Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em của ngày trước cũng có áp lực, cũng có ưu tư, tính khí ngày càng lớn nhưng cũng biết cái gì gọi là ranh giới cuối cùng. Em biết rõ trên người mình ngưng tụ bao nhiêu tâm huyết. Em đã trải qua rất nhiều uất ức cũng mặc kệ gặp bao nhiêu khó khăn đều dùng mặt tích cực nhất để đối mặt với thế sự, giải quyết vấn đề, ứng đối phiền toái, mà không phải như bây giờ…”-  Nhan Đình An gõ gõ ngón tay vào ly trà nói.

“Tê dại bản thân, trốn tránh thực tế, tự mình gục ngã.”

Đại khái là xuất thân từ y học thế gia, cả người mang đầy chánh khí, Quý Hàng chưa bao giờ bị dùng những từ ngữ cực đoan, tồi tệ như thế để hình dung về bản thân, trong lúc nhất thời không biết nên ứng đối thế nào. Hô hấp bất chợt có chút gấp gáp. Có thể sư huynh nói một chút cũng không sai. Lúc đó, anh có mục tiêu rõ ràng, có động lực to lớn, có tấm gương lớn ở trước mặt để noi theo lại còn được hết lòng dẫn dắt, có thể nói là dốc hết mọi tâm sức.

Dù so với bạn bè cùng tuổi càng thêm chững chạc nhưng vẫn phảng phất hơi thở thanh xuân non nớt, có sự nhiệt tình cùng chán ghét biểu hiện ra mặt. Quý Hàng ngẫm nghĩ về thời gian mấy năm nay, công việc ngày càng trở nên thuận lợi, muốn gì được nấy, so với những bác sĩ cùng độ tuổi vẫn chưa có một ai khác đạt đến thành tựu và chức vụ vinh quang như anh và đương nhiên trở thành đối tượng đầu tiên được nhờ “giúp đỡ” khi xuất hiện những tình huống khẩn cấp hoặc những ca bệnh hiểm nghèo. Trong mắt người ngoài, Quý Hàng giống như một kẻ điên cuồng với y thuật nhưng chỉ có những người gần gũi mới biết… Quý Hàng chỉ làm chuyện mình muốn làm.

Có những thứ chưa từng để tâm đến nhưng chỉ cần một ánh mắt của sư huynh sẽ ngoan ngoãn tham dự Hội nghị hành chính. Có những trường hợp rõ ràng không phục, càng vì Trần Tích buộc phải cúi đầu nhưng hoàn toàn không còn sự thỏa hiệp nào nữa. Quý Hàng bắt đầu nhen nhóm bộc lộ tính cách thật của chính mình.

Tài nghệ siêu quầng, yêu cầu không cho phép có nửa điểm sai lệch chuẩn mực đạo đức. Quý Hàng hiểu rõ ràng nhưng đại khái không hề có sự tuyệt đối trong y học lâm sàng. Như vậy, phía sau cánh cửa đóng kín, ở bề ngoài dường như không ganh đua với đời là một cuộc sống vô cùng an bình? Đương nhiên không phải. Quý Hàng luôn mang trong người một trái tim nóng bỏng, sẽ vì người mang bệnh hiểm nghèo ở vùng núi xa xôi tìm đến mà sẵn sàng đã nửa đêm vẫn vào phòng phẫu thuật; sẽ bởi vì để có một chẩn đoán chính xác nhất sẵn sàng tranh chấp với cả giáo sư đầu ngành nhưng tuyệt đối sẽ không vì bất kỳ một lời thuyết phục nào của nhà tài trợ để viết thêm một dặn dò bệnh án vô dụng, càng không vì cái gọi là “thành tích” mà đem điều kiện kinh tế của bệnh nhân và những dặn dò bệnh án làm công cụ phục vụ cho chính mình. Quý Hàng chưa từng đem tất cả những thứ có thể làm tổn hại lợi ích của những người khác trở thành áp lực của bản thân.

“Em đã là người trưởng thành, không còn chỉ vì vài câu nói mà bị đánh đến không ngồi dậy nổi. Chỉ cần em luôn giữ vững nguyên tắc của chính mình, anh sẽ luôn không chút do dự tín nhiệm em, ủng hộ em, ở thời điểm cần thiết sẽ đứng ra bảo vệ em…”- Nhan Đình An khi nói những lời này, giọng rất êm dịu như những hạt tuyết rơi lất phất bên khung cửa.

“… Nhưng nếu em phải dùng tiêu hao sức khỏe của bản thân làm tiền đề, vậy sư huynh cũng nhất định không thương tiếc cho em nếm thử đại giới, cho đến khi nào em có thể khắc sâu trí nhớ mọi sự giáo huấn.”- Hai người đối mặt nhau, không khí nặng nề, hơi thở trong nháy mắt như ngưng trệ.

“Chính em cũng đã dẫn dắt một cậu học trò suốt bao năm, cũng có một đứa em trai cùng nhau lớn lên, nếu một trong hai đứa nó ở ngay trước mắt em tự dày vò chính mình, chẳng lẽ chỉ hai cái tát đã xem là trách phạt?”- Nụ cười càng thêm hiền hòa, thấu hiểu lòng người.

“Quý Hàng, em hôm nay không bị đánh, không phải bởi vì em không nên bị đánh, mà là anh cảm thấy, đến cái tuổi này còn phải dựa vào bị đánh mới có thể ngoan ngoãn nghe lời, vậy em cũng không còn cách gì để cứu chữa nữa.”

Màng nhĩ rung lên theo từng ngôn từ, đôi vành tai dần ửng đỏ, ngày càng hòa hợp với dấu tay nổi bật trên gò má, thậm chí càng có phần muốn nổi bật hơn. Quý Hàng trợn tròn mắt đối mặt với nụ cười hiền hòa quá quen thuộc của sư huynh, từng ngôn từ thấm sâu tận tim gan.

“Nhìn cái gì, anh nói sai em sao?”- Quý Hàng một mực giữ vững tư thế thẳng tắp, lặng lẽ bấu chặt ngón tay vào li quần, cố sức lắm mới miễn cưỡng đè nén mọi cảm xúc, thấp giọng nói.

“Là em sai. Sau này sẽ không đụng đến nữa.”- Quý Hàng đã quá quen với từng ngôn từ sắc bén không mang theo chút cảm xúc này của sư huynh.

“Em cũng không phải đến hôm nay mới biết mình sai.”- Nhan Đình An thật sự khinh thường kiểu nhắm mắt nhận sai này, trên nét mặt tỏ rõ câu nói này trọng lượng quá nhẹ, có nặng hơn anh cũng không tin.

Ánh mắt xoáy sâu, những tia áy náy dần bị khiếp sợ thay thế, Quý Hàng gần như không tưởng tượng nổi ngẩng đầu nhìn thẳng về phía sư huynh.

—————

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...