Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 216

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Ký Viễn không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ anh trai nhượng bộ mình, nắm chặt tay thành nắm đấm, mắt trợn tròn, từ đáy mắt lộ ra một nét hung hăng đáng gờm.

An Ký Viễn không phải chưa từng nổi giận, càng không phải không có nổi giận với Quý Hàng. Nhưng lần này, có chút khác biệt.

Đứa nhỏ trầm mặc, không nói một lời, Quý Hàng có chút cảm giác da đầu tê dại.

"Vậy…"- Quý Hàng lúng túng nhìn cậu thực tập sinh càng lúng túng hơn cả mình, ánh mắt như đang xin phép rõ ràng rơi xuống người An Ký Viễn.

"Trước hết để cho cậu ấy hoàn thành xong việc của mình có được hay không?"

Có được hay không?

Đương nhiên là phải được

Phần tóc mai được cắt gọn gàng để lộ vành tai điềm đạm đáng yêu. Phần vành tai bị thương rách một lớp da, vết máu loang lổ, lộ ra phần da thịt hồng hồng non mềm vẫn còn dính một ít đất cát.

Nếu so với cái  mông của An Ký Viễn sau khi ăn đòn vẫn còn nhẹ hơn rất nhiều.

Nhưng tính khí của An Ký Viễn lúc này vẫn còn rất hung hăng, lập trường kiên định, không những tránh né bàn tay muốn xoa đầu của Quý Hàng mà còn đi về cuối giường, nét mặt lạnh lùng nhìn vào vị trí ngồi vừa rồi của anh.

Đơn giản chỉ là cần rửa vết thương.

Quý Hàng chỉ đích danh để bác sĩ thực tập làm, một mặt là muốn cho cậu ta có cơ hội thực hành, mặt khác vì là người mới vào thực tập lâm sàng, xác xuất bị nhận ra sẽ thấp hơn.

Anh vốn nghĩ sau khi rửa vết thương xong sẽ lặng lẽ chạy về, An Ký Viễn cũng sẽ không phát hiện, nhiều lắm là biết được mình có sơ cứu rồi. Nhưng Quý Hàng còn chưa kịp chuẩn bị thì em trai đã bất ngờ xong tới, còn là tạo nên một bóng ma lớn đối với cậu bác sĩ thực tập.

"Cậu quấn bông gòn đi hướng nào?"- An Ký Viễn lớn tiếng mắng.

"Cậu học trường nào? Kiến thức cơ bản như vậy cũng không biết?"

Vết thương trên lỗ tai, Quý Hàng cúi thấp đầu, không thấy được động tác của cậu bác sĩ thực tập nhưng cảm nhận tay cầm kẹp bông gòn run lên dữ dội. Vết thương cũng không đau, ngược lại bởi vì động tác run rẩy mà có chút nhột.

Sau lưng, cậu bác sĩ thực tập sinh xấu hổ nói: "A, không phải là theo chiều kim đồng hồ sao…"

An Ký Viễn lạnh giọng dạy dỗ: "Từ bên trong đi bên ngoài! Cậu phải tránh làm tăng thêm khu vực nhiễm khuẩn!"

"Aaaa…!"

Quý Hàng chỉ biết hướng mắt nhìn cậu nhóc cười an ủi.

Nhưng chỉ một giây ngắn ngủi đầu nhíp chạm vào vết thương, Quý Hàng theo bản năng nghiêng đầu co rút thân người một cái. Đầu nhọn của nhíp xem chút xét ngang mắt Quý Hàng, An Ký Viễn nóng lòng, nghĩ mà sợ, đưa tay kéo cánh tay anh, giữ chặt bả vai.

"Anh đừng cử động, phải lấy cục đá ra."

Tầm mắt chuyển đổi làm An Ký Viễn nhìn rõ ràng vết thương, một vết rách khá lớn bằng ngón tay cái, để lộ phần tĩnh mạch còn đang chảy máu.

"Làm sao lại ngã thành thế này? Lúc bị ngã anh không biết dùng tay che đầu sao? Bánh xe cán qua đầu thì làm sao? Vết thương lần trước anh ngất xỉu ngã xuống còn chưa lành hẳn, nếu lại nứt ra thì làm sao?"- An Ký Viễn không nhịn được mắng người, từng câu nói đều chính là bao lo lắng hình thành kích động của sư tử con.

Mà Quý Phó khoa đang bị giữ chặt bả vai nghe mắng lại đang suy nghĩ cái gì a?

Anh đang suy nghĩ…

Em trai mình hung dữ thật, rất có khí thế a.

Ừ. Rốt cuộc đúng là em trai của mình.

Không chỉ cậu bác sĩ thực tập vì có chút chột dạ mà động tác càng thêm cẩn thận. Hai bàn tay trái phải của Quý Hàng cũng khép lại, ngón tay xoáy tròn muốn cuốn lên, muôn giấu đi phần vạt áo khoác thấm đầy máu kia.

Trời sinh Quý Phó khoa ưa sạch sẽ lúc này cũng không đoái hoài đến vết máu sẽ dính lên phần áo sơ mi ở bên trong.

Anh có thể hiểu được sự hoảng hốt lúc này của em trai, bởi vì trước đây không lâu anh cũng đã từng nếm trải qua loại cảm giác này.

Chỉ có điều dù An Ký Viễn có kiềm chế nhưng chất giọng run run ấy làm Quý Hàng bỗng nhiên có cảm giác mình mới chỉ hiểu được một phần nào sự quan tâm và lệ thuộc của em trai đối với mình.

"Rốt cuộc là chuyện thế nào?"- An Ký Viễn không hướng về Quý Hàng đặt câu hỏi, mà đưa mắt qua cậu bác sĩ thực tập.

Hiểu cơ chế bị thương là điều cơ bản mà một bác sĩ phải học. Nhưng mà, cậu bác sĩ thực tập sinh hiển nhiên hiểu lầm cơ chế trao đổi của hai anh em nhà này, khi nghe An Ký Viễn đặt câu hỏi lập tức giống như muốn giành công, thành khẩn trả lời rất tường tận.

"Là bệnh nhân ở khoa ngoại, xe lăn dừng ở trước cửa phòng khám, ngay bậc thang, người nhà chạy đi mà quên khóa thắng xe lăn, thiếu chút nữa là rơi xuống bậc thang. Cũng may, anh ấy xuất hiện kịp thời, bệnh nhân mới không có chuyện gì, nếu cả người cùng xe lăn cùng nhau rơi xuống bậc thang thì tình cảnh khó tưởng tượng được. Mấy ngày trước không phải mới có một bệnh nhân do mải nhìn điện thoại mà té xuống cầu thang, bạn học tôi nói đưa vào ICU, mới một đêm người cũng không còn, hình như mới có hai mươi tám tuổi, thật đáng tiếc a."

Thực tập sinh ngây ngẩn nhìn Quý Hàng tự dưng dùng mũi chân đá đá cậu, đáp lời trong ánh mắt đầy ám chỉ nhưng cậu lại thật sự không hiểu.

"Thế nào? Đau sao? Thật xin lỗi a, tôi sẽ làm nhẹ một chút."

Quý Hàng thật ra rất ít từ góc độ này nhìn An Ký Viễn, anh ngồi ở mép giường, rõ ràng cúi đầu, ánh mắt thế nhưng nhìn thấy tất cả biểu tình trên gương mặt em trai. Chỉ cần cậu bác sĩ thực tập kia lải nhải một câu, đôi mày An Ký Viễn liền nhíu lại một chút.

Có thể làm gì được với cậu trai trẻ gây thơ hồn nhiên, không rành thế sự kia, Quý Phó khoa đành phải bày ra chút khí thế nhắc nhở:

"Chuyên tâm làm chuyện của mình đi."

"Cho nên không phải là bất ngờ đụng vào, mà là anh ta không muốn sống, chạy lên tay không tiếp xe lăn."- An Ký Viễn xanh mặt hỏi.

Cậu bác sĩ thực tập rất phối hợp nói: "Đúng vậy, ở cửa có gắn camera, ghi lại rõ ràng. Bệnh nhân gần như nằm ở trên người anh ấy, chỉ bị chút vết thương ngoài da, người đang ở phòng cách vách, phòng cấp cứu cũng không nhận!"

Quý Hàng nhìn cậu trai trẻ khua môi múa mép, trong lòng nguội lạnh như tro tàn, có một dự cảm bất thường.

An Ký Viễn nhìn Quý Hàng một cái, lạnh giọng truy hỏi: "Vậy anh ấy chỉ bị thương ở lỗ tai sao?"

"Aaa…"

Bỗng nhiên!

Đã nghe dù sau khi mở ngực phẫu thuật tim không thể dùng  thuốc giảm đau cũng chưa bao giờ kêu đau, Quý Phó khoa đột nhiên hét thảm một tiếng, khoa trương nhíu mày che lỗ tai, hơi rít kẽ răng, bộ dạng đau đớn khó nhịn, thật giống như một giây kế tiếp sẽ khóc ra thành tiếng.

An Ký Viễn hoảng hồn, vội vàng nhít người lại gần xem thử, vết thương đã sát trùng qua nhìn không còn dữ tợn như lúc đầu nhưng vết thương vẫn hơi sưng lên. An Ký Viễn vội vàng hỏi: "Thế nào? Tại sao đột nhiên lại đau? Lỗ tai anh làm sao, có phải màng nhĩ bị thương? Có thể nghe em nói chuyện không?"

Quý Hàng hít thở sâu mấy hơi, chân mày dần giãn ra, nghiêm túc đáp lại: "Không sao, giống như chạm đến dây thần kinh, giật mạnh một cái. Bây giờ tốt lắm."

Ngày trước cuồn cuộn khói lửa, hôm nay cũng là mây mù mờ mịt. Trên còn đường đời trải dài, đầy hỗn loạn và hiềm khích, có đứa trẻ nhà nào chưa từng nói dối đâu a.

——————

Một đoản tâm sự nhỏ nhoi:

《 Sư đệ nhà ta rất ngoan! 》

Người chủ trì: Nhan Giáo sư, nghe nói Quý phó khoa Ngoại thần kinh là sư đệ của anh, có chuyện vui nào có thể chia sẻ với mọi người không?

Nhan Đình An: Chuyện vui a? Không có, cậu ta rất là khô khan, không có chuyện gì thú vị cả.

Người chủ trì: A? Theo cấp trên của Quý Phó khoa tiết lộ rằng Quý Phó khoa trưởng khi còn bé rất quật cường a.

Nhan Đình An: Ừm, khi còn bé rất quật cường, cứng đầu, nhưng nhìn  tổng thể có thể nói là “ngoan”, không phạm vào những vấn đề nguyên tắc.

Người chủ trì: Vấn đề nguyên tắc mà Nhan Giáo sư nói là thế nào?

Nhan Đình An: Tỷ như, nói dối a, sư đệ của tôi rất biết điều, sẽ không lừa gạt tôi

Người chủ trì trong lòng có chút bất ngờ: Sư đệ của anh ấy đã gần ba mươi tuổi, lại dùng từ "Ngoan" để hình dung?

Người chủ trì bề ngoài cười nói: Có thật không? Tôi không tin. Không có một cái đứa trẻ chưa từng nói dối.

Nhan Đình An cười nói: Đương nhiên là giả, tôi nếu như đều nói cho các bạn biết, các độc giả lại muốn nhìn những hình ảnh không thể nhìn a… Ha ha.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 216

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 216
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...