Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quan Hề nghĩ cứ nơi nào có Tống Lê nơi đó sẽ có ăn chơi nhảy múa.

Nhưng đến khi cô đến hội sở, từ bên ngoài bước vào trong phòng bao lại chỉ thấy hôm nay rất yên lặng, có duy nhất một cô gái ngồi bên cạnh Tống Lê, có lẽ là bạn gái mới của anh ấy.

Thế mà không có chị em nào hết.

“Đại tiểu thư đến rồi.” Tống Lê quen cửa quen nẻo vẫy tay chào cô, “Mau mau, đến đây ngồi đi.”

Quan Hề bước vào chào hỏi mọi người ở đây xong liền ngồi xuống bên cạnh Giang Tùy Châu: “Nay là ngày gì mà các anh tụ tập đông đủ vậy.”

Quan Nguyên Bạch, Thích Trình Diễm, Tống Lê, Kim Khai Thành… toàn người quen.

Tống Lê cười đáp: “Không có chuyện gì nhưng thấy vị này nhà em bảo em muốn qua đây ăn cơm, còn muốn thêm mấy anh trai đến ăn cùng thế nên bọn anh mới lục tục kéo đến.”

Quỷ mới tin anh.

Quan Hề quay đầu nhìn Giang Tùy Châu, Giang Tùy Châu giải thích cho cô: “Không phải do anh, lúc em nói chuyện thì bọn họ xúm lại nghe thôi.”

“Nào có nhể.” Tống Lê cười khoái chí: “Sao thế Quan Hề, sắp xếp đội hình này cho em đã đủ oách chưa? Bọn anh chỗ này ai nấy cũng có phí ra sân cao lắm đấy nhé.”

“Anh ít đến thôi.” Quan Hề lườm anh ta, “Hôm nay em đến đây để ăn cơm, anh bảo người mang mấy món lên đi. Sau đó thì các anh bàn chuyện gì cứ bàn, không cần để ý em.”

Tống Lê ra vẻ ghét bỏ: “Em xem em kìa, người khác đến chỗ anh toàn uống rượu, có ai đến ăn cơm bao giờ, em là nhất đấy.”

“Anh quản được hả! Mau bảo người dọn cơm lên cho em đi!”

Tống Lê bị cô quát lập tức giơ tay ra hiệu tuân lệnh, chạy vội ra ngoài phân phó.

Hôm nay Quan Hề hơi yên lặng, sau khi cơm được dọn lên cô thật sự chỉ ngồi một chỗ yên tĩnh ăn cơm.

Cái dáng vẻ hiền lành này khiến Quan Nguyên Bạch nhìn cô mấy lần.

“Sao thế, anh cũng muốn ăn hả.” Quan Hề liếc nhìn ông anh họ nhà mình, thản nhiên hỏi một câu.

Quan Nguyên Bạch: “Ăn đồ của em đi, anh không ăn.”

Quan Hề: “Thế anh cứ tia em làm gì.”

“Anh thấy em ngoan lên không ít.” Quan Nguyên Bạch cảm khái sâu sắc: “Xem ra đi rèn luyện ở bên ngoài cũng tốt ra phết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-134.html.]

Quan Hề: “…”

Quan Nguyên Bạch nói: “Em cũng giống Tiểu Ngũ thật đấy, một đứa thì nhất quyết xông pha vào giới giải trí, một đứa thì đi làm về du lịch, chả ngại mệt nhọc gì.”

Quan Hề bĩu môi: “Anh, cái này anh không hiểu rồi, bọn em gọi đó là tay làm hàm nhai, anh hiểu không?”

Quan Nguyên Bạch bật cười: “Được, kệ em thích giày vò thế nào, em muốn tự lăn lộn một phen cũng được. Chẳng qua có ai đó không nỡ, âm thầm cài người giúp đỡ mà thôi.”

Quan Hề: “Ai?”

Quan Nguyên Bạch dùng ánh mắt sâu xa nhìn Giang Tùy Châu.

Giang Tùy Châu nhận được ánh mắt này bèn phủ nhận cực nhanh: “Nghĩ nhiều rồi, tôi không xen vào đâu, văn phòng mà Quan Hề đang hợp tác tôi còn chưa nghe danh bao giờ.”

Quan Nguyên Bạch pha trò: “Thế sau này cậu đừng như Trình Diễm nhé, miệng thì nói tôi không làm nhưng lại âm thầm làm những gì đâu.”

Thích Trình Diễm ngồi không cũng trúng đạn: “Liên quan gì đến tôi.”

Quan Nguyên Bạch: “Tiểu Ngũ ở trong giới giải trí, cậu dám nói mình không giúp đỡ con bé chút gì không.”

Thích Trình Diễm uống một hớp rượu: “Lời này của anh tốt nhất đừng để cô ấy nghe thấy, nếu mà cô ấy biết anh nghi ngờ năng lực của mình thì sẽ trở mặt cho anh xem.”

Quan Nguyên Bạch: “Nó dám…”

Lúc mấy người anh câu tôi câu nói chuyện Quan Hề cũng ăn xong bữa cơm, một mình cô ngồi giữa đám đàn ông cũng nhàm chán, nên đành đi đến khu vui chơi.

Về sau đám người kia nói chuyện xong cũng qua đó hát hò, Giang Tùy Châu ngồi xuống cạnh cô, trên người anh thoang thoảng hơi rượu: “Hôm nay em không vui hả?”

Quan Hề không để tâm nhìn bóng lưng của Tống Lê đang song ca cùng cô bạn gái của anh ấy, cô gái kia mặc đồng phục học sinh Nhật Bản, nên trong bức tranh này Tống Lê trông rất giống ông chú cầm thú làm hại trẻ vị thành niên.

“Hả? Sao anh biết.” Cô quay lại nhìn anh.

Giang Tùy Châu: “Nhìn ra, sao thế.”

Quan Hề: “Cũng không sao… Chỉ là bố em đổ bệnh, em về thăm ông ấy một chuyến.”

Giang Tùy Châu nhíu mày: “Bố em không sao chứ?”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...