Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

An Ca Ký Vi Từ

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cơn đau nóng bỏng len lỏi vào từng tấc da thịt, tác động mạnh đến thần kinh. An Ký Viễn cố cắn chặt răng, tự gây mê bản thân mình.

Quý Hàng đương nhiên không nuông chiều, trầm giọng ra lệnh:

“Nói chuyện.”

Cả người An Ký Viễn thoáng chốc cứng đờ, buộc mình hé môi nhưng thật sự  đau đến không nói thành lời. Cậu cố sức hít thở thật sâu, nuốt nước miếng mấy lần mới thốt ra được mấy chữ:

“Không có uất ức.”

Roi mây đột nhiên giơ cao quất mạnh vào đỉnh mông, giọng Quý Hàng đầy nghiêm nghị:

“Tiểu Viễn, em là em trai của anh, nếu em không có đủ năng lực sinh tồn, anh đều có thể nuôi em cả đời. Nhưng anh sẽ không cho phép em vì giữ vững bước chân của mình mà tạo thành uy hiếp sinh tử đối với người khác, nếu như không nghĩ cởi xuống chiếc áo này thì càng phải làm cho bản thân trở nên mạnh mẽ.”

An Ký Viễn thở một cách nặng nhọc, cơ bụng sau thời gian dài trong trạng thái kéo căng quá mức được hơi thả lỏng liền mơ hồ cảm nhận cơn quặn đau đang hoành hành, nội tạng bên trong cũng có cảm giác nóng rực nhưng cậu nào có tâm lực để ý đến, một lòng cố gắng giữ vững tư thế, eo hạ xuống, mông nâng cao, dù lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

“Em biết. Anh đánh đi.”- Thanh âm yếu ớt mang theo mấy phần thường ôn hòa cùng dửng dưng.

Quý Hàng trầm mặt, lần nữa cao roi mây.

“Tiếp tục. Năm mươi.”

Mỗi một roi đều là một lằn đỏ chói mắt. An Ký Viễn bắt đầu thấy phía trước là một mảng mơ hồ, mồ hôi từng giọt rơi vào hốc mắt, lông mi ướt đẫm, trên mặt như bị tạt qua một lớp nước bóng bẩy vẫn không che giấu được sự ẩn nhẫn khổ sở.

Đôi mông trắng noãn trước đó đã hoàn toàn biến sắc. Mọi nghị lực đều không  ngăn được thân thể run mạnh sau mỗi một roi đánh xuống, hai cánh tay khó khăn lắm mới chống đỡ được sức nặng của toàn thân, Quý Hàng mỗi lần chỉ là dùng đầu roi không nhanh không chậm giúp đứa em điều chỉnh tư thế, giọng trầm thấp không cho phép kháng cự.

“Chống đỡ tốt.”

Gương mặt trầm tĩnh trước đó đã thay bằng nét thống khổ cùng sợ hãi, cơn đau trên da thịt đang khiêu chiến với thần kinh của chính cậu

Sự sợ hãi nhất lúc này là cơn đau kéo dài từ dưới bụng truyền đến, có cảm giác như ruột bị ai đó xoắn chặt lại. Cơn đau có chút không tầm thường này làm cậu thậm chí quên mất cả số lượng trách phạt.

Cảm giác roi mây ở phía sau chợt dừng lại khá lâu, An Ký Viễn chấp nhận đánh một canh bạc, lên tiếng nói ra sai lầm, thanh âm khàn khàn:

“Em không nên tự ý đưa ra quyết định lớn như vậy, hẳn nên kịp thời báo cáo với cấp trên, cùng nhau thảo luận.”

Thanh âm có phần rét lạnh vang trên đỉnh đầu.

“Sớm. Chỉ mới bốn mươi.”

Như sét đánh ngang tai, An Ký Viễn cảm giác bản thân như bị ném vào vũng bùn, thể lực của cậu đã chạm đến cực hạn, đành mặc cho người dày vò trong tuyệt vọng.

Quần áo ướt đẫm mồ hôi, cánh tay không ngừng run rẩy, đến hô hấp cũng không có khí lực, cơn quặn đau ngày càng rõ ràng, cậu thật sự khủng hoảng, cái này hình như không chỉ là cơn đau cơ bụng bình thường.

Tất cả bắp thịt rã rời, toàn bộ thân thể giống như lò xo bị kéo dãn rồi co rút ngược lại, hai chân trượt xuống, cả thân người đập mạnh xuống sàn nhà.

Quý Hàng cau mày đứng chắp tay, lạnh lùng nhìn An Ký Viễn quỵ xuống, một tay chống dưới sàn, cả người co rút. Trong tâm niệm của anh, em trai là người đỉnh thiên lập địa, khi phạm lỗi luôn chủ động mời phạt, thời điểm bị phạt cũng có thể thản nhiên chịu đựng.

Dù là quy củ do mình nghiêm khắc đặt ra nhưng từ trước đến nay anh đều chưa từng có ý dồn ép hay thúc giục, chẳng qua lúc này nhìn An Ký Viễn mấy lần muốn từ tư thế quỳ chuyển sang tư thế hít đất một lần so với một lần càng khó khăn hơn. Càng về sau, dùng một tay chống cũng không nổi, từ từ biến thành sử dụng hai chùi thỏ, giống như mỗi khớp xương đều không còn sức để làm bất cứ cái gì.

Cùi chỏ làm sao chống đỡ nổi sức nặng của toàn bộ cơ thể, trán đập mạnh xuống mặt sàn, hai chân run lên. Trong lòng Quý Hàng nảy sinh mấy phần nghi ngờ, lui về phía sau một bước, hơi nghiêng đầu, mới thấy bên dưới thân người co rút kia, tay đứa em đang bấu chặt trên bụng, trong lòng lộp bộp, đôi mày nhíu chặt

Cánh tay đang bấu chặt bụng bị một lực mạnh kéo ra, khi nhìn rõ gương mặt tái nhợt của đứa em, Quý Hàng bất chợt cảm giác như động mạch chủ của mình bị kiềm cầm máu kẹp chặt, toàn thân chết lặng.

Quý Hàng ném đi roi mây, hai tay nâng lấy An Ký Viễn, cả thân người nó mềm nhũn bám chặt người anh, anh đành phải tránh đi chỗ đau, để mặc nó vùi đầu vào trong lòng mình, cảm nhận cả thân thể lạnh băng, đưa tay chạm vào gương mặt ướt đẫm mồ hôi mới càng thấy rõ gương mặt trắng như trang giấy kia.

Trong lòng Quý Hàng bất chợt nhói đau.

An Ký Viễn theo bản năng cắn môi quay đầu, lúng túng nghĩ muốn che giấu mấy vết cắn trầy da nhưng lại bị anh đỡ lấy cằm, tròng mắt đen láy sâu thẩm phát ra mấy tia u ám làm lòng người hoảng sợ, theo bản năng lại cứng cổ nghiêng đầu, cả người co rút lại.

“Đừng động, anh nhìn một chút.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: .9 trang 52
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10: .9.1
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: .4.2
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...