Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 54

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không đến một phút, nhưng giống như trải qua cả thế kỷ, vừa muốn lần nữa gõ cửa thì tiếng mở khóa cửa vang lên, ngay sau đó đập vào mắt thế nhưng không phải là anh.

An Ký Viễn nhìn Kiều Thạc, trong lòng trống rỗng, ngước mắt nhìn, một tiếng “anh” vừa muốn thốt ra nghẹn nơi cổ họng.

Kiều Thạc thuận thế kéo người vào trong. Ánh mắt An Ký Viễn không thể rời khỏi áo sơ mi tối màu trên người anh.

Đó là áo sơ mi của Kiều Thạc, An Ký Viễn nhìn một cái liền nhận ra.

Theo lời y tá anh bị bà ta hất cả hộp cơm lên người. An Ký Viễn biết buổi chiều anh phải chủ trì một cuộc hội chẩn chuyên khoa, nhất định phải thay quần áo, trường hợp này không thích hợp mặc đồng phục phẫu thuật. Kiều Thạc đem áo sơ của mình cho anh mặc, giúp người lúc gặp nạn là hợp tình hợp lý.

Nhưng An Ký Viễn lại cảm thấy trong lòng bực bội, giống như bị một tảng đá lớn đè xuống ngực không thở nổi.

“Có chuyện gì?”- Quý Hàng lạnh nhạt hỏi, không chút hoảng hốt sửa lại ống tay áo.

An Ký Viễn lại chú tâm đến Kiều Thạc đem áo sơ mi và áo blouse trắng dính bẩn xếp bỏ vào túi. Đầu óc trống rỗng nói:

“Anh, …”- Một câu đầy đủ đều không nói được.

Quý Hàng làm sao không biết An Ký Viễn đến là vì cái gì, từ tiếng gõ cửa gấp gáp vừa rồi đã phơi bày hết tâm tư, lúc này nhìn bộ dáng ấp a ấp úng không khỏi nỗi giận.

“Nghĩ kỹ hãy trả lời. Để anh biết hư tình giả ý, tự biết hậu quả.”

Nghe giọng nói của anh, An Ký Viễn đầu tiên theo bản năng khiếp sợ, cúi đầu càng nghĩ càng uất ức, cái loại cảm giác bị xem như trẻ con, bị buộc phải bàng quang với mọi sự tình, cái cảm giác bị chặn đứng ngoài cửa làm cậu cảm thấy xấu hổ đến không chịu nổi. Cậu chợt nhớ đến câu nói của Kiều Thạc “Cậu biết rõ tại sao”, đáy lòng lại khơi dậy một tia tức giận, ngẩng đầu mạnh miệng lớn tiếng.

“Rõ ràng là do em gây ra chuyện lại muốn em trơ mắt nhìn anh thay em gánh vác, cái gì cũng không được làm, hỏi cũng không cho hỏi. Anh có thể đừng bá đạo như vậy không?”

Phòng làm việc tĩnh lặng hết mấy giây, giọng nói lạnh băng của Quý Hàng phá vỡ yên lặng.

“Anh có hay không nói chuyện này không cho phép em xen vào nữa?”

Lời kia vừa thốt ra, ngay cả Kiều Thạc chẳng bận tâm mọi thứ đang ngồi trên sô pha bấm điện thoại cũng phải đứng lên.

An Ký Viễn vừa bắt đầu chỉ là tức giận, nhưng một câu này như đã kích thích toàn thân, bất tri bất giác cúi thấp đầu, mắt nhìn nơi khác, trên mặt vẫn còn mang sự cố chấp, giỏ giọng nói:

“Nhưng khi đó còn không có phát sinh… “

“Anh hỏi cái gì?”- Quý Hàng cắt lời, thanh âm trầm xuống.

An Ký Viễn cắn môi đáp lời: “Có nói qua.”

“Anh hỏi cái gì?”- Hiển nhiên là không hài lòng với câu trả lời, thanh âm càng trầm hơn, thổi phồng cảm giác áp bách.

“Anh hỏi…”-  An Ký Viễn hít một hơi thật sâu, siết chặt nắm tay đến phát run.

“Có hay không nói chuyện này không cho phép em xen vào nữa.”

Quý Hàng sắc mặt không thay đổi hỏi tiếp: “Em trả lời?”

“… Có nói qua.”- Tiếng nói nhỏ như muỗi kêu.

“Đến đây!”

Từng câu hỏi một làm cho mọi sức lực của An Ký Viễn hoàn toàn bị nghiền nát. Bước đến đứng thẳng tắp trước mặt anh, áo sơ mi đập vào mắt mà không ngừng cúi thấp đầu xuống, trừ tấm lưng phía sau vẫn giữ được độ thẳng tắp đẹp mắt.

Tai trái bất chợt đau điếng, một nguồn lực cực mạnh kéo lên làm cậu phải nhón cả chân. Cậu hoảng hốt nhìn bàn tay anh đang nhéo chặt lỗ tai mình vang lên tiếng hét thảm.

“Đau! A… Anh, buông, buông… đau, đau mà…”- An Ký Viễn đau đến đỏ bừng mặt.

Tay Quý Hàng càng tăng thêm mấy phần lực: “Em đang ra lệnh cho anh?”

“Không phải, không phải, anh…”- Trong thanh âm đầy sự cầu khẩn, đôi mắt mơ hồ phủ một lớp nước nhìn anh.

“Anh, em sai rồi, buông ra được không?”

Quý Hàng không chút động dung: “Đem lời anh nói như gió thoảng bên tai, nói không nghe đúng không?”

An Ký Viễn liếc nhìn Kiều Thạc, hai gò má ửng đỏ khẩn cầu:

“Đừng nắm chặt,… anh… em sai rồi…”

“Tự mình đếm!”

An Ký Viễn khó chịu đến muốn khóc, lại không thể không buộc mình nhịn đau báo số.

“Một, hai… Aaa… ba…”

“Quá nhanh, đếm lại.”

Lỗ tai giống như bị xé rách, ngũ quan vặn vẹo, An Ký Viễn đành phải ngoan ngoãn báo số, tận lực chậm lại tiết tấu.

Đến khi cậu đếm xong đến mười, Quý Hàng lại dùng sức nhéo mạnh một cái, chưa hết giận buông ra, tai bên trái đỏ au như con tôm luộc.

Quý Hàng nhìn chằm chằm An Ký Viễn đau điếng người, muốn sờ lại không dám giáo huấn:

“Anh bất kể em có bao nhiêu lý do, uất ức, không cam lòng, anh chỉ biết em đã đáp ứng anh không can thiệp vào chuyện này. Lại để cho anh biết em còn dám một dạ hai lòng, anh xé rách lỗ tai cho xem.”

Buổi tối hôm đó, Kiều Thạc đến nhà bà ngoại đưa chút đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, cùng bà ngoại ăn cơm lại giúp quét dọn một vòng nhà cửa, khi về đến nhà thầy thì đã không còn sớm nữa.

Kiều Thạc cho rằng thầy đã ngủ rồi, thầy rất dễ bị đánh thức, đèn phòng khách quá sáng cho nên khi vừa đến cửa cậu mở đèn pin trên điện thoại chiếu sáng, nhưng cậu không ngờ rằng vừa mở cửa lại thấy trong phòng khách đèn đuốc sáng choang, thầy đang ngồi trên ghế sô pha xem điện thoại.

“Thầy?”- Kiều Thạc đổi giày bước vào cửa.

“Trễ như vậy thầy còn chưa ngủ?”

Quý Hàng ngẩng đầu lên, trong nhất thời không kịp điều chỉnh thần thái, trong mắt lộ ra chút mệt mỏi. Thấy rõ người trước mặt liền thức tỉnh, mở miệng đáp lời, tay nhanh nhẹn cầm lấy vật trên bàn bỏ vào túi.

Đáng tiếc, nhạy bén như Kiều Thạc vẫn kịp nhìn thấy đó là một hộp thuốc đã mở nắp.

“Thầy…”- Kiều Thạc cau mày đứng tại chỗ.

Trên mặt Quý Hàng không nhìn ra biểu tình gì, cầm lên tách trà đứng dậy bước đến bên Kiều Thạc hỏi:

“Sức khỏe của bà ngoại vẫn tốt chứ?”

“Tốt vô cùng, rất có tinh thần.”- Kiều Thạc không tự chủ với tay đến túi áo của Quý Hàng.

“Thầy…”

Kiều Thạc còn muốn nói nhưng liền bị thầy cắt lời.

“Đi ngủ sớm đi, chuyên tâm vào chuyện của mình, ghi nhớ những lời thầy đã nói với em…”- Con ngươi đen láy của Quý Hàng chứa đầy nguy hiểm.

“Thầy gần đây còn không muốn đánh em.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...