấy.” Quan Tri Ý ôm mặt nhìn Quan Hề cực kỳ vui vẻ, “Chị thích là được rồi.”

Mấy anh trai ngồi bên không nhìn nổi nữa.

“Tiểu Ngũ này, sao mỗi Quan Hề có đồ ăn, không có phần của bọn anh à.” Anh hai Quan Tử Dụ ai oán nói.

Quan Nguyên Bạch: “Anh chấp với đứa cuồng chị gái làm gì, có Quan Hề ở đây con bé còn nhìn thấy anh sao.”

Quan Hề đắc ý hất cằm: “Tiểu Ngũ quý em nhất đấy, không cần hâm mộ đâu.”

Quan Tử Dụ: “Này, tốn công anh thương em, anh kém em chỗ nào chứ.”

Quan Hề: “Anh kém em thật đấy, em chăm bẵm tiểu Ngũ từ nhỏ đến lớn!”

Quan Tử Dụ: “Quan Hề này em nói điêu cũng phải soạn sẵn văn đi chứ, con bé kém em có một tuổi thôi.”

“Cũng là em chăm lớn.”

“Anh chị đừng cãi nhau nữa.” Quan Tri Ý vui vẻ nói: “Không cần ghen tị đâu, trong nhà còn nhiều mà, em vào lấy thêm có được không.”

“Được rồi, em ngồi xuống cho anh.” Quan Nguyên Bạch nói, “Cẩn thận đừng có ra ra vào vào nữa, bảo dì giúp việc mang ra.”

“Ừm.”

Một lúc sau dì giúp việc lại mang một bát ra, Quan Hề gọi dì ấy: “Bên trong còn không dì, gói cho cháu một phần.”

“Vẫn còn, để tôi gói cho cô chủ.”

“Được.”

Quan Tri Ý phấn khởi: “Chị còn gói mang về cơ à, xem ra em nấu ngon phết nhở.”

“Phải đấy, đồ ăn ngon thế này mà không mang về cho cục cưng nhà chị ăn thử thì tiếc quá.” Nói xong Quan Hề bỏ đũa xuống đi vào trong nhà, “Mọi người cứ thong thả ăn đi, em về trước đây.”

“Ai là cục cưng của nó?” Sau khi Quan Hề đi, người nào đó không hiểu hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-172.html.]

Vẻ mặt Quan Nguyên Bạch bị sến sẩm sởn gai ốc: “Giang Tùy Châu.”

Quan Hề xách hộp giữ nhiệt, cô lái xe đến tổng công ty của Quang Dịch thật.

Vừa rồi cô nghĩ tay nghề của tiểu Ngũ không tệ, phải mang về cho Giang Tùy Châu ăn thử mới được. Nhưng nghĩ lại để đó đến lúc anh về ăn mất ngon, nên mới lái xe đến thẳng công ty.

Giờ này chắc anh cũng thấy đói rồi nhỉ.

Quan Hề đến dưới công ty thì vào luôn sảnh chính, nhân viên ở đây tất nhiên nhận ra cô, chào hỏi xong còn lễ phép mời co vào. Cô đi thẳng vào trong, đến chỗ thang máy chuyên dụng cho quản lý cấp cao ấn thang máy.

Hôm nay cô xách một chiếc túi Birkin rất lớn, vừa hay có thể bỏ cả hộp giữ nhiệt đựng mì hầm thịt vào trong. Trong lúc đợi thang máy cô còn mở ra nhìn, thấy hộp giữ nhiệt vẫn chưa bị nghiêng đổ.

“Quan Hề?” Đúng lúc này có người ở cạnh gọi tên cô.

Quan Hề quay sang nhìn, nhận ra đây là người cô không gặp đã lâu. Cô không hề quen người này nhưng chỉ cần nhìn đã nhận ra, bởi vì đây chính là vợ của anh hai nhà Giang Tùy Châu, tên là Dương Thiên Du.

“Chào cô Dương.”

Dương Thiên Du khẽ gật đầu: “Đến tìm Giang Tùy Châu à?”

Chứ sao nữa…

Quan Hề: “Phải.”

“Hóa ra hai đứa vẫn ở bên nhau thật à, thú vị đấy… Cái này coi như là đường lùi của cậu ta nhỉ?” Dương Thiên Du bật cười khiến người ta cảm thấy kỳ dị.

Quan Hề bị câu nói vô duyên này của chị ta chọc tức, nhưng cô cũng biết Dương Thiên Du sẽ không để cho mình thoải mái được. Dù sau chị ta cũng đối đầu với Giang Tùy Châu, cô ở bên Giang Tùy Châu nên tất nhiên cũng là người đối đầu với chị ta.

“Đường lùi gì, không biết cô Dương đang nói cái gì nhỉ?” Quan Hề nhíu mày ra vẻ thiếu nhẫn nại.

Dương Thiên Du giống như còn không nhận ra, chị ta nói thẳng: “Chả có gì cả, chỉ thấy chị đây lớn hơn cô vài tuổi nên mới tốt bụng nhắc nhở cô một câu.”

“??”

Vẻ mặt của Dương Thiên Du không giấu nổi vui sướng: “Chính là ấy, người tham lam cái trước mắt sẽ bị cắn trả, cô xem lần này Giang Tùy Châu không bù đắp nổi số thiếu hụt của cậu ta nữa rồi. Cô đấy, nghĩ kỹ xem có nên gả vào nhà họ Giang không nhé.”

“Thiếu hụt?”

Dương Thiên Du sững sờ, ra vẻ kinh ngạc lắm: “Không phải chứ, chẳng lẽ cô không biết gì sao? Tuy đây là chuyện nội bộ của Giang thị chúng tôi, nhưng cô là bạn gái cậu ta mà cậu ấy cũng không bảo cô một tiếng à?”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...