Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Quan Hề, chị đi tắm trước đây.” Uông Thanh dạo một vòng quanh phòng, hưng phấn bừng bừng cầm quần áo lên tính tận hưởng bồn tắm lớn ở đây.

Quan Hề: “Được, chị tắm đi.”

“Ok.”

Phòng này của bọn cô có cả thảy hai phòng ngủ cực kỳ lớn, ba người ở chung, Quan Hề một mình một phòng, Uông Thanh với một đồng nghiệp khác ở một phòng.

Quan Hề đang đóng đô trên sô pha trả lời bình luận của cư dân mạng trên Weibo.

Đúng lúc này, điện thoại của cô rung lên, nhận được một tin nhắn: [Ra ngoài cửa, anh bảo Chu Hạo đến đón em rồi]

Quan Hề ấn vào trả lời tin nhắn: [Ăn đêm thật hả? Em không ăn đâu, không đói]

Giang Tùy Châu: [Không đói cũng qua một chuyến]

Quan Hề: [Em còn chưa tắm]

Giang Tùy Châu làm ngơ cả đống lý do của cô, ném ra hai chữ: [Qua đây]

Ái chà, Nhị cẩu vẫn ngang ngược gớm nhỉ.

Quan Hề bò dậy khỏi sô pha, chậm chạp bước ra mở cửa.

Quả nhiên Chu Hạo đã cung kính đứng trước cửa: “Quan tiểu thư.”

Quan Hề thấy người đã đến rồi chỉ đành đổi giày: “Đi thôi.”

“Chị đi theo em.”

Có lẽ do đã tự thân trải nghiệm qua sự khác biệt, Quan Hề vừa bước vào căn phòng kia đã vô cùng vừa lòng, nhưng bây giờ Chu Hạo dẫn cô vào phòng của Giang Tùy Châu, cô bỗng cảm thấy niềm vui của cô không còn nữa.

Căn phòng mà Giang Tùy Châu đang ở là căn lớn nhất khách sạn này.

Chu Hạo: “Mời chị vào.”

Quan Hề quét mắt một vòng --- Hứ, có một mình mà ở cái phòng to thế này? Đồ lãng phí! Không biết tiết kiệm là quốc sách hả!

Quan Hề hoàn toàn không nhớ đến trước kia cô cũng phô trương lãng phí thế này, vừa hâm mộ ghen ghét trong lòng vừa bước vào phòng.

Chu Hạo dẫn cô đến phòng ăn xong liền đi mất, Quan Hề liếc mắt cái liền thấy trên bàn đã bày biện đồ ăn tươm tất cùng Giang Tùy Châu đã ngồi đợi sẵn, “Anh vẫn chưa ăn tối?”

Giang Tùy Châu: “Đợi em.”

Quan Hề ngạc nhiên: “Ừ, vậy bây giờ em ăn cùng anh một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-125.html.]

Hôm nay lúc ở sa mạc Quan Hề đã ăn rồi nên bây giờ không đến mức quá đói, nhưng thấy dáng vẻ chưa ăn gì của Giang Tùy Châu cô cũng cầm d.a.o nĩa lên, định ăn mấy miếng.

“Em mà đến muộn chút nữa thì quá thời gian mất.” Giang Tùy Châu nói.

Quan Hề ngẩng đầu nhìn anh: “Thời gian gì.”

Giang Tùy Châu ra hiệu cho cô nhìn về phía sau, Quan Hề nghi ngờ quay đầu lại nhìn, lúc này mới phát hiện ra nhân viên khách sạn đang đẩy một chiếc bánh sinh nhật vào, bánh sinh nhật rất tinh xảo, phía trên viết hai chữ cái GX*.

(*GX: Guan Xi, phiên âm tên của Quan Hề.)

Nhị cẩu đang làm gì đấy, bày trò lãng mạn hả.

Quan Hề sững sờ: “Cái này…”

Giang Tùy Châu buông d.a.o nĩa xuống, trong mắt anh phản chiếu tia sáng của ngọn nến hiện ra nét dịu dàng khó thấy: “Tặng em.”

“Vì sao.”

“Chúc mừng sinh nhật.”

Ánh mắt Quan Hề nhìn anh đầy quái dị, vui vẻ trong lòng vẫn chưa biến mất thì cơn tức đã dần xông lên: “Giang Tùy Châu! Sinh nhật em không phải hôm nay, thế mà anh lại nhớ nhầm sinh nhật của em?”

“Là hôm nay.” Giang Tùy Châu lạnh giọng nói, “Nhưng đây là lần đầu tiên em đón sinh nhật vào hôm nay.”

Nét mặt của Giang Tùy Châu chắc chắn không phải đang đùa cô, Quan Hề quay đầu nhìn lại chiếc bánh sinh nhật kia, lúc này mới chợt nhớ ra.

Cô đã từng đọc tư liệu về mình, trước giờ sinh nhật của cô toàn được tổ chức vào ngày cô được Quan Hưng Hào đón từ cô nhi viện, hiển nhiên Quan Hưng Hào coi ngày đó như ngày sinh nhật của cô.

Vậy ngày sinh nhật thật sự của cô thì sao… Chính xác vào ngày nào cô cũng không nhớ rõ. Nhưng rõ ràng trước giờ cô chưa từng đón sinh nhật đúng ngày.

“Chú Dương nói cho anh biết ngày sinh nhật thật của em.” Giang Tùy Châu nhìn đồng hồ trên tay, “Còn một tiếng nữa mới hết ngày, vẫn còn kịp thời gian.”

Đây là sinh nhật đúng ngày đầu tiên trong đời cô.

Mà sinh nhật đúng ngày lần đầu tiên này có Giang Tùy Châu bên cô.

Khó trách anh nằng nặc bảo cô lên đây, bắt cô ăn bữa tối này…

Quan Hề nhìn Giang Tùy Châu, nhất thời mũi cô ê ẩm. Giống như tất cả uất ức gần đây liên quan đến bố cô, mẹ cô, đến anh, tất cả đều bị cái sinh nhật thật sự này giải tỏa hết sạch.

“Phát ngốc gì đó.” Giang Tùy Châu nói, “Bây giờ em có thể ước.”

Quan Hề rũ mắt: “Nguyện vọng gì cũng được?”

Khóe môi Giang Tùy Châu hơi cong lên, giọng nói cực kỳ dung túng: “Ừ, gì cũng được.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...