Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Thạc một khi trực ban khí vận rất vượng. Chỉ xét riêng tổ A, cậu đã là người giữ kỷ lục về số lượng nhận bệnh chỉ trong một ca trực, đã từng có một đêm mà nhận đến mười ca nhập viện, hai ca xuất viện còn có ba ca phải phẫu thuật cấp cứu.

Nhưng đêm nay lại đặc biệt rất nhàn hạ.

Kiều Thạc cảm thán chắc ông trời đã hồi tâm chuyển ý, muốn đền bù cho những ngày quá vất vả trước kia của cậu. Kiều Thạc rất vui vẻ hưởng thụ, nhưng mắt trái cứ giật giật cũng làm lòng cậu không thể hoàn toàn thả lỏng.

Nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ tối, cậu đến nhà ăn mua một suất ăn khuya, sau đó đi thăm một vòng các phòng bệnh. Nên viết dặn dò đều đã viết, bị người nhà kéo lại hỏi một lô vấn đề cũng kiên nhẫn giải đáp,… tất cả làm cho những y tá cùng ca trực ngày hôm nay đều cảm nhận được tâm tình của cậu rất tốt, không khỏi trêu đùa thêm mấy câu.

“Được làm bác sĩ mổ chính quả nhiên có khác a.”- Nữ y tá cùng ca trực ngày hôm nay chỉ lớn hơn Kiều Thạc vài tuổi, thường gọi là Tiểu Linh cười tủm tỉm nói.

“Cái gì mà bác sĩ mổ chính, vì có Quý Phó khoa đứng bên cạnh giám sát mới dám đứng một lát, chị chớ nói bậy.”- Kiều Thạc đã lường trước một khi tin này lan truyền trong khoa thật sự chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Tiểu Linh nhận bệnh án từ tay Kiều Thạc cười nói:

“Quý Phó khoa thật sự rất thương cậu.”

Kiều Thạc gài bút vào túi áo nói: “Lúc Quý Phó khoa mắng em đến không ngẩng đầu lên nỗi sao không nghe mọi người nói một câu an ủi? Quý Phó khoa đối với ai cũng như nhau, nên dạy sẽ dạy, nên mắng liền mắng.”

Tiểu Linh cười lớn, không tranh luận nữa chỉ nói: “Tháng bảy lại đến kỳ thay đổi liên tục, không biết còn mấy người ở lại khoa của chúng ta.”

Kiều Thạc bỏ hai tay vào túi áo trêu đùa: “Chị lại có kế hoạch giảm cân sao?”

Kiều Thạc thuận tay lấy ở bàn trực của các y tá vài cái bánh ngọt, Tiểu Linh còn hào phóng cho cậu một hộp ô mai mang về phòng trực.

Chỉnh lý hồ sơ, học thuộc bệnh án, đọc tài liệu chuyên khoa… 0h, máy nhắn tin vang lên, một bệnh nhân vừa phẫu thuật cắt bỏ u não sáng nay than đau đầu, uống thuốc giảm đau vẫn không có tác dụng. Kiều Thạc chạy đến làm một vài kiểm tra cần thiết, xác định không có vấn đề gì.

Kiều thạc trở về phòng trực, dứt khoát tắt đèn đi ngủ.

Hiếm khi cậu mới được ngủ một giấc khá dài như vậy. 3h sáng, có điện thoại từ khoa cấp cứu.

Lúc chạy xuống lầu, Kiều Thạc thầm nguyện vạn lần đừng đụng mặt với An Ký Viễn. Kiều Thạc cảm thấy hôm nay khí vận của cậu rất tốt, quả nhiên không phải ngày trực của cậu ta.

Làm xong thủ tục nhận bệnh, Kiều Thạc chẳng còn buồn ngủ nữa, đi một vòng xử lý vài chuyện linh tinh trong khoa rồi trở về phòng trực. Cậu chợt nhớ thầy có nói nên xem lại video phẫu thuật.

Kiều Thạc vừa định mở điện thoại xem thì tiếng chuông vang lên, màn hình hiện một dãy số lạ. Kiều Thạc híp mắt suy nghĩ mấy giây, trong khoa nếu tìm cậu sẽ dùng máy nhắn tin, đây cũng không phải số riêng của bệnh viện, thời gian này cũng không giống là điện thoại quấy rối.

Kiều Thạc cuối cùng vẫn quyết định bắt máy.

“Kiều Thạc, tôi là An Ký Viễn.”

Kiều Thạc trầm mặc khoảng ba giây, trực giác của một bác sĩ làm cậu  không giải thích được có chút khẩn trương, ngón tay bấu chặt vào điện thoại đến trắng bệch.

“Có chuyện gì?”

“Anh có phải đang trực ở bệnh viện?”

– Thanh âm của An Ký Viễn nghe như đang cố sức mà nói.

Kiều Thạc không lên tiếng, cậu không biết tại sao mỗi khi đối mặt với người này, bản thân đều có chút không làm chủ được tâm tình của bản thân.

“Tôi là từ lần trước gặp anh ở phòng cấp cứu mà nhẩm tính ra.”- An Ký Viễn vội giải thích.

Kiều Thạc ừ một tiếng, lòng chợt nhẹ nhõm, nếu An Ký Viễn đến cả lịch trực ban của cậu cũng tình cờ chọn đúng thì cậu chắc rợn cả tóc gáy.

“Anh nếu không rất bận có thể hay không giúp tôi một chuyện?”

Kiều Thạc oán thầm, tôi và cậu nào có quen biết. Nhưng cậu rốt cuộc không nói ra được, cậu dẫu sao rất quen thuộc với anh trai của cậu ta, bất kể thế nào đó vẫn là em ruột của thầy a.

“Cậu cứ nói đi.”

“Tôi và người khác đánh nhau.”

Không khí đông lại mấy giây.

“Cùi chỏ bị một vết thương, phỏng đoán dài khoảng 10cm, sâu khoảng 1,5cm, tổ chức dưới da bị rách, máu đã tạm ngừng chảy, cần khâu lại.”-

Thanh âm của An Ký Viễn nghe rất tỉnh táo, không giống có uống rượu hay phê thuốc.

Kiều Thạc nghe xong liền nói: “Cậu vì sao không đến thẳng phòng cấp cứu?”

Bên đầu kia điện thoại kia đột nhiên không còn thanh âm trấn định như vừa rồi mà có chút ngượng ngùng:

“Cái đó… anh cũng biết trong bệnh viện đều có tai mắt của ba tôi, tôi không nghĩ để người nhà biết.”

Kiều Thạc dứt khoát nói:

“Vậy cậu đến thẳng phòng trực gặp tôi.”

“Chân của tôi cũng bị trẹo… không quá nghiêm trọng nhưng tạm thời không thể động đậy được.”

– Thanh âm mang thêm vài phần áy náy.

Kiều Thạc có chút tức giận, trầm mặc khoảng vài giây rồi nói:

“Cậu hiện tại đang ở đâu?”

Bỏ vào túi bộ dụng cụ, băng gạc, nước muối sinh lý, một ít thuốc cầm máu, trị vết thương ngoài da, thuốc giảm đau,…

Trước khi đi, Kiều Thạc còn do dự có nên nói với chị Tiểu Linh một tiếng hay không, cậu suy nghĩ một lát rồi quyết định không nói, nắm chắc thời gian chạy đến nơi An Ký Viễn nói.

Đầu mùa hè, đường rất đông xe, tiếng động cơ vang rền đến nhức óc.

Khi Kiều Thạc đến nơi liền thấy An Ký Viễn ngồi bên lề đường, dựa lưng vào cột đèn. Ánh sáng vàng của đèn đường rọi lên khóe miệng có chút bầm tím, ánh mắt có thần giống thầy như đúc bất chợt làm cõi lòng Kiều Thạc nhen nhóm chút chua xót.

Ngồi ở lề đường sát khuẩn là lần đầu tiên Kiều Thạc làm. Chuyện khâu vết thương thế này lại là chuyện của hai ba năm về trước. Kiều Thạc chuyên tâm vào chuyện của mình, bỏ mặc An Ký Viễn có chút khẩn trương.

An Ký Viễn khẽ hắng giọng, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng khi Kiều Thạc ngẩng đầu lên lại thu trở về.

Kiều Thạc nhìn cậu, câu nói đầu tiên không phải hỏi vì sao cậu đánh nhau mà là: “Cậu vì sao nghĩ đến gọi điện thoại cho tôi?”

An Ký Viễn nhếch mép cười, nhịp tim đập nhanh, phối hợp cầm điện thoại chiếu sáng cho Kiều Thạc nói: “Tôi không có bạn học tây y, anh dẫu sao cũng là học trò của anh tôi, chắc chắn không quá tệ.”

Kiều Thạc không biết vì sao nghe được trong câu nói kia có vài phần chua xót.

“Vậy sao cậu không trực tiếp gọi điện thoại cho anh trai cậu?”

An Ký Viễn lại cười, chẳng qua Kiều Thạc dù không ngẩng đầu cũng cảm nhận được trong nụ cười kia chứa đầy lạnh lẽo.

“Anh trai không thích tôi, anh thông minh như vậy không lẽ chút điểm nhãn lực ấy cũng không có.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...