Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 81

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng nói nhàn nhạt, thậm chí vì đau mà có chút yếu ớt nhưng lời này vào tai Quý Hàng lại vang vang như tiếng sói tru, hung hăng khuấy động cả tâm khảm.

Thiếu niên trước mắt vẫn mang sự kiêu ngạo, tự phụ như lần gặp đầu tiên vào ba tháng trước, nhưng Quý Hàng cảm thấy vẫn có cái gì đó không giống. Quý Hàng kinh ngạc phát hiện bản thân không có vì em trai mạnh miệng mà tức giận, ngược lại còn có chút… vui vẻ, yên tâm?

Quý Hàng ổn định bàn tay khẽ run, nâng roi đánh xuống lòng bàn tay rách nát kia, nhàn nhạt một câu:

“Anh tức giận là có thể đánh em đến chết. Em nghĩ mình là kẻ thù của anh đúng không?”

An Ký Viễn rủ ánh mắt dừng lại trên ngọn roi mây kia. Cậu biết rõ đây là một hỏi ngược, vẫn không khỏi nhớ đến những ký ức mơ hồ ngày xưa ấy, đúng vậy, thật sự chúng ta từng giống như kẻ thù của nhau.

Nhưng trí nhớ trong mấy tháng nay lại rất rõ ràng, chân thực. Mỗi lần kiểm tra phòng đều đưa ra những câu hỏi sắc bén, đúng trọng điểm, dùng viết khác màu đánh dấu điểm mấu chốt trong bài phân tích ca bệnh, tan việc còn kéo cậu trở lại huấn luyện kỹ năng lâm sàng, xảy ra chuyện không nể mặt trừng phạt nhưng cũng không chút do dự toàn lực bảo hộ… Cậu gần như có thể chạm vào được sự kỳ vọng, phó thác mà anh đã đặt lên người cậu.

“Xin lỗi anh”- Nhận sai, nói xin lỗi, trừ những thứ này ra, cậu thật sự không biết nên nói cái gì cho đúng.

Ngay cả vừa rồi không nhịn được mạnh miệng thốt ra mấy câu kia, bây giờ thấy hối hận rồi. Anh đã nói với cậu bao nhiêu lần, lựa chọn cái nghề này thì phải học chịu đựng uất ức, xem nó là thứ cậu nên chịu… Nhưng mà cấp trên của cậu, trưởng khoa của cậu, thầy của cậu đều có thể uất ức cậu, vậy anh trai của cậu, có thể hay không cho cậu dù là chỉ một chút xíu dung túng?

An Ký Viễn híp lại tầm mắt, một cước đạp thắng, cậu biết mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Quý Hàng từ đầu đến cuối đều cúi đầu nhìn chăm chú đứa em, không biết nó rốt cuộc hiểu được bao nhiêu, cuối cùng vẫn quyết định thốt lên một câu:

“Em sợ anh, đối với anh có kiêng kỵ, nhưng như thế vẫn chưa đủ.”

An Ký Viễn chưa hiểu, cũng không có đáp lời. Bàn tay trái làm thế nào cũng không khép sát các ngón tay lại được, bụng hơi nhói đau làm thân người hơi gập xuống nhưng so với vì đói bụng gây đau bao tử hình như không giống. Cậu có chút vui mừng vì mình vẫn chưa ăn cái gì, sẽ không giống  lần trước bị đánh đến nôn ra.

Quý Hàng cũng không có ý uốn nắn tư thế xiêu vẹo kia, phất tay ra lệnh:

“Đứng lên, cởi quần!”

Động tác này, vô luận trong quá khứ hay trong mấy tháng qua tần số xuất hiện ngày càng nhiều nhưng mỗi lần nghe qua đều không tránh khỏi đỏ mặt. Ngón tay trái vừa chạm vào lưng quần liền có cảm giác như bị đầu gai nhọn đâm phải.  An Ký Viễn muốn dựa vào động tác chân hỗ trợ cởi quần xuống nhưng phát hiện ra động tác xấu hổ này càng khiến cậu thẹn thùng hơn, thế là cắn chặt răng kéo mạnh xuống, quần rơi xuống mắt cá chân. Cậu không tự chủ nhìn anh, vẫn ánh mắt lạnh lùng làm cậu rùng mình, không dám làm thêm động tác dư thừa nào, nhấc hai chân bước sang một bên.

Lần này, Quý Hàng đưa tay, đặt hai cái quần đã được xếp gọn đặt vào ngăn tủ.

Trong lúc đó, Quý Hàng cũng kéo ghế xoay từ bàn làm việc ra giữa phòng, gõ đầu roi mây lên mặt ghế.

An Ký Viễn cắn răng bước đến, hít sâu một hơi, khom người xuống.

Tay còn chưa chạm đến mặt ghế, cánh tay liền bị tay anh nắm lại, An Ký Viễn mờ mịt ngẩng đầu, chỉ thấy anh lắc đầu, đầu roi vẫn chạm ở vị trí cũ, nhẹ giọng thốt ra một câu:

“Chân đặt lên ghế, tay chống xuống sàn.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...