Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 209

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thầy gọi cậu sáng nay đến phòng làm việc trước hai mươi phút, Kiều Thạc đến sớm tận bốn mươi phút.

Cậu đã có khoảng thời gian rất lâu không bị thầy gọi đến phòng làm việc nói chuyện riêng từ sau lần trách phạt rất nặng đó.

"Nhìn thử xem."

Khi thầy đẩy túi hồ sơ đến trước mặt, Kiều Thạc như cũ tay chân luống cuống đứng cách bàn làm việc một khoảng xa.

Thầy rất lâu mới mở lời.

Chỉ là mấy từ ngắn gọn như vậy

“Dạ!”- Giống như lỗ chân lông bị thổi vào một luồng hơi lạnh, Kiều Thạc giật mình một cái, hai tay cầm lên túi giấy.

Cậu không phải cố ý né tránh thầy, càng không phải giận dỗi sau khi bị trách phạt nặng, thậm chí cũng không có sợ bị bắt được ý nghĩ cho là gặp được may mắn. Kiều Thạc lần này đơn thuần là cực kỳ hoảng sợ.

Sợ đến mọi cử chỉ, lời nói đều là vô cùng dè dặt.

Giống như chiếc ly thủy tinh bị vỡ được dùng keo dán lại, nhìn bằng mắt thường có thể thấy được những vết nứt dữ tợn, luôn nhắc nhở cậu về mối quan hệ vô cùng yếu ớt lúc này. Kiều Thạc không có biện pháp khống chế tâm tình, chỉ đành đứng giữ một khoảng cách, rất sợ khi đến gần, đến cả thở đều không thể.

"Dự án hỗ trợ bệnh viện thứ hai thuốc khu tự trị Vân Hải, yêu cầu xây dựng một trung tâm phẫu thuật thần kinh, tập trung vào phẫu thuật chấn thương và can thiệp nội mạch, dự kiến là hai năm." – Quý Hàng đóng nắp bút, chậm rãi ngẩng đầu.

"Em là bác sĩ nội trú duy nhất, đừng làm cho bệnh viện B của chúng ta mất thể diện. Năm sau đi, có vấn đề gì không?"

Bìa sơ mi bằng nhựa như bị hai ngón tay của cậu bóp nát ra.

Kiều Thạc không phải là một bác sĩ mới chân ướt chân ráo bước vào lâm sàng, cậu biết rõ, trong miệng thầy “bác sĩ nội trú duy nhất” là sự tích hợp và triển khai của bao nhiêu nguồn lực.

Chương trình hỗ trợ y tế cho tới bây giờ cũng chỉ điều từ bác sĩ chủ trị trở lên.

Kiều Thạc nuốt nước miếng làm dịu cổ họng đau rát, chớp chớp lông mi.

"Không thành vấn đề."

Quý Hàng gật đầu, giọng nói hòa nhã, không có nửa phần tức giận nào.

"Anh Đình A đã giúp em chào hỏi, em ở đó sẽ đảm nhận Trưởng nhóm bác sĩ nội trú, sau khi trở về sẽ trực tiếp thăng lên bác sĩ chủ trị. Mặc dù tài nguyên khẳng định không bằng bệnh viện B nhưng cơ hội học tập là rất dồi dào, rèn luyện một chút kỹ năng tổ chức,  năng lực lãnh đạo, cũng tốt."

Cũng tốt?

Từ miền núi heo hút, xem như là đi lưu đày nay lại thành nhân viên biệt phái. Kiều Thạc có cái gì để gánh nỗi.

Quý Hàng tiếp tục phân phó: "Bà ngoại em, thầy sẽ để Tiểu Viễn thường xuyên đi thăm hỏi, có thể nói là hỗ trợ y tế cộng đồng. Những tài liệu này, ngày nghỉ lễ đem về đọc trước, qua năm mới mang theo. Nếu như không có ngoài ý muốn, tuần thứ hai của tháng ba, thầy và Tiểu Viễn sẽ gặp em ở đó."

Kiều Thạc cúi đầu một lúc lâu cũng không nói được lời nào, Quý Hàng nhìn bả vai hơi run run cảm nhận có chút không đúng. Anh bước ra từ bàn làm việc, đứng trước mặt Kiều Thạc, giọng liền đột nhiên cứng rắn hơn:

"Là con đường em tự chọn, có cái gì uất ức?"

Kiều Thạc hung hăng lau đi nước mắt, giọng có chút nghẹn ngào, cúi gập người trước mặt Quý Hàng.

"Thầy, thật xin lỗi."

Đúng vậy, cậu làm sao có thể uất ức.

Quý Hàng nhíu mày, nét mặt trầm tĩnh nhìn thân người cúi gập chín mươi độ.

Cái gập người này là nói xin lỗi, lại càng giống như nói lời từ biệt. Kiều Thạc vốn không phải là đứa trẻ có quy củ nhưng thời khắc này lại trang nghiêm hệt như khắc trong xương tủy.

Quý Hàng nhàn nhạt thốt ra một tiếng "Ừ".

Anh giơ tay lên vỗ vỗ bả vai Kiều Thạc, tỏ ý gọi em ấy đứng dậy.

"Hai năm nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, chính mình suy nghĩ thêm một chút, có cái gì phải chuẩn bị, trước thời hạn nói với thầy. Nơi ở là ký túc xá của bệnh viện, vốn là muốn em dùng xe của thầy, sau đó thì anh Đình An lại…"

Kiều Thạc đột nhiên nhào vào lồng ngực Quý Hàng, nức nở, cắt đứt lời dặn dò dông dài:

"Thầy! Thật xin lỗi! Thầy, em sai rồi! Thầy đừng nói chuyện dễ nghe như vậy có được không, thầy mắng em đi! Thầy còn tức giận phải không? Còn tức giận thì đánh em đi!"

Quý Hàng trong lòng vừa đau vừa buồn cười, anh cũng không muốn như vậy. Nhưng trơ mắt nhìn đứa học trò suốt sáu năm qua như cái đuôi nhỏ đi theo mình hiện tại đến lúc phải giương cánh bay xa, tức giận cùng đau lòng, cảm giác tự trách lẫn lộn, cố gắng kéo nhóc con đi ra.

"Không có, thầy không còn tức giận."

Quý Hàng vỗ nhẹ sống lưng, g hai ngày qua đều bận rộn giao thiệp sắp xếp hướng đi Kiều Thạc, dựa theo tính cách của em ấy mà hướng đến hạng mục nghiên cứu đều dò hỏi rõ ràng.

Hôm nay mắt thấy bụi bặm lắng xuống, loại cảm giác thẫn thờ hư vô mới bỗng nhiên tấn công đến.

"Tiểu Thạc!" – Quý Hàng nhấn giọng.

"Bất kể em sau này có trở về hay không, sẽ đi đến đâu, loại sai lầm này thật sự không thể tái phạm. Phạm lỗi trong tay thầy cũng tốt, trong tay những người khác cũng vậy, nếu có lần sau nữa, thầy cũng sẽ không tha thứ cho em."

—————–

Một chương ngắn tách biệt, bởi vì cùng phía sau càng có kịch tính.

Đây là phương diện lý tưởng hóa và cũng thực tế nhất đối với tình thầy trò. Phương thức chung sống của Quý Hàng và Kiều Thạc rất phù hợp với vị thầy trong lý tưởng của tôi. Có thể trêu đùa nhưng vẫn có một cán cân trong lòng. Học sinh trưởng thành rồi phải bay xa, mỗi một sự ấm áp đều là động lực để nó vươn xa, chứ không phải là đứa trẻ cần được bảo bọc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
An Ca Ký Vi Từ
Chương 209

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 209
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...