Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ung thư phổi không phải tế bào nhỏ

(Non small cell lung cancer- NSCLC)

… những thuật ngữ nhìn quen mắt trong giáo trình, nhưng nhìn tên trên bệnh án là người thân của mình lại có cảm giác rất khác biệt.

Đã rất lâu không có duy trì tư thế quỳ lâu như vậy, đầu gối đau nhói đến tê dại, hai tay nắm chặt trang giấy đến trắng bệch nhưng gần như không có cách nào nhìn rõ từng dòng chữ trước mắt, cuối cùng đành đặt bệnh án lên bàn trà, cúi đầu đọc từng chữ một.

Trần Tích được xem là chuyên gia đầu ngành, danh tiếng rất lớn, tài nguyên dưới tay vô số kể. Thời gian ghi trong bệnh án là ba tháng trước khi cùng sư huynh xuất ngoại. Bác sĩ mổ chính của ca phẫu thuật là Trưởng khoa ung bướu nổi danh nhất thành phố, các phụ tá cũng đều là những bác sĩ có kinh nghiệm hàng đầu. Sau khi bước vào giai đoạn hóa trị liền chuyển đến bệnh viện Johns Hopkins để tiếp tục điều trị đồng thời làm tư liệu nghiên cứu.

Sinh mạng ở trước mặt bệnh tật đều vô cùng yếu ớt, y học có hiện đại đến đâu cũng chỉ góp được một phần sinh lực nhỏ nhoi. Quý Hàng cũng không rõ lắm đây là loại ung thư chỉ có 20% cơ hội sống sót trong năm năm đầu, hiện tại cũng đã qua gần nửa thời gian.

Trần Tích hút thuốc là từ khi Trần Miên qua đời.

Quý Hàng mơ hồ nhớ lại, lần đầu tiên cậu đến gặp cậu, ba không có ở nhà, vào năm mười bốn tuổi anh ở trong căn phòng đó nghe được câu chuyện làm thay đổi cả cuộc sống sau này, và trong từng câu nói đều phảng phất làn khói trắng.

Thân thể đơn bạc không ngừng run rẩy, cậu dùng cả cơ thể đầy mùi thuốc lá ấy ôm chặt lấy anh, giọng khàn khàn nói:

“Tiểu Hàng đi cùng cậu đi.”

Cái ôm đó trong thời điểm câu chuyện vừa bắt đầu đối với Quý Hàng vô cùng ấm áp, có thể khi sống chung lâu ngày, anh mới dần phát hiện, cậu thật ra không giống như hình ảnh hiền hòa, làm người sinh lòng hâm mộ như miêu tả trong các bài luận của các đàn anh trước đó.

Cuộc sống của Trần Tích rất đơn giản, trừ công việc và nghiên cứu khoa học ra cũng không còn bất cứ mục tiêu nào.

Cuộc sống của cậu luôn là những ngày dài còng lưng vùi đầu trong hàng ngàn tư liệu, là cầm roi kiểm tra bài tập của sư huynh,… còn là trên ban công luôn dày đặc làn khói trắng, còn là gạt tàn thủy tinh lúc nào cũng đầy tàn thuốc,… từng chút đều khắc sâu trong trí nhớ của Quý Hàng.

Đó là một người cực ít biểu lộ tình cảm ra ngoài, phương thức hóa giải áp lực dĩ nhiên là trầm mặc rút một điếu rồi lại một điếu thuốc.

Cửa thư phòng được nhẹ nhàng mở ra, An Ký Viễn thò đầu vào dò xét, nhỏ giọng lên tiếng.

“Anh, em có gõ cửa.”

Thanh âm đầy dè dặt kéo Quý Hàng trở về thực tại, khép lại phần bệnh án đã sớm lật đến trang cuối cùng cũng tiện tay chống bàn mượn lực đứng dậy, không hề có chút lúng túng khi bị em trai thấy mình bị phạt quỳ.

“Vào đi.”

Ngược lại An Ký Viễn lại có phần ngượng ngùng, không biết nên hướng ánh mắt về đâu.

“Anh Đình An nói em vào xem anh thế nào?”

“Anh không có sao.”

Một câu không có chút nào sức thuyết phục làm An Ký Viễn không nhịn được nhìn thẳng vào anh, ngoài dấu tích của mồ hôi chảy dài, phần tóc mai hơi ẩm ướt, đôi mày có chút nhíu lại thì quả thật không nhìn điểm khác thường nào.

“Anh Đình An nói nếu anh không có lời gì cần nói nữa, anh ấy đi trước, không cần tiễn.”

Dùng nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo. Quý Hàng rốt cuộc đã lăn lộn nhiều năm trong giới lâm sàng dần trui luyện nên biểu tình nghiêm nghị, dẫu cho anh không có thói quen giấu giếm trước mặt sư huynh.

“Sư huynh, để Tiểu Hàng lái xe đưa anh về.”

“Không cần.”- Nhan Đình An cũng không phải muốn làm khó.

“Hai con phố mà thôi.”

An Ký Viễn liếc nhìn bên ngoài cửa sổ nói:

“Bên ngoài vẫn còn tuyết rơi, để anh lái xe đưa anh về đi.”

Nhan Đình An mỉm cười xoa xoa đầu An Ký Viển, vẫn giống như lúc vừa đến, không nhìn ra một chút xíu nào trạng thái vừa tức giận với Quý Hàng.

“Không khí tốt, anh vận động một chút.”

Quý Hàng hiểu rõ tính khí của sư huynh, vì vậy chỉ nghiêng đầu nói:

“Tiểu Viễn, đi lấy một cái áo khoác cho sư huynh.”

Áo khoác lúc vừa đến đã bị ướt, hôm nay Nhan Đình An chỉ mặc một bộ tây trang đơn giản. An Ký Viễn xoay người đi mở tủ, bên trong treo vài áo khoác mùa đông mà ba người thường hay mặc, suy nghĩ mấy giây liền lấy ra áo khoác của anh cười nói:

“Anh Đình An hẳn sẽ không chê áo của anh đi.”

Quý Hàng không có tâm tình phụ họa, đần độn nhìn sư huynh không biết đã nói gì, Tiểu Viễn lại bật cười thật tươi, em trai ở trước mặt anh, ít khi có được nét mặt vui vẻ, thoải mái đến vậy. Anh Đình An, từ xưa đến nay đều làm vai trò của người làm anh tốt hơn anh rất nhiều.

Nhận lấy áo khoác thật dày, có chút nặng, không phải kiểu bay bổng trong gió như áo blouse trắng mỏng nhẹ thường ngày. Nguyên tắc vô khuẩn đã ăn sâu trong xương tủy làm cho động tác khoác áo của Nhan Đình An đều vô cùng cẩn thận.

Ánh mắt Nhan Đình An thoát lướt qua nét mặt của Quý Hàng, dừng lại mấy giây rồi biến mất, một lời cũng không nói, xoay người đưa tay đặt lên tay nắm cửa.

“Anh Đình An đi…”

Một cái chớp mắt thật giống như hình ảnh đang chuyển động chợt bị cắt ngang bất động.

Động tác mở cửa của Nhan Đình An giống như bị điểm huyệt, cả thân người bộc phát ra khí chất lạnh lẽo, sắc mặt trầm xuống, là sự lạnh lùng mà An Ký Viễn chưa bao giờ nhìn thấy, làm cho nửa câu nói còn lại vì bị hoảng sợ mà nuốt ngược vào trong.

Khí chất lạnh lẽo bất chợt ấy làm cả hai anh em đều cảm thấy run bật người. Loại khí thế áp bách thường ngày được đè nén nay cuồn cuộn bộc phát, không còn nụ cười hiền hòa như mọi khi, từ từng đường nét trên gương mặt đều toát nên sự uy nghiêm tột cùng.

Không giống với sự nghiêm nghị thường thấy của Quý Hàng, đó là sự trầm tĩnh làm người không tài nào đo đếm được, là loại khí thế của một thanh gươm báu vừa được tuốt ra khỏi vỏ, tỏ hào quang sáng chói.

Tay trái Nhan Đình An đang đút trong túi áo từ từ rút ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm con ngươi đầy kinh hãi của Quý Hàng.

Từ trong đáy mắt là một cơn cuồng phong thịnh nộ.

“Đây là cái gì?”

——————–

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...