Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Thạc đến đưa quần áo cho thầy vừa ngay lúc An Ký Viễn đang cầm dao gọt táo, cậu ta dùng bàn tay trái vẫn còn sưng đỏ cầm trái táo, vừa dùng cùi chỏ chống dưới đệm, dáng vẻ nhìn hết sức không được tự nhiên.

“Cậu… có thể ăn táo?” – Kiều Thạc ngờ vực hỏi, buổi sáng còn nói chỉ có thể ăn chút súp lỏng.

Tay Quý Hàng cầm hộp sữa tươi, môi buông ống hút cũng không ngẩng đầu nói:

“Thầy ăn.”

Kiều Thạc trố mắt nhìn, quả thực không biết nói gì trước tình cảnh bệnh nhân gọt táo cho người nhà ăn. Cậu lẳng lặng nhìn An Ký Viễn, động tác tuy không thành thạo nhưng rất cẩn thận, vỏ táo kéo dài vòng xuống cổ tay, chiều rộng và độ dày đều như nhau. Cậu ta chống người cẩn thận đặt từng miếng táo lên dĩa nhỏ trên đầu giường, cắm sẵn tăm rồi đưa cho thầy, còn thừa dịp người không chú ý cắn một miếng nhỏ vụn táo.

Hai ngày qua lần đầu tiên nếm được mùi vị thật sự, An Ký Viễn cảm giác cả người lên tinh thần không ít, muốn cắn thêm miếng thứ hai đã bị ánh mắt sắc lạnh của anh bắn thẳng, lúng túng nuốt xuống nước miếng còn đầy ắp vị táo rồi gạt hết tất cả vào thùng rác.

Kiều Thạc không nhịn được bật cười:

“Thầy nếu không còn chuyện gì khác, em đi về trước.”

Quý Hàng vừa xem bài luận văn vừa chậm rãi ăn hai miếng táo, lại lấy từ giỏ trái cây bên cạnh một hộp dâu tây ném cho An Ký Viễn.

“Lột sạch sẻ một chút.”

Thầy không lên tiếng, Kiều Thạc cũng không dám cứ vậy mà đi. Cậu mơ hồ cảm nhận được tâm tình của thầy hôm nay không được vui hay nói đúng hơn là có chút tức giận.

Khoảng năm phút sau, Quý Hàng mới ngẩng đầu nói:

“Em không sao?”

Ba chữ đơn giản lại làm trong lòng người như quả bom vừa nổ bùm một tiếng.

“Em có chuyện… “- Kiều Thạc trong lòng căng thẳng, theo bản năng mở miệng, thanh âm do dự kéo dài.

“…sao?”

An Ký Viễn nín cười, tay hơi quá lực  làm nước bắn ra văng lên mặt, cậu yên lặng lấy mu bàn tay lau đi, không dám lên tiếng.

Quý Hàng lẳng lặng nhìn người, mày cũng nhíu lại tỏ vẻ hơi nguy hiểm.

“Bài tập phân tích đã bao lâu không nộp?”

Lòng Kiều Thạc như người vừa rơi xuống đáy sâu Đại tây dương vừa nhô lên run lẩy bẩy.

Từ lúc bắt đầu đi theo thầy, dựa theo năng lực phát triển mà những thứ huấn luyện cơ bản dần được bỏ bớt,  thứ duy nhất còn lưu lại mà bài tập phân tích ca bệnh. Kiều Thạc biết rõ yêu cầu của thầy đối với An Ký Viễn còn nghiêm khắc hơn so với mình rất nhiều, vốn không đáng giá để so đo. Đơn giản như bài tập phân tích ca bệnh này, An Ký Viễn mỗi tuần bất kể bận rộn bao nhiêu đều phải nộp một bài, chất lượng không đạt yêu cầu còn thêm phạt. Còn với cậu từ trước đến này đều do mình tự mình an bài thời gian nộp bài. Cậu gần đây đúng thật rất bận, bất quá đây cũng không phải toàn bộ nguyên nhân…

“Thầy, em thật xin lỗi, gần đây công việc hơi nhiều.”

Thanh âm của Quý Hàng rất nhẹ nhưng khí tức dồn ép hai đứa nhỏ hít thở không thông.

“Em không cần quá để tâm đến thầy. Em đã là người trưởng thành, tự có năng lực chịu trách nhiệm, ước thúc chính mình.”

Kiều Thạc hoàn toàn cúi thấp đầu:

“Không phải, là em không tốt, bận rộn đến quên.”

“Có phải quên hay không, trong lòng em tự biết.”- Quý Hàng ngước mắt nhìn, không muốn truy cứu cái cớ biện minh nhạt nhẽo kia.

Nếu em cảm thấy dư thừa, không muốn làm nữa cứ nói với thầy một tiếng, thầy sẽ không ép.”

“Không có! Em sao có thể nghĩ như vậy, oan uổng cho em lắm!”- Kiều Thạc lắc đầu, dưới tình thế cấp bách không ngăn được miệng. Chẳng biết tại sao có chút chột dạ nhìn qua An Ký Viễn lại chạm phải sắc mặt lạnh băng của thầy, giọng không khỏi mềm nhũn xuống.

“Em, em sai rồi…”

Quý Hàng chợt dừng lại mọi động tác nói: “Nếu không có không muốn làm, vậy là thừa nhận do mình lười biếng, ngoan ngoãn chịu phạt?”

Tính cách Kiều Thạc có tùy tiện đến  thế nào cũng đã hơn hai mươi tuổi, huống chi còn ở trước mặt sư đệ, mặt ửng hồng, rất lâu mới bức ra được mấy chữ:

“Dạ, em nhận phạt.”

“Hôm nay trước khi tan làm, thầy muốn nhìn thấy một bài phân tích hoàn chỉnh. Dùng tài liệu nào làm cơ sở đều mang đến, thầy sẽ rút ra hỏi.”- Quý Hàng kiên nhẫn bố trí yêu cầu, ánh mắt chiếu thẳng vào Kiều Thạc hai tay xuôi thẳng bên người đang nắm thành quả đấm.

“Thuận tiện, mang theo thái độ mà em nên có.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...