Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 56

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quan Oánh ngượng ngùng rút từ ngăn tủ ra món quà mình đã chuẩn bị sẵn, là một chuỗi tràng hạt đeo tay, là kiểu đệ tử Phật môn hay dùng, không phải là vật hiếm lạ gì.

Quan Hề vừa nhìn liền thở phào nhẹ nhõm.

“Mấy ngày trước con đến chùa cầu được chuỗi tràng hạt này, con biết đây không phải vật quý báu, nhưng cũng phần nào gửi gắm được tấm lòng của con. Hy vọng mẹ luôn khỏe mạnh bình an, cả đời vui vẻ.”

Ngụy Chiêu Mai: “Mấy ngày trước? Hai ngày nay con bảo có việc bận là đến chùa à?”

“Vâng ạ… Phải có lòng thành mà, con đến chùa ăn chay hai ngày.”

“Aiz, con bé này…”

Quan Hề lại nổi lên hồi chuông cảnh giác.

Xong đời, quà của cô không có chút lòng thành hay gửi gắm tấm lòng gì hết… Chỉ đơn giản là đắt, và thêm cái đẹp.

Quan Hề nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, nhưng quà của cô đẹp đến mức độ này chắc cũng đủ để sánh cùng chuỗi tràng hạt dính chút Phật quang của Quan Oánh chứ…

Tuy cô không ăn chay niệm Phật hai ngày, nhưng chọn quà lại đúng thứ Ngụy Chiêu Mai thích nhất, cũng là cả tấm lòng hiếu thảo của cô dành cho bà. Hơn nữa, ban đầu Quan Oánh cũng nhìn trúng sợi dây chuyền này, nên chắc sợi dây chuyền của cô sẽ là món quà tốt nhất?

Quan Hề nghĩ như vậy.

Đến khi…

Tối hôm đó lúc cô đang bước xuống tầng thì nhìn thấy Ngụy Chiêu Mai và Quan Oánh đang ngồi trên sô pha nói chuyện với nhau.

Trên tay Ngụy Chiêu Mai đeo chuỗi tràng hạt của Quan Oánh, vừa ôm Quan Oánh vừa nói chuyện. Hình như Quan Oánh cảm thấy món quà của mình rất kém cỏi, luôn có vẻ ngượng ngập.

Ngụy Chiêu Mai dỗ cô, bà nói không hề, bà thích nhất món quà của Quan Oánh.

Một bức tranh dịu dàng và tràn ngập yêu thương.

Quan Hề đứng trong bóng tối nhìn một lúc mới quay về phòng mình.

Đột nhiên cô nhận ra mình quả thật rất ngốc.

Rốt cuộc là cô lấy ở đâu ra cái tự tin cho rằng quà mình tặng có thể khiến mẹ thích hơn quà của Quan Oánh tặng. Mẹ cô thích quà nào không phải do bản thân món quà, mà xem ai là người tặng quà…

Quan Oánh tặng dây chuyền thì sợi dây chuyền đó sẽ là món quà tốt nhất. Nếu chị ấy tặng chuỗi tràng hạt đeo tay, thì chuỗi hạt đó sẽ là món quà tốt nhất…

Bởi vì, đó là người con gái mất đi nhưng may mắn tìm lại được, là con gái ruột chính bà mang nặng đẻ đau ra.

Con gái ruột…

Quan Hề ngồi trên bệ cửa sổ, trong đầu toàn là hình ảnh ấm áp vừa rồi, lần đầu tiên cô có suy nghĩ:

Đó chính là, nếu mẹ ruột của cô còn trên thế gian này, vậy có phải cô cũng sẽ được hưởng thụ đặc cách của con gái ruột này không, có thể dựa vào mẹ nói chuyện, có thể nghe mẹ càm ràm, có thể làm nũng với mẹ…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-56.html.]

Nhưng suy nghĩ này vừa xuất hiện liền bị cô dẹp bỏ.

Trời… tự nhiên nghĩ đến chuyện đáng sợ thế này.

Người kia đem cô bỏ đi, làm sao còn yêu thương cô như vậy.

**

Sau buổi lễ đấu giá, tin đồn “Quan Hề thất thế, bị Giang Tùy Châu đá” không cánh mà bay.

Sau khi Quan Hề nghe Lãng Ninh Y nói Ngụy Tử Hàm cùng Lý Hân Nhiễm mặt nặng mày nhẹ với nhau mấy ngày nay cô mới nhận ra, ngày hôm đó ở hội đấu giá, Giang Tùy Châu không chỉ đơn giản là mua đồ cho cô như bình thường.

Lần này đích xác là Nhị cẩu đã cứu cô một bàn thua trông thấy.

Quan Hề hiểu được điều này liền rất cảm động, thậm chí tâm tình không vui vẻ vì vấn đề quà tặng kia cũng được an ủi phần nào. Vậy nên ngày hôm sau, cô tung tăng lái xe đến nhà Giang Tùy Châu, còn mang theo một chai rượu vang rất quý.

Kết quả nhà anh không có ai ở nhà.

“Alo anh yêu, anh đang ở đâu vậy.” Quan Hề ngồi ở sô pha trong nhà anh, hai chân dài bắt chéo lên nhau, giọng nói ngọt xớt.

Giang Tùy Châu nghe thấy hai tiếng anh yêu cũng đơ người mất mấy giây: “Ở chỗ Tống Lê, sao thế.”

Tiếng anh bị lẫn với nhiều tạp âm, tiếng nói cười ca hát đủ kiểu, rất náo nhiệt, Quan Hề dựa lưng vào sô pha, nói thẳng: “Vốn em định đến tìm anh uống rượu, ai ngờ anh lại ở ngoài mua rượu tìm vui.”

Giang Tùy Châu: “Em ở nhà đợi anh, tối muộn anh về.”

“Không cần đâu, ở tòa hội sở của Tống Lê đúng không, em đến tìm anh.”

Giang Tùy Châu: “Không cần.”

“Làm gì mà không cần?” Quan Hề cảm thấy mình ngửi được mùi gì đó, lập tức nói, “Có em gái nào à?”

“Em nghĩ xem.”

“Vậy khẳng định là có rất nhiều em gái rồi.”

Giang Tùy Châu bật cười, tiếng cười dường như mang theo cả men rượu, giọng nói đầy mùi phong lưu: “Trên 18 tuổi còn được coi là em gái không.”

Quan Hề híp mắt: “Được, anh chờ đấy cho em, bây giờ em lập tức đi nhìn xem anh có bao nhiêu cô em gái lớn đủ 18 tuổi.”

Giang Tùy Châu: “Sao nào, định chơi trò bắt gian?”

“Chắc chắn rồi.” Quan Hề khí thế hung hãn nói, “Anh có bản lĩnh thì cứ trái ôm phải ấp đừng có mà lỏng tay, bây giờ em đi liền.”

Giang Tùy Châu thấp giọng cười: “Ừ, được.”

Người đầu kia cúp điện thoại, Giang Tùy Châu bỏ điện thoại xuống, tự rót một ly rượu.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...