Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Anh Đến Bên Em

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bình thường Quan Hề sợ nhất là mấy con côn trùng chuột bọ rắn rết, đặc biệt là mấy con có lông, chỉ cần lờ mờ thấy bóng dáng thôi là cô đã la hét chạy cách xa trăm mét.

Bây giờ chân giẫm lên đám cỏ dại, dưới đó cũng chả biết có những thứ gì, cả người cô đã sởn hết gai ốc: “Có thể ngừng đi không?! Anh muốn tiền thì mau gọi cho người nhà của tôi đi.”

Tên áo đen kéo sợi dây thừng đang trói cổ tay cô, lầm lì nói: “Đi đoạn nữa sẽ có một căn nhà gỗ, đến đó rồi tính.”

“… Một đoạn nữa là bao lâu, tôi không đi nổi nữa.”

Tên áo đen bực bội: “Sao cô lại lắm chuyện quá thể!”

“Tôi cũng có cách nào khác đâu!” Quan Hề không dám vọng động, chỉ tức giận nói: “Đây rốt cuộc là nơi quái quỷ nào, chân tôi bị mấy đám cỏ kia cọ xước hết rồi, đau lắm.”

Hôm nay cô mặc một chiếc quần bò, ống quần chưa đến mắt cá chân, làn da trắng nõn càng hiện rõ từng vết xước rướm máu, trông rất thảm thương.

Quan Hề: “Đại ca, anh có thể rủ lòng thương xót, chúng ta đừng đi nữa được không? Anh yên tâm, đợi anh nhận được tiền rồi nhất định tôi sẽ không truy cứu, hơn nữa bây giờ tôi cũng không nhìn thấy mặt anh, sau này tôi cũng không tạo thành uy h.i.ế.p gì cho anh được.”

Tên áo đen hừ lạnh: “Đi đứng cũng không xong, quả là phụ nữ xấu.”

“…”

“Loại người như cô đúng là dày mặt thật, cô nói xem cô có tư cách gì đi tranh giành với người khác, cô dựa vào đâu mà cướp của người khác!”

Quan Hề sửng sốt, nhanh chóng bắt được trọng điểm.

Thật ra, nhìn người đàn ông trước mặt từ đầu đến chân có một cảm giác rất mâu thuẫn. Nói anh ta cướp sắc, anh ta căn bản không động đến cô, còn mắng cô dọc đường.

Nói anh ta vì tiền, mở miệng ra chỉ đòi ba mươi tỷ? Hơn nữa ra giá nửa ngày trời rồi vẫn chưa thèm gọi điện cho nhà cô. Chỗ này tín hiệu không tốt, còn đi sâu vào trong rừng thì không thể gọi điện thoại nữa.

Nếu nói anh ta là tên biến thái lấy g.i.ế.c người làm niềm vui… Cả người anh ta toát lên vẻ ngốc nghếch, không hề có dáng vẻ của biến thái.

Rốt cuộc là vì sao?

Quan Hề kết hợp với những lời anh ta lải nhải từ ban đầu, thử thăm dò một phen: “Anh có biết Ngụy Tử Hàm không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-anh-den-ben-em/chuong-68.html.]

Cô ngừng một lát, tuy biết phán đoán này hơi thiếu căn cứ nhưng vẫn hỏi tiếp: “Hay là, Quan Oánh?”

Người đàn ông đang đi trước bỗng dừng bước, anh ta quay phắt đầu lại, gầm lên: “Cô ăn nói bừa bãi ít thôi! Tôi không hề quen Quan Oánh!”

“Ồ, được rồi, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Trúng phóc, người này thế mà lại quen Quan Oánh…

Cũng đúng, có thể quen biết Ngụy Tử Hàm chắc chắn không phải là hạng người tầm thường, không thể mở miệng ra là nói cái giá ba mươi tỷ nực cười này. Nhưng ngược lại nếu là Quan Oánh, những người quen trước kia của chị ta không hiểu biết hết tình hình nhà cô, chỉ biết là nhà cô rất nhiều tiền.

Trí tưởng tượng của tên “đạo tặc” này có hạn, chắc anh ta cảm thấy ba mươi tỷ là số tiền trên trời rồi.

Sau khi hiểu rõ, Quan Hề cũng rất bất ngờ, vì giọng điệu của người này chính là đang đòi lại công bằng cho Quan Oánh, không để Quan Oánh chịu thiệt thòi. Nhưng nếu Quan Oánh không nói gì đó với anh ta, sao anh ta có thể hình thành địch ý với cô.

Quan Hề nhíu mày, bình thường Quan Oánh không để lộ ra chút khó chịu nào, nên chẳng lẽ… do chị ta giấu quá kĩ?

Phức tạp quá, tạm thời không cần biết dáng vẻ yếu mềm của Quan Oánh kia có phải giả bộ hay không, cho dù chị ta thật sự không phải người đơn giản, thật sự căm ghét cô đi chăng nữa cũng không ngu đến mức phái người này đi g.i.ế.c cô.

Người này toàn thân tỏa ra mùi ngốc, rất dễ lộ sơ hở.

Nên tất cả do anh ta tự biên tự diễn?

Chỉ còn khả năng này.

Vậy thì, anh ta không cướp sắc không cướp tiền cũng không g.i.ế.c cô, lại mang cô vào rừng sâu âm u thế này, lẽ nào anh ta định để cô… tự sinh tự diệt.

Cả người Quan Hề bắt đầu lo sợ, chỗ này rất giống rừng rậm nguyên thủy, rất dễ gặp phải mấy con dã thú… Nếu anh ta bỏ mặc cô ở đây rất có thể cô sẽ không tìm được đường ra, bỏ mệnh ở nơi này.

Quan Hề phân tích xong đột nhiên lao tới túm tay áo tên áo đen: “Anh gì ơi, tôi thật sự không đi nổi nữa, có thể nghỉ ngơi lát không.”

“Không thể.”

“Vậy nếu anh còn định đi tiếp không bằng cõng tôi đi, tôi thật sự rất mệt.”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Anh Đến Bên Em
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...