Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ông nội Quan Hồng thương cô là một chuyện, suy nghĩ ban đầu của Quan Hề vẫn không thể lay chuyển, cô thực sự muốn dựa vào năng lực của mình để kiếm tiền, muốn làm những chuyện mình muốn làm.

Chín giờ ngày hôm sau, cô đến đúng giờ đã hẹn với công ty kia, đến một quán cà phê gặp mặt.

Hôm nay cô hẹn cả thảy ba công ty, cả ba công ty này cô đã lựa chọn kỹ càng lắm mới lọc ra được. Gặp mặt từng công ty xong cuối cùng cô quyết định chọn công ty thứ hai – Văn phòng Ấn Tưởng để hợp tác viết bài.

Văn phòng Ấn Tưởng là công ty có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực đào tạo các blogger nhất, hơn nữa trên phương diện du lịch, công ty này cũng có đầy đủ cơ sở vật chất và có nhiều sáng tạo trong việc lên ý tưởng.

Sau khi quyết định hợp tác, Quan Hề liền mau chóng ký hợp đồng cùng bọn họ.

Vậy nên mấy ngày sau đó, cô ở nhà lập một bảng kế hoạch. Có bảng kế hoạch rồi cô liền đến văn phòng Ấn Tưởng mở cuộc họp cùng mọi người trong đoàn đội của mình.

“Cái gì? Vì sao gạch tên khách sạn này đi?” Đang họp nửa chừng Quan Hề liền thấy không hài lòng.

“Khách sạn này, ừ thì do kinh phí của chúng ta có hạn, nên không thể thuê những khách sạn cao cấp như vậy…” Nhân viên công tác kiêm nhiếp ảnh gia Uông Thanh nói.

Quan Hề: “Cái này mà cao cấp hả? Phòng mà tôi đặt là phòng bình thường nhất ở khách sạn đó rồi.”

“Quả thật đó là loại phòng rẻ nhất của khách sạn, nhưng vấn đề là giá cả khách sạn đó quá đắt đỏ, kinh phí của chúng ta…”

“Được, tôi hiểu rồi.” Quan Hề vẫy tay kêu mọi người ngừng ý kiến, loại chuyện này bọn cô không làm chủ được, nói ra cũng vô ích.

“Thế này đi, tôi sẽ nói chuyện với Du tổng, chuyện kinh phí để tôi thương lượng với anh ấy.”

“Quan Hề, đây là nhiệm vụ độ khó năm sao đấy.”

Quan Hề ném cho cô ấy một ánh mắt chuyện này thì có gì khó xong liền đứng lên, đôi giày cao gót vang lên từng tiếng cộp cộp trên sàn nhà, cô cứ thế đi thẳng tới văn phòng của Du tổng.

Đến khi bóng lưng của Quan Hề biến mất khỏi tầm mắt, một đám người vốn đang im lặng trong phòng họp liền bùng nổ.

Nếu nói đúng ra Quan Hề là blogger mà công ty họ đã ký hợp đồng, địa vị bình thường. Nhưng không hiểu vì sao, vừa mới bắt đầu khí chất của Quan Hề đã khiến bọn họ bất ngờ. Dáng vẻ lãnh đạo tự nhiên đó không phải giả vờ mà có được, cảm giác như… đã quen từ lâu, đúng, chính là cảm giác đã quen với việc lãnh đạo.

“Trời, cứ thế mà đi đòi Du tổng cấp kinh phí hả, Du tổng nhà ta kẹt sỉ đến mức nào cơ chứ, có được hay không.”

“Tôi thấy ảo thật đấy, Quan Hề dám làm nhỉ…”

“Nếu tôi mà có tiền tôi cũng chẳng thèm sợ bị sa thải, tôi cũng dám.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-114.html.]

“Ý gì?”

“Ôi… Cậu bị ngốc hả, đợt trước cậu chả nhìn thấy bài viết của Quan Hề rồi còn gì, mấy chuyến du lịch của cô ấy cực kỳ cực kỳ cực kỳ sang, nếu mà không có tiền cậu có chơi nổi không!”

“Đúng đúng, mà cậu không thấy quần áo của cô ấy à, toàn hàng hãng đấy.”

“Rốt cuộc cô ấy là ai nhỉ, con nhà giàu đến trải nghiệm cuộc sống thường dân à?”

“Có lẽ thế? Nhưng dù sao cũng không quan trọng, sự thật là cô ấy có nhiều ý tưởng.”

….

Văn phòng Ấn Tưởng không lớn lắm, nên những người đi qua phòng làm việc của Du tổng đều nghe mang máng thấy tiếng tranh luận bên trong.

Một lúc sau, tiếng tranh luận ngừng lại, mọi người thấy Quan Hề lại hùng hổ bước ra ngoài.

Cô quay về phòng họp, ra hiệu cho mọi người tiếp tục mở họp.

“Quan Hề, bị gạt bỏ rồi đúng không?” Có người hỏi câu.

Sắc mặt Quan Hề không tốt lắm, Uông Thanh thấy vậy liền an ủi: “Haiz, không sao đâu, bị Du tổng gạt bỏ là bình thường, mấy đề xuất của bọn chị bị gạt bỏ suốt.”

Quan Hề uống ngụm nước: “Anh ấy keo kẹt quá.”

Keo kẹt thì đúng thật, nhưng chẳng ai dám nói thẳng ra như vậy. Đồng nghiệp nhất thời im lặng, ai nấy đều ra vẻ vừa không phải tôi nói.

Quan Hề tựa lưng vào ghế: “Nói lên nói xuống mới cho mình ở đó hai tối, chuyến đi lần này của chúng ta kéo dài bảy ngày liền mà chỉ cho ở có hai tối để chụp choẹt nọ kia. Đùa à…”

Quan Hề không hài lòng nói nhưng vào tai mọi người lại kinh ngạc không thôi.

“Du tổng đồng ý cơ á?!” Bình thường thì nghĩ cũng đừng hòng nghĩ.

Quan Hề thuận miệng đáp: “Vốn không đồng ý đâu, nhưng em nói nếu sau này mà lỗ em sẽ bù phần tiền của mình vào anh ấy mới đồng ý, ôi… Công ty này của mọi người thắt chặt chi tiêu quá đấy, phải chi nhiều mới thu nhiều được chứ.”

“Trời vậy là chị định cược bằng tiền lương của mình đi đấy à, chẳng may không đạt được hiệu quả tốt thì chị xui rồi.”

“Mới bắt đầu đã định bỏ dở nửa chừng hả em?” Quan Hề nhìn bài trình chiếu trên máy tính, vừa xem vừa nói: “Không xui được, tự tin lên.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...